
Cảm giác rõ rệt như thể linh hồn dần bị bóp nghẹt. Jack cảm tưởng như nó đang chiến đấu chống lại nhà sư - không phải bằng binh đao, mà bằng tinh thần, mỗi câu đố là một đòn tấn công, và mỗi câu trả lời là một cái gạt đỡ. Đầu óc nó căng thẳng đến tột cùng, không thể suy nghĩ được điều gì. Hana thậm chí còn lăn lộn đau đớn lẩm bẩm một mình. Đám đồ đệ càng đồng thanh hô vang, dùng tay đập mạnh xuống sàn.
“Trả lời! Trả lời! Trả ìời!”
Jack bịt tai ngăn đầu nổ tung. Nó cảm tưởng như đang chết... Tiếng búa đập thùm thụp... Bất thình lình khuôn mặt nhăn nhúm không răng của người thợ mộc hiện lên trước mắt... Buồn cười nhỉ? Thứ này người mua không dùng mà người dùng cũng chả biết...
“QUAN TÀI!”, Jack hét lên. “CÂU TRẢ LỜI LÀ QUAN TÀI!”
Ngôi chùa lại chìm vào tĩnh lặng.
Thế rồi những tiếng thì thầm như làn gió vang lên, “Đúng không? Đủng không? Đúng không?”
Vị sơn tăng cầm vương miện bực tức ném xuống sàn.
“Ch-í-nh x-á-c!”, ông ta nhảy nhoi nhoi như khỉ. “Nói xem! Nói xem! Nói...”
“Không!”, Jack rút kiếm chỉ về phía nhà sư. Bọn đồ đệ lập tức lao tới bảo vệ sư phụ. “Chúng tôi đã trả lời rồi, giờ đến lượt ông mới đúng”.
Vị sơn tăng dừng lại chỉnh trang cà sa rồi trở về chỗ ngồi. “Không cần phải dùng đến bạo lực như vậy”, ông nói như thể mình mới là người bị hại. “ Ở đâu ư? Ngay đây. Ta có giữ không? Có!”
“Thế thì ông nhanh chóng giao ra đây, chúng tôi sẽ lập tức biến mất”, Jack nói sau khi đỡ Hana run rẩy đứng dậy.
Nhà sư lắc ngón tay xương xẩu trước mặt Jack, mắt ẩn hiện nét điên cuồng. “Không, không, không. Cậu vẫn còn một câu đầu tiên nữa”, ông ta hằn học.
Hana hãi hùng nhìn Jack. “Nãy giờ vẫn chưa phải câu đó à?”
“Ta có một câu hỏi, chàng trai trẻ! Cái gì tốt hơn thần, ác hơn quỷ? Người nghèo có nó, người giàu muốn nó, ai ăn nó phải đổi bằng mạng. Nếu cậu trả lời được thì ta sẽ cho cậu manh mối”.
Jack và Hana khổ sở nhìn nhau, vẻ mặt chúng bắt đầu có nét thê thảm như đám đồ đệ xung quanh. Những câu đố đã vắt kiệt trí lực khiến hai đứa như lạc vào mê cung. Cảm giác như con tàu đang xuyên qua cơn bão, Jack cố gắng lèo lái lấy lại tinh thần.
Nghĩ như Yori! Nghĩ như Yori!
Nó đấm tay vào đầu cố moi móc câu trả lời. “Là cái gì? Là cái gì?”
“Chỉ có... người thực sự khôn ngoan... mới trả lời được”, Hana thều thào trong cơn đau đớn cùng cực.
“Cô vừa nói gì vậy?”. Jack hỏi vội.
“Chỉ có... người khôn ngoan...”
“Đúng rồi!”, Jack hớn hở nắm vai Hana. “Chìa khóa chính là lời nói của ông ta!”
Nữ đạo chích chớp mắt vẻ khó hiểu.
“Kẻ dại cho rằng gì cũng biết, người khôn mới biết chẳng hiểu gì”, Jack lí giải. “Chẳng có gì tốt hơn thần, chẳng có gì ác hơn quỷ, người nghèo chẳng có gì, chẳng có gì người giàu không có, và chẳng có gì ăn thì người ta sẽ chết. Câu trả lời là CHẲNG CÓ GÌ!”
“Ch-í-nh x-á-c!”, nhà sư điên tiết.
“Hắn có câu trả lời!”, đám đông đồ đệ ồ lên kinh ngạc.
Họ bắt đầu cúi xuống thi lễ trước mặt Jack. Nhưng vị sơn tăng thì khác, trông ông ta như một đứa trẻ chơi mãi đến chán. “Cậu đã khôn ngoan hơn hồ li, nhưng liệu hồ li có thật là hồ li?”
“Không đố điếc gì nữa!”, Jack cảnh cáo.
“Như đã hứa, cậu trả lời và ta sẽ...”, vị sơn tăng lôi chiếc thùng cũ sau ngai gỗ ra, “giao ra vật này...” Ông ta mở bàn tay rỗng không ra cười lớn. “CHẲNG CÓ GÌ!”
Jack lập tức xông tới kê kiếm vào cổ nhà sư. Lần này đám đồ đệ không can thiệp. Ông ta nuốt nước bọt, mặt cắt không còn giọt máu.
“Có câu hỏi này rất đơn giản”, Jack nói. “Thứ gì có thể cứu được mạng ông?”
Vị sơn tăng run run lục thùng lấy ra mảnh vải dầu quen thuộc dùng để gói bản hải đồ, cũng như túi hành lí của Jack, lá bùa cầu may màu đỏ của thầy Yamada vẫn còn nguyên vẹn trên đó.
“Ch-í-nh x-á-c!”, Jack gằn giọng giật về món kỉ vật.
Nói đoạn cả hai đứa chầm chậm rút lui ra sảnh điện. Mặt trăng tỏa sáng yếu ớt trong đêm mưa. Đám đồ đệ của nhà sư tách thành hai hàng cho Jack và Hana đi qua.
Lúc họ đến chỗ cổng vòm thì vị sơn tăng bất ngờ hiện lên.
Ngay dưới chân ông ta là con vật răng nhọn mắt thâm quầng... hồ li tinh tanuki!
Nhà sư nở nụ cười ma mãnh vẫy tay từ biệt Jack và Hana.
“Lối đi thì nhiều nhưng con đường chỉ có một”, ông ta lên tiếng, “và trái tim chính là con đường chân thực nhất”.
Nói đoạn đặt bàn tay xương xẩu lên ngực.
“Trái tim sẽ đưa cậu về nhà, samurai trẻ tuổi. Nhung hãy sẵn sàng để mất đi những thứ còn quan trọng hơn quyển sách ấy”.