
Vậy là viên ngọc đen đã trở về bên Jack, như người bạn cũ lâu ngày tái ngộ.
“Mụ vợ lão thiếu điều quỳ lạy xin tôi lấy nó đi”, Ronin cười khoái trá. Ông ngồi cạnh Jack giữa nhà kho ăn sáng bằng cơm nguội.
“Không ngờ vậy mà họ cũng tin”, Jack chằm chằm nhìn món quà ngày trước của Akiko, nó cứ ngỡ mình đang mơ.
“Còn nhớ lúc đó không?”, Hana giả điệu bộ và giọng nói của thiếu phụ đêm qua. “Mặt nó chảy ra kìa!”
Rồi cô ôm bụng lăn lộn cười sặc sụa. Trái lại, Jack cảm thấy hơi tội lỗi. Nó cố an ủi bản thân rằng dù sao lần này cũng lấy lại được viên ngọc mà không có ai bị thương hay trộm cắp trái lương tâm gì. Tuy kế hoạch có phần hơi mạo hiểm, nhưng bảo đảm không bị lính canh phát hiện. Nói chung, Ronin này không thể xem thường một chút nào.
“Tôi cảm ơn mối ân tình này của ông”, Jack vừa nói với Ronin vừa cẩn thận cất viên đá quý vào trong lớp áo.
Vị võ sĩ gật đầu ghi nhận. Sau khi ăn xong, ông ôm ngay bình rượu hớp vài ngụm lớn rồi nhìn ra bầu trời đang bắt đầu hửng sáng bên ngoài. “Mưa ngớt rồi, chuẩn bị lên đường thôi”.
“Ông không sợ đi thế này thì vợ chồng thương gia nghi ngờ sao?”, Jack lên tiếng.
“Tôi bảo ông ta tôi đi tìm thầy trừ tà rồi, võ sĩ không biết đánh nhau với ma!”, Ronin giải thích. “Nhưng mà, làm công phải làm cho trót, nhiệm vụ trả ngọc và chôn xác cứ an tâm”.
Nói xong ông lại uống rượu, vẻ mặt trông rất khoái trá.
Jack vứt tấm áo rách vào trong đống rơm rồi mặc bộ kimono xanh. Một cảm giác hưng phấn chợt lấp đầy con tim, nó thấy mình phần nào trở lại như ngày trước, thậm chí còn hào hứng muốn lấy ngay hải đồ về.
“Rồi, Kyoto thẳng tiến!”, Ronin giơ cao bình sake tuyên bố.
“Kyoto? Tên Botan đang đi về Nara mà?”, Jack phản đối.
“Kiếm của cậu ở Kyoto”.
“Nhưng mà...”
“Chuyện này nói rồi. Một võ sĩ sẽ chẳng là gì nếu thiếu cặp song kiếm”.
“Botan đang cầm những thứ khác, nhất là cái hộp gỗ và quyển nhật kí của cha tôi”.
“Quyển nhật kí đó thì có gì mà quan trọng dữ vậy?”, Ronin thắc mắc.
Jack cẩn thận lựa chọn từ ngữ giải thích, “Cha tôi đã chết trong tay bọn ninja, quyển nhật kí đó là kỉ vật duy nhất tôi còn giữ được”.
Ronin nhìn Jack bằng cặp mắt tò mò, vẻ hung tợn thường ngày được thay bằng sự cảm thông sâu sắc.
“Động cơ có phần hơi ủy mị, nhưng cũng rất chính đáng”, vị võ sĩ tự hào đặt tay lên cặp kiếm của mình. “Chúng cũng từng là của cha tôi”. Ông chậm rãi cầm bình rượu lên uống rồi lại nói tiếp, “Nhưng tên Botan này rất tàn độc, lại vô cùng căm thù người ngoại quốc. Cậu sẽ cần cặp kiếm trước khi đụng độ hắn đấy”.
Jack suy nghĩ về lời khuyên của Ronin. Ông ấy nói không sai. Kyoto và Nara đều nguy hiểm như nhau, nhưng có vũ khí trong tay cơ hội sẽ tăng lên rất nhiều.
“Thế thì đến Kyoto trước vậy”, Jack tán thành, cúi xuống nhặt cây bổng và chiếc mũ rơm lên.
Hành lí đã xong, chẳng có lí do gì để trì hoãn thêm nữa.
“Hẹn gặp lại nhé, nhóc ăn trộm!”, Ronin nói mà không hề nhìn mặt Hana.
Ông vừa đi được một đoạn thì Hana đã cất chất giọng ngập ngừng nhưng tràn đầy hi vọng. “Th... thế còn tôi thì sao? Tôi đi cùng được chứ?”
Ronin dứt khoát lắc đầu. “Không”.
“Nhưng mà...”
“Đã bảo là không!”
Bị từ chối thẳng thừng, Hana gục mặt hẳn xuống. Jack liếc nhìn nữ đạo chích thất thần ngồi trong góc tường, nó chợt nhận ra cô ta không hẳn muốn đi theo, mà là buộc phải đi theo.
Jack kéo Ronin sang một bên hỏi. “Sao không cho Hana đi theo?”
“Nó là quả bom nổ chậm đó, hành nghề trộm cắp, xảo trá, gian manh không đáng tin cậy nữa”.
“Nhưng mà cô ấy đã giúp chúng ta còn gì”, Jack phân bua.
“Làm tròn trách nhiệm thôi. Hơn nữa, thêm người thêm miệng ăn, làm gì có đủ tiền nuôi báo cô như thế?”
“Biết đâu được kĩ năng của Hana sẽ có ích trong việc lấy lại cặp kiếm thì sao?”
Ronin không hẳn là hài lòng, nhưng Jack có vẻ đã chọc trúng chỗ ngứa. “Thôi được rồi”, ông quyết định. “Nhưng nhớ liệu hồn không thì lưỡi kiếm này sẽ trừng trị thích đáng đấy”.
Jack quay về phía Hana, cô nàng đã nhảy đến bên cạnh nó tự lúc nào rồi.
“Từ nhỏ tôi đã ao ước được đến thăm thủ đô Kyoto rồi”, nữ đạo chích háo hức. “Liệu có cơ hội gặp Hoàng Đế không nhỉ?”
Ba người rời Kizu, dù họ cố đi đường vắng nhưng từ vị trí này vẫn thoáng nhìn thấy căn nhà của vợ chồng thương gia.
Toà kiến trúc giờ đây ngập trong bùa có xuất xứ từ đền thờ Thần Đạo địa phương. Bên trong, thương gia thiếu điều quỳ xuống năn nỉ vợ. Ông tặng vợ nào quần áo đẹp, trang sức đắt tiền nhưng bà vợ chẳng chịu nhận cái nào, ngược lại còn truy hỏi gốc tích từng cái một - đồng thời tay vẫn cầm bó hương khấn vái khắp các hướng.
Jack phì cười. Có khi sau vụ này họ sẽ tôn trọng người khác hơn, và bót đi cái tính gian thương cũng nên.
Bộ ba hoàn cảnh tiếp tục đi theo hướng bắc đến Kyoto. Nước sông sau một đêm mưa bão dâng lên rất cao, trông như thể sắp trào ra khỏi bờ. Khi băng qua, Jack cảm thấy chiếc cầu đung đưa theo dòng nước, nó thầm cầu nguyện để không có chuyện gì bất trắc xảy ra. Phải ở lại Kizu thêm một ngày quả là điều chẳng dễ chịu gì.
Tiến thêm một đoạn, Hana bắt đầu nói đủ thứ chuyện trên đời. Ronin đi trước khá xa, đối với vị võ sĩ này rượu là người đồng hành lí tưởng duy nhất. Jack lại khác, nó thấy khá thích thú với việc nghe nữ đạo chích líu lo. Chí ít cũng đánh lạc hướng khiến nó không phải suy nghĩ về chuyện sau khi đến Kyoto. Chuyến hành trình trở lại nơi từng gọi là nhà suốt ba năm qua thật sự chứa đựng quá nhiều điều bất trắc.
Cả đoàn xuyên qua một khu rừng, dừng lại ăn cơm nắm dành cho bữa trưa. Đến chiều thì ngoài họ ra chẳng còn bóng người nào khác. Hana, vẫn cao hứng liến thoắng liên hồi, “Đoạn này nằm trong Cổ sự kí [2] . Người kể chuyện đường phố ở Kizu đã kể tôi nghe. Sở trường của ông ấy là hai bộ Taiheiki và Heiki Monogatari [3] ...”
Cô nàng chợt im bặt, vểnh tai theo hướng tiếng động lạ. Jack cũng vậy - đó là một thứ âm thanh đều đều. Hai đứa nhìn nhau, rồi lại nhìn Ronin. Điều kinh dị là, vị võ sĩ nghiện rượu đó đang hát - nếu chất giọng ngang phè như cua đó có thể gọi là hát. Đi suốt một ngày dài, Jack nhận ra càng uống bao nhiêu thì tâm trạng ông ta lại càng tốt bấy nhiêu. Trước lúc lên đường, cùng với thức ăn Ronin còn mua thêm hai bình sake. Lúc này vị võ sĩ đã xử lí xong một bình, đang tiếp tục uống sang bình tiếp theo, bước chân có phần hơi loạng choạng.
“Lão ấy múa hay sao vậy?”, Hana hoài nghi hỏi.
Jack cũng không dám tin vào mắt mình, nhưng đúng là Ronin đang nhảy chân sáo tung tăng trên đường. Không thể nhịn cười nữa, Jack liếc mắt nhìn Hana, hai đứa cứ khúc khích trước cảnh tượng hiếm thấy trước mắt.
“Ô là la, đám khách hôm nay lạ quá ta!”
Một bóng người xuất hiện trước mặt nhóm Jack. Khuôn mặt to bành, tóc dài cột phía sau, mũi tẹt, hếch lên như mũi lợn, tay lăm lăm gậy gỗ.
“Một tên võ sĩ say rượu, một con nhỏ lắm lời, và một thằng ngoại quốc”.
Ronin đứng tại chỗ đung đưa, hầu như không hề bị ảnh hưởng gì trước tình huống bất ngờ xuất hiện kẻ cướp này.
Thế rồi thêm năm tên nữa lũ lượt từ trong bụi rậm bước ra. Tên đầu tiên cũng cầm gậy, người đã thấp lại còn béo tròn như gốc cây. Tên gần Jack nhất đầu trọc lốc, tay chân lực lưỡng, cầm một cái rìu. Phía sau hắn là một tên khác trẻ hơn, tay cầm bổng. Tên thứ tư lăm lăm thương ba cạnh. Tên ốm tong ốm teo cuối cùng từ phía sau bước ra, hắn giơ dao găm gầm gừ với Hana và để lộ bộ hàm chỉ còn vài cái răng sún.
Bị bọn cướp bao vây, Hana bất giác xích lại gần Jack.
“Lần này tiêu chắc rồi”, cô nàng thì thầm.