Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
NGUYÊN TỐ THUỶ

❊ ❊ ❊

logo

Jack nhìn theo ngã rẽ nơi bóng vị sơn tăng cao niên khuất dần, và tự hỏi liệu có còn gặp lại được ông. Cuộc gặp gỡ này ma mị quá sức tưởng tượng. Đang trong trạng thái mất trí nhớ, Jack thậm chí cho rằng đây chỉ là ảo giác do sự kết hợp của căng thẳng, kiệt sức, và đói rét gây ra.

Dẫu vậy, lá bùa trên tay nó không thể là giả được. Những cơn đau đón liên tục dồn đến cũng hết sức chân thật. Thế rồi Jack nhìn theo những dấu chân hướng thẳng về phía khu rừng. Chắc chắn không phải của nó hay Ronin. Vậy thì chỉ có thể là của vị sơn tăng kia mà thôi. Cơn mưa càng lúc càng lớn khiến những dấu vết còn sót lại nhanh chóng bị xóa mờ. Nhưng ít nhất thì Jack cũng có thể khẳng định là nó chưa đến nỗi bị lẩn thẩn.

xuôi dòng là cá đã chết.

Câu này là ông ta nói với mình? Đứng kiểu gợi ý mập mờ mà thầy Yamada hay dùng đây. Lạ ở chỗ câu nói này lại khá dễ hiểu đối với Jack. Nó có hai sự lựa chọn, hoặc buông xuôi tất cả để mặc cho dòng nước đưa đẩy như con cá chết, hoặc bơi ngược lại đương đầu với khó khăn thử thách.

Dù gì cũng còn chút hi vọng. Nhà sư đã nhận ra lá bùa xanh, nói đấy là của Đại Phật gì gì đó. Jack định bụng sẽ hỏi Ronin lúc ông ta tỉnh rượu.

Con đường dẫn lên ngôi đền đã ngập chìm trong nước. Lối mòn giờ trở thành con suối chảy vào khu rừng. Jack dõi mắt nhìn một chiếc lá lớn trôi theo dòng, mắc kẹt lại ở đống đất đá một lúc rồi trôi đi xa.

Những dòng sông xuyên qua khe núi, luồn lách tránh vật cản, thích nghi để tiến bước .

Chiếc lá làm Jack nhớ đến Soke, ninja đại tông sư và lời dạy của ông về Ngũ Đại - năm nguyên tố tạo nên vũ trụ: Địa, Thủy, Hỏa, Phong, và Không - cội nguồn của con đường nhẫn giả cũng như nhẫn thuật. Khi giảng về nguyên tố Thủy, Soke đã nhấn mạnh đến dòng chảy, mà ví dụ điển hình nhất chính là khả năng di chuyển không thể ngăn cản của các dòng sông. Jack nhận ra nếu muốn tồn tại nó sẽ phải vận dụng nguyên tố Thủy - thích nghi với môi trường, nương theo dòng chảy nhằm vượt qua các trở ngại trên đường.

Dù muốn dù không, nó vẫn phải thừa nhận rằng nhẫn thuật có ích hơn rất nhiều so với bài vở đã được học ở trường võ sĩ. Nực cười nhất là ở chỗ những kĩ năng từng được kẻ thù số một Độc Nhãn Long sử dụng trong lúc truy sát, giờ đây lại là cứu cánh duy nhất của nó.

Bước thứ nhất là phải nhanh chóng chữa thương. Jack ngồi xếp bằng, đan chéo các ngón tay ngoại trừ ngón cái và ngón trỏ tạo thành thế Sha rồi bắt đầu khấn, “ On haya baishiraman taya sowaka...”

Thẳm sâu trong cơ thể, từng làn sóng ấm áp chậm rãi lan truyền. Sha là một trong số chín thế cửu tự ấn của ninja. Nguyên lí là vận dụng sức mạnh đến từ nguyên tố Không, nguyên tố đại biểu cho những nguồn năng lượng vô hình trong vũ trụ.

Một lúc sau Jack ngừng khấn, nhẹ nhàng sờ vết thương trên môi và chỗ sưng tấy ở mắt của mình. Dù bên ngoài chưa có biến chuyển gì rõ rệt, nhưng cảm giác đau đớn đã đỡ đi ít nhiều. Jack biết nó sẽ phải lặp lại quá trình này vài lần nữa mới thúc đẩy các vết thương hồi phục nhanh hơn được.

Lúc này cơn mưa đã ngớt đôi chút, Jack quyết định vào rừng kiếm thức ăn. Nó học được kĩ năng quan sát địa hình thượng thặng từ Soke, thông qua các bài học về nguyên tố Thổ, dễ dàng nhận biết các loại củ quả có thể ăn được, và quan trọng nhất là, chúng sinh trưởng ở đâu. Nghĩ vậy, Jack nhanh chóng đứng dậy, để Ronin vẫn đang ngủ say, tay siết chặt bình sake như sợ người khác lấy mất ở lại đền.

Sau khi no bụng, Jack dành phần hoa quả rừng kiếm được cho vị samurai nghiện rượu. Đúng lúc này thì một thanh kiếm bất ngờ kề ngay cổ nó.

“Mày là ai?”, Ronin gầm lên.

“Tôi, Jack đây!”, Jack đáp, hoàn toàn bất ngờ trước đòn tấn công vừa rồi.

Ronin nheo mắt, càng ra sức ấn chặt thanh gươm.

“Võ sĩ ngoại quốc đó!”, Jack cố gắng trong tuyệt vọng.

“Mày đang làm gì?”

“Mang thức ăn cho ông!”

Ronin liếc nhìn đống quả rừng và dâu dại bên dưới.

“Chú mày đào bới cũng khá đó chứ?”, ông vừa nói vừa đưa thanh kiếm rời khỏi cổ Jack rồi nhặt một quả dâu cho vào miệng. “Thế chúng ta quen nhau như thế nào?”

Jack ngạc nhiên nhìn vị võ sĩ. “Ông cứu tôi thoát khỏi tay quan sai ở quán trà”.

“Có hả?”

“Sau đó tình nguyện sẽ giúp tôi lấy lại hành lí”.

“Chắc không?”

Jack há hốc mồm kinh ngạc. “Đừng nói là ông quên hết rồi nha!”

Đáp lại nó là một cái nhìn không mấy thiện cảm. Ronin gắt, “Tao nghiện rượu, nhưng sáng sớm vẫn tỉnh táo chán! Thôi biến đi cho khuất mắt!”

Jack không giữ được bình tĩnh trước thái độ ấy. “Samurai kiểu gì thế?”

Ronin lập tức đứng phắt dậy bóp cổ Jack xô vào tường đền. “Mày nói cái gì?”

“T... tôi cứ tưởng samurai luôn xem danh dự là điều quan trọng nhất”, Jack sặc sụa, bất lực trước kiểu thay đổi xoành xoạch của người say. “Ông đã hứa sẽ giúp cơ mà. Tinh thần võ sĩ đạo vứt đi đâu?”

“Mày dựa vào cái gì mà hỏi?”, Ronin nhìn thẳng vào mặt Jack. “Muốn chỉ trích thì phải đi guốc trong bụng người ta đã nhé!”

“Không có guốc để đi”. Jack đáp.

Ronin nhìn xuống bàn chân phồng rộp dính đầy bùn đất của Jack rồi đột nhiên cười tươi tỉnh, vẻ giận dữ lập tức biến mất. “Nhớ rồi!”, ông đon đả. “Lúc đó ta cảm phục tinh thần chiến đấu của cậu, dù ở thế hạ phong nhưng vẫn kiên trì chống trả”.

Nói đoạn ông thả tay ra khỏi cổ Jack, và còn tiện tay phủi nếp nhăn trên áo cho nó nữa.

“Ta nói giúp thì nhất định sẽ giúp. Ronin này luôn tôn trọng lời hứa.”

Nói xong ông lại ngồi xuống uống nốt chỗ rượu còn lại rồi ho sặc sụa. “Thế, kế hoạch của chúng ta là gì?”

“Chưa có kế hoạch gì cả”, Jack vừa đáp vừa đề phòng lui về phía đối diện. Tâm trạng của người này còn khó đoán hơn cả phụ nữ nữa. Quyết định bỏ qua sự kiện gặp gỡ vị sơn tăng, Jack bắt đầu câu chuyện, “Ông nghe tới Đại Phật bao giờ chưa?”

“Đương nhiên là rồi”.

“Thế chúng ta phải đi đâu để tìm ông ấy?”

“Còn tùy vào đối tượng”, Ronin đáp.

Chột dạ trước câu trả lời, Jack bèn lấy lá bùa ra. “Đối tượng là chủ nhân của lá bùa này”.

Ronin chăm chú nhìn tấm omamori. “Đông... Đại... Tự...”

Jack nhìn ông vẻ không hiểu.

“Chữ viết thế mà”. Ronin trỏ ngón tay vào ba kí tự kanji trên lá bùa. “Đông Đại Tự chính là xuất xứ của tấm omamori này”.

“Chỗ đó có xa không?”

“Tầm một hay hai ngày đường. Ở Nara đó.”

Jack chợt nhận ra từ đầu sơn tăng đã gợi ý cho nó rồi. Giật lùi lại là Aran... Nara!

“Ông dẫn tôi đến đó được không?”

“Rất sẵn lòng”, Ronin đáp rồi tựa vào tường và dốc bình sake uống những giọt rượu ít ỏi còn sót lại. “Nhưng chờ tạnh mưa đã”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »