Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10800 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50
CHUỒN CHUỒN BÉ

❊ ❊ ❊

logo

Akiko giao nộp tù binh cho lính gác rồi dễ dàng bước qua mà chẳng bị hỏi han gì. Một trong số hai tên tiếp tục hướng dẫn cô bé tiến về phía khu vườn của tên Gemnan.

“Chúng ta bị lừa rồi!” Miyuki thốt lên.

Tuy lòng tin của Jack dành cho Akiko là không thể bị lay chuyển, nhưng nó vẫn không khỏi bất ngờ trước tình trạng thê thảm của Tenzen. Chuyện gì đã xảy ra vậy nhỉ?

Từ trên cao, nhóm Jack tiếp tục quan sát Akiko cùng tù binh của mình bước qua cánh cổng thứ hai. Tại đây họ tiếp tục phải trình diện với một tay lính gác có địa vị cao hơn, tên này trông rất bặm trợn, râu ria xồm xoàm, nắm tay bự chảng. Hắn túm cổ Tenzen kéo lên khoái trá quan sát vết thương trên trán anh ta.

“Thằng này không cần hành quyết đâu!” tên lính khạc nhổ vào mặt Tenzen rồi cười lớn. “Trông nó chả khác gì cái xác cả.”

Tenzen chỉ rên lên ư ử chứ chẳng phản ứng được gì nhiều, đầu anh thậm chí còn xỉu quẹo trên tay hắn.

“Đi nhanh! Không kẻo nó tắt thở bây giờ.”

Akiko khoác tay Tenzen lên vai rồi hung hăng đẩy mạnh anh qua cánh cửa dẫn vào khu nội viên. Bốn ninja phía trên trèo khỏi mái hiên trong im lặng rồi nhắm hướng khu vườn phóng thẳng đến cắt mặt họ. Lúc tên samurai bước đến nơi thì chú Zenjubo và Miyuki đã vào vị trí sẵn sàng, Jack cùng Shiro giữ vai trò trinh sát. Tiếng chìa khóa leng keng vang lên, ngay sau đó cánh cổng cũng được mở ra.

“Hố nhốt hết chỗ rồi. Nhốt nó vào cái lồng sắt đi,” tay lính gác lên tiếng, nói đoạn dẫn đường cho Akiko và tù binh tiến về phía góc vườn.

Hắn còn chưa kịp đi được đến bước thứ hai thì Tenzen đã tháo dây thừng buộc tay đứng thẳng dậy. Anh nhanh chóng bóp cổ kẻ trước đó vừa phỉ nhổ vào mặt mình, chú Zenjubo cùng Miyuki cũng gọn gàng xử trí hai tên lính gác vườn còn lại.

Tenzen siết chặt tay khiến tên to xác chỉ vẫy vùng tuyệt vọng thêm vài giây rồi bất tỉnh tại chỗ. Con trai Shonin tiếp tục rút từ trong tấm áo ra một chiếc phi tiêu hướng thẳng tim hắn đâm tới.

“Này, anh hứa rồi mà!” Akiko nắm tay anh ta kêu lên. “Không được giết người trừ phi tình thế bắt buộc.”

Tenzen nói giọng lạnh lùng. “Vậy thì trói hắn lại đi. Nhưng chỉ cần động đậy một chút thôi là tôi sẽ ra tay đấy nhé.”

Akiko bèn lấy dây thừng trói chặt quanh người tên võ sĩ rồi bịt giẻ vào miệng hắn, phong cách ra tay cực kì chuyên nghiệp. Jack để Shiro ở lại quan sát, tự mình nhảy xuống ngay bên cạnh cô bé, vừa kịp lúc Miyuki lao tới.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy, Tenzen?” Miyuki vừa trừng mắt nhìn Akiko vừa hỏi.

“Không sao đâu,” Tenzen đáp. “Tôi cố tình làm hở vết thương cũ để trông thuyết phục hơn ấy mà.”

Từ trong bóng tối phát ra một tiếng rên. Mọi người nhìn xuống nhưng tên lính vẫn hoàn toàn hôn mê. Lúc này họ mới chú ý đến bóng người bị treo trên thân cây duy nhất trong vườn.

Cả bọn nhanh chóng kéo đến thì thấy ông Momochi. Zenjubo nhanh chóng cắt dây thả nhân vật quyền lực thứ hai trong làng xuống. Dưới ánh trăng lờ mờ, Jack nhận thấy ông đã bị đánh đập rất dã man, gương mặt biến dạng với vô số những vết cắt và bầm tím.

“Sao... cậu... lại đến đây?” ông lắp bắp trong lúc được Tenzen đỡ xuống.

“Giải cứu mọi người.”

“Ai... nghĩ ra cái việc làm ngu xuẩn này vậy?”

“Jack.”

Ông Momochi hướng đôi mắt thâm quầng về phía nó. “Một hành động dũng cảm... hay cái bẫy khôn ngoan đây...”

Vẫn hơi chao đảo, ông buộc phải tựa vào vai chú Zenjubo.

“Chúng giết con tôi rồi... luộc chín nó trong nồi nước sôi...” người cha tội nghiệp nghẹn ngào.

Ai cũng có thể thấy than vẫn đỏ rực dưới cái vạc khổng lồ. *

“Chúng tưởng tôi là trưởng làng... nên cố bắt tôi khai... nhưng tôi quyết không chịu...”

“Thế cha tôi đâu rồi?” Tenzen gấp rút hỏi.

“Dưới hầm ấy,” Momochi rên rỉ, một cơn đau đớn về cả thể xác lẫn tâm hồn xâm chiến toàn thân ông.

“Cả Hanzo và tổ sư gia cũng vậy ư?” Jack lên tiếng.

Ông Momochi buồn bã gật đầu.

Họ quyết định để chú Zenjubo ở lại trông nom rồi phóng về phía hầm. Tenzen, Jack và Akiko cúi xuống ngay cạnh tấm lưới sắt kiên cố, ghé mắt nhìn sâu vào bên dưới. Ánh trăng yếu ớt chỉ đủ để rọi tới những khuôn mặt sững sờ đang nhìn lên từ phía lỗ đen mịt mờ bên dưới.

“Đúng là cha tôi rồi!” Tenzen thì thầm.

Những tù nhân khác lui ra để trưởng làng tiến lên phía trước. “Tenzen, cha biết có thể trông cậy vào con mà.”

Thế rồi ông nhận thấy Akiko.

“Đừng lo lắng,” Tenzen nhanh chóng giải thích. “Người này ở phe ta.”

“Phải nhờ đến võ sĩ giúp đỡ thì xem ra tình hình đúng là nguy kịch quá rồi nhỉ!” Shonin vừa đáp vừa mỉm cười thân thiện với cô bé.

“Xin chờ giây lát,” Miyuki lấy chìa khóa từ tay Tenzen rồi nói. “Tôi sẽ giúp mọi người thoát ra ngay.” Nói đoạn bắt đầu thử từng cái một.

“Jack có ở đây không?” Tổ sư gia rên rỉ gọi lên từ phía hầm cửa bên dưới, vết thương khá nặng buộc ông phải ngồi trên cái sàn hôi hám nghỉ.

“Con đây,” nó trả lời, không giấu được vẻ vui mừng khi thấy ông cụ vẫn còn sống. “Hanzo đâu rồi ạ?”

Trưởng làng bồng thằng nhóc lên vai. Trông Hanzo mệt lả, mắt thâm quầng. Nhưng may mắn là ngoài vết bầm tím đen dưới cằm ra thì hầu như vẫn lành lặn.

“Tengu đấy à? Vậy mà em cứ tưởng anh chết rồi chứ!” Hanzo reo lên, nước mắt chảy ròng ròng trên khuôn mặt bẩn thỉu của nó.

“Thiên cẩu thì làm sao mà chết được, bộ em quên rồi à!” Jack đáp. “Mà anh có mang một người đến gặp em đây.” Nói đoạn tránh sang một bên chừa chỗ cho Akiko.

Cô bé cởi mặt nạ nhìn thẳng vào mặt thằng bé một hồi khá lâu. Hanzo cũng nhìn lại, có vẻ kinh ngạc trước nữ võ sĩ lạ mặt này.

“Cậu thấy sao?” Jack lên tiếng hỏi, giây phút quyết định khiến nó hồi hộp đến nín thở.

Akiko vẫn yên lặng không đáp.

“Cậu có cần xem vết bớt của nó không?” Jack thì thầm.

Akiko lắc đầu rồi cười trong nước mắt. “Chuồn chuồn bé của chị!”

Hanzo lập tức nín khóc. “Chị... là người... trong giấc mơ của em?”

Jack cũng không kém phần sửng sốt. Vậy là linh tính của nó đã chính xác. Những người tù dưới hố nhìn nhau bằng ánh mắt khó hiểu. Akiko thì khóc trong vui sướng, chìa tay qua chấn song nhẹ nhàng xoa khuôn mặt Hanzo. “Chuồn chuồn bé của chị, bọn chúng có làm gì em không?”

“Em đã đạp được một tên võ sĩ đấy,” Hanzo tự hào đáp. “Hắn dám ra tay đòi giết ông.”

“Samurai trẻ tuổi!” trưởng làng lên tiếng nói với Akiko. “Tôi không biết cô là ai, hay việc này là như thế nào, nhưng giờ cũng chẳng phải lúc thắc mắc dài dòng. Phải nhanh chóng ra khỏi đây cái đã.”

Akiko lập tức lấy lại tập trung vào công việc cần kíp, cô bé quay sang hỏi Miyuki. “Sao mà lâu quá vậy?”

“Chẳng có chìa nào mở được cả!” Miyuki cau có đáp. “Tôi đã thử mỗi chiếc hai lần rồi.”

Akiko bèn giật phắt chùm chìa khóa trong tay cô nàng, nhưng cũng không thu được kết quả khả quan hơn. Trong lúc quẫn trí, cô bé còn tức khí nắm mạnh song sắt mà dùng sức kéo.

“Để tớ thử xem sao,” Jack lên tiếng. “Tenzen, anh có mang theo phi tiêu dạng đinh không?”

Anh ta bèn chọn chiếc mỏng nhất đưa cho nó. Nhưng ổ khóa này khó mở hơn hẳn so với cái ở lồng sắt ngày trước, trong quá trình bẻ, Jack thậm chí còn suýt nữa đã làm hỏng luôn.

“Không được rồi,” nó đầu hàng sau khi thử đến lần thứ năm.

Akiko lại một lần nữa tuyệt vọng nắm chấn song, nỗi thống khổ của việc chỉ cách em trai có một cánh tay mà ngỡ như xa vạn dặm đã vượt quá sức chịu đựng của cô bé.

“Nghĩ xem chìa khóa có thể nằm trong tay ai?” trưởng làng vẫn bình tĩnh hỏi.

Từ đầu Jack vốn đã biết câu trả lời.

“Gemnan.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »