Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
HƯ VÔ TĂNG

❊ ❊ ❊

logo

Jack chăm chú quan sát lối đi. Nó ghi nhớ trong đầu như thể người ta viết hải trình vậy, lưu ý từng đặc điểm riêng biệt một, học thuộc khoảng cách, phương hướng, cũng như giờ giấc dựa vào vị trí mặt trời.

Sáng hôm đầu tiên, chú Zenjubo không đi theo lối nào cả - mà thật ra cũng chẳng có để mà theo. Jack biết đây là phương pháp vận dụng Địa tố hòng che giấu tung tích ngôi làng. Dẫu vậy nó vẫn thu thập được một vài điểm có thể dùng để nhận diện. Đi được nửa ngày thì cả đoàn ra đến đường mòn, kể từ đây Jack mới an tâm có thể xác định rõ phương hướng. Đêm đầu tiên, họ nghỉ chân bên cạnh dòng sông có con thác nhỏ, còn đêm thứ hai thì ở trong khoảng rừng nổi bật bởi hai cái cây gãy đổ.

“Chiến tranh đã kết thúc rồi mà sao Lãnh chúa Akechi vẫn chiêu binh mãi mã nhỉ?” Jack lên tiếng hỏi trong lúc cả đoàn nhổ trại chuẩn bị di chuyển vào sáng ngày thứ ba

Chú Zenjubo nhìn Jack, rồi gật đầu với Tenzen ý bảo anh chàng giải thích.

“Bề ngoài thì,” Tenzen nói, “ông ta lấy việc trốn thuế ra làm lí do. Việc thu thập quân sĩ sẽ được hiểu là nhằm trấn áp nông dân nổi loạn.”

“Bọn võ sĩ sống sướng thấy mồ luôn,” Shiro bình luận, “chả bao giờ phải ra đồng làm ruộng.”

Miyuki gạt phắt đi. “Chẳng qua là do cái lòng sĩ diện hão của bọn chúng mà thôi. Lãnh chúa Akechi mong muốn kế tục những việc Nobunaga đã khởi đầu. Hoàn thành tâm nguyện của lão ấy. Tất cả đều nhằm mục tiêu quét sạch shinobi một lần và mãi mãi.”

“Im nào!” chú Zenjubo ra lệnh khi đoàn ra đến bìa rừng.

Phía trước là một con đường dài băng qua khu bình nguyên dẫn đến thành Maruyama.

Mọc trên ngọn núi nhỏ giữa trung tâm là một pháo đài sừng sững. Toàn bộ bao quanh bởi lớp tường rào kiên cố, bên dưới là lớp móng chủ yếu dựng bằng đá thô làm nền cho nội thành cao bốn tầng bên trên. Kiến trúc chính điện cấu thành bởi lớp tường quét vôi trắng và mái ngói xám tro. Tách biệt hẳn ra còn có thể nhìn thấy một đài canh bằng gỗ có thể bao quát cả khu bình nguyên bên dưới.

“Thành Kasumiga,” Tenzen thì thầm. “Pháo đài mờ sương.”

“Sao lại gọi nó như vậy?” Jack hỏi ngay.

“Tương truyền mỗi khi có chiến trận thì toàn bộ lâu đài sẽ có sương mù bao phủ bảo vệ.”

“Đi thôi,” chú Zenjubo ra lệnh, nói đoạn đeo chiếc rổ đan bằng liễu gai của mình lên. “Shiro, ở lại đây.”

“Lại nữa?” Shiro càn nhằn. “Sao lúc nào cũng trúng toàn nhiệm vụ chán ngắt không hà. Không có nổi một lần được đi trinh sát hay sao?”

“Im lặng làm theo lời ta nói. Đứng đây canh gác. Nếu có chuyện gì thì báo ngay cho trưởng làng.”

Shiro cau có khoanh tay nhưng vẫn nghiêm túc chấp hành mệnh lệnh.

Chú Zenjubo tiếp tục quay sang phía Jack, lúc này đang trong bộ dạng nhà sư, liếc mắt quan sát rồi trao cho nó một mẩu vỏ cây ẩm ướt. “Xoa bàn tay và cẳng tay dưới đi,” ông hướng dẫn.

“Để làm gì vậy ạ?” Jack hỏi, lớp vỏ cây dính bết lại một màu nâu nâu trên tay nó.

“Lông sáng quá so với dân bản xứ,” chú Zenjubo giải thích. “Như vậy sẽ dễ lộ lắm. Thế đã nắm rõ việc cần phải làm là gì chưa?”

Jack gật đầu. Bây giờ họ sẽ chia cặp đột nhập vào thành Maruyama, làm bộ xin bố thí ở một vài địa điểm, vào chùa khấn, rồi rời đi. Trong quá trình lưu lại ở thị trấn bên dưới, cũng như khu bờ tường ngoại thành, mọi người sẽ tìm cách ghi nhớ số quân, lính, pháo kích, lương thực, và cả mức độ sẵn sàng chiến đấu của họ nữa. Lần này Jack được phân công đi cùng Miyuki vào tìm hiểu quanh làng, Tenzen và Zenjubo thì tiếp cận pháo đài của Lãnh chúa Akechi.

Có thể dễ dàng nhận ra một dòng lưu thông tấp nập ra vào cổng làng. Một vài thương gia có mang theo ngựa thồ, nhưng hầu hết đều đi bộ, tải hàng trên chính lưng của mình. Hai người đàn ông ướt đẫm mồ hôi khiêng kiệu đi qua, mọi người nhanh chóng dạt ra cho nhân vật quan trọng kia vào trước. Một lúc sau còn có một người đàn ông trẻ xuất hiện từ phía làng, phóng nhanh đến mức để lại cả vệt bụi phía sau.

“Làm gì gấp dữ vậy nhỉ?” Jack bình luận.

“Hikyaku,” chú Zenjubo lầm bầm.

Jack nhìn Tenzen chờ đợi lời giải thích.

“Chúng tôi gọi họ là phi cước, chân bay. Những người này hành nghề đưa thư. Các thương gia vẫn thường giao dịch thông qua họ. Có điều căn cứ vào tốc độ này thì chắc là đang thừa lệnh lãnh chúa rồi.

Jack nghĩ ngay đến việc có thể thuê một trong những phi cước trong thành gửi thư đến chỗ Akiko. Nhưng vấn đề khó khăn là phải tìm được người đáng tin kìa.

Chú Zenjubo chờ đến lúc tình hình tạm lắng rồi mới bước ra từ phía bìa rừng. Chậm rãi đi thành hàng, vừa đi vừa thổi sáo, cả bốn nhập vào dòng người cùng tiếp cận cổng thành.

Nhìn qua khe hở trên rổ, Jack thấy một vài samurai đứng gác cổng. Thi thoảng họ cho đòi giấy thông hành của những thương gia muốn vào thành và kiểm tra kĩ lưỡng. Đến giờ Jack mới nhận ra mức độ mạo hiểm của nhiệm vụ lần này. Nếu bị bắt thì quá trình luyện tập nhẫn thuật bấy lâu coi như công cốc. Nó chợt thấy một cảm giác cồn cào muốn quay về khi còn có thể.

“Nên nhớ,” Miyuki rít lên từ phía sau, “Tôi sẽ để ý từng hành động của anh đấy.”

Jack nín thở lúc đoàn bước đến chỗ lính canh, nhưng họ cho phép cả bốn bước qua mà chẳng đòi hỏi giấy tờ gì. Có khi mọi chuyện lại ngon lành hơn nó tưởng không biết chừng.

Chú Zenjubo đi trước dẫn đường. Dọc hai bên lối đi là các cửa hiệu tạp phẩm, đền thờ, quán xá, nhà dân, hầu hết đều làm bằng gỗ. Một vài biểu ngữ cùng lồng đèn được sử dụng để quảng bá cho hoạt động kinh doanh bên trong. Trước quán rượu người ta có treo một quả cầu tuyết tùng làm hiệu. Hàng cơm sực nức mùi thơm nấu nướng. Jack nhận thấy một cụ bà ngồi bên bếp lò nướng thịt gà. Nó mỉm cười khi nhớ đến việc đây là món ăn khoái khẩu của Saburo, thằng bạn thân lúc ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu.

Đến khu chợ, chú Zenjubo cùng Tenzen tách nhóm đi trước. Miyuki tìm được một địa điểm ngay trước ngôi đền nhỏ, cô nàng bèn đặt một cái bát gỗ xuống rồi cầm sáo lên chơi. Đa phần mọi người đều bỏ đi chẳng quan tâm, hiếm lắm mới có một ông lão bước đến thả vào đồng bạc lẻ.

Trong lúc Miyuki trình diễn, Jack tranh thủ thu thập thông tin cho nhiệm vụ chính. Nó nhìn quanh và thấy rất ấn tượng trước sự sầm uất của thị trấn. Dù nằm ở tít dãy Iga hẻo lánh nhưng dường như gần đây có rất nhiều võ sĩ tụ tập về. Thành ra hầu hết các nhà trọ đều treo biển hết phòng, phố xá toàn nguời là người, đa phần có giắt lưng cặp trường đoản nhị kiếm đặc trưng. Không còn nghi ngờ gì nữa, Lãnh chúa Akechi đích thực là đang thực hiện chiêu quân.

Miyuki ngừng thổi sáo, cúi xuống nhặt bát lên.

“Chỉ có hai đồng xu lẻ và một củ cải trắng thối,” cô nàng vừa nhăn nhó xách món đồ ăn đã ngả sang màu nâu lên vừa cằn nhằn. “Để xem anh có khá khẩm hơn tí nào không, tôi quan sát cho.”

Nghe vậy Jack cũng đặt bát quyên góp của mình xuống, liếm môi rồi bắt đầu thổi sáo. Âm thanh nỉ non da diết của khúc “Nhất Nhị Tam Bát Phản” trầm bổng vang lên giữa đám đông.

Kha khá người thả xu vào bát của Jack.

Khi Jack thổi xong bài sáo thì Miyuki quay lại nói: “Đến chùa thôi.”

Jack nhặt bát lên đếm. “Năm đồng xu! Và một ít cơm trắng nữa!”

“Xí, chẳng qua họ trả để được yên cái lỗ tai thôi!” cô nàng lầm bầm.

Jack và Miyuki vừa đi giữa thị trấn vừa chăm chú ghi nhớ những điều mắt thấy tai nghe, thỉnh thoảng nán lại thổi nhạc quyên góp ở một số địa điểm nổi bật. Lúc dừng chân cạnh chuồng ngựa, Jack và Miyuki đếm được số ngựa ước lượng tương đương với hai trung đoàn, nhà chứa lương đầy thóc gạo. Mặc dù đang làm nhiệm vụ nhưng tư tưởng cạnh tranh vẫn khiến cả hai háo hức ganh đua trong từng lần biểu diễn.

Sau khi thám thính khu chuồng ngựa, hai đứa quyết định đến chùa hành lễ để khỏi gây nghi ngờ. Một vài hư vô tăng đang đi hành hương khác cũng tề tựu tại đây.

“Ở lại đây giả vờ lễ Phật nhé,” Miyuki thì thầm. “Tôi ra dò la xem những nhà sư khác có tin tức gì không.”

Jack bước đến chỗ pho tượng Phật Tổ bằng gỗ ở chính điện, lấy một nén hương, thắp bằng ngọn nến gần đó rồi cắm vào lư. Mùi nhang khói ngào ngạt bốc lên trong không khí. Nó cúi lạy hai lần, chắp tay rồi cúi thêm lần nữa.

“Thầy đến từ phương xa à?” một giọng dịu dàng phát lên từ phía sau.

Jack quay lại và thấy một nhà sư đội rổ trùm đầu khác. “Cách hai ngày đường thôi,” Jack đáp.

“Thế thì chuyến đi của thầy chỉ mới bắt đầu thôi.”

“Còn thầy?” Jack hỏi.

“Miên man, vô tận. Y nguyện của tôi là đến viếng mọi ngôi chùa trên nước ta.”

Mọi ngôi chùa, Jack thầm nghĩ, tự hỏi không biết nhà sư này có thể giúp nó chuyển thư đến tay Akiko không, ít ra ông ấy đáng tin hơn phi cước chuyên nghiệp nhiều.

“Kể cả đền Ise gần tỉnh Toba ư?” Jack làm bộ hỏi dò.

“Tất nhiên rồi,” nhà sư đáp. “Vừa qua tôi đã đến đó. Bây giờ sẽ tiếp tục lên đường đi về phương Nam.”

Jack mừng là lúc này nó đang đội rổ, chứ nếu không vẻ thất vọng sẽ lộ rõ ngay trên nét mặt.

“Chúc thầy thượng lộ bình an,” nhà sư nói rồi cúi đầu từ biệt.

“Anh nghĩ mình đang làm gì thế hả?” Miyuki bất ngờ xuất hiện bên cạnh lên tiếng chất vấn.

“Tỏ ra thân thiện thôi?” Jack đáp.

“Làm ơn thôi đi cho. Như vậy là nguy hiểm lắm đấy.”

Hai đứa quay trở về khu quảng trường, tìm vị trí trình diễn ngay trước cổng chính chờ hai người còn lại.

“Đi thôi,” Miyuki thì thầm, dùng sáo chỉ về hướng Zenjubo và Tenzen vừa xuất hiện. Hai người này cũng đang tiến dần về phía cổng.

Jack đã thổi gần xong khúc nhạc, thu về kha khá tiền quyên góp.

“Kết quả đã rõ rồi nhé,” nó vừa nói vừa cất vào túi. Thoáng nhìn thôi cũng thấy rủng rỉnh hơn của Miyuki rồi.

“Muốn ăn mừng gì thì cũng làm ơn ra khỏi đây đi đã,” cô nàng gắt gỏng.

Miyuki đi trước dẫn đường trong khu phố sầm uất, dân làng lễ độ nép ra hai bên cho đoàn bước qua. Lúc đến chỗ quầy bán quạt xếp, Jack chợt nghe người thương gia nói chuyện với một quý bà ăn mặc sang trọng.

“Chiếc này khảm ngọc trai Toba chính cống đấy...”

Jack lập tức bị thu hút nên bước chậm lại, tính nghe lỏm thêm tình hình.

“Anh còn nhiều hàng giống vậy không?” quý bà lên tiếng hỏi.

Người lái buôn lắc đầu. “Nhưng tôi có thể lấy về thêm. Con tôi hay đi qua đường Tokaido lắm. Tháng tới nó sẽ ghé qua Toba.”

Người lái buôn này có thể giúp mình chuyển thư đến chỗ Akiko, Jack thầm nghĩ. Tất nhiên là phải có chút phí bôi trơn rồi.

Lúc này Miyuki đã gần đến chỗ cổng. Cô nàng nóng nảy quay lại nhìn Jack, xem chừng rất khó chịu vì tự nhiên giãn cách quá xa. Không muốn bị bỏ lại, cũng như khiến Miyuki nghi ngờ thêm nên Jack quyết định tăng tốc. Thế rồi nó chợt nghĩ như thế cũng không ổn cho lắm. Đang trong bộ dạng nhà sư đi hành hương, tỏ ra vội vàng sẽ làm lính canh thêm nghi ngờ. Vậy nên dù rất nôn nóng, nó vẫn phải giảm tốc bình tĩnh bước đi từ từ. Jack đưa mắt qua khe rổ nhìn mấy võ sĩ đứng ở cổng, may thay họ chẳng có vẻ gì quan tâm cả. Cuối cùng nó cũng đến cổng và sắp bước được ra đường. Nhiệm vụ đã thành công mỹ mãn, và nó đã tìm ra cách liên lạc Akiko.

“Thầy ơi!”

Jack đứng sững lại, tim muốn rớt ra ngoài lồng ngực.

Miyuki, đang cách đó một đoạn, liếc nhìn lại nhưng vẫn tiếp tục bước đi.

“Tôi đang nói chuyện với thầy đấy. Lại đây nào.”

Jack đã định chạy luôn. Nhưng với cái rổ trên đầu thế này khả năng thoát được cũng không khả thi chút nào.

Nó quyết định làm bộ bình thản bước đến chỗ lính canh. Một người đàn ông khoác tay ngoắt nó lại.

“Chơi nhạc cho chúng tôi nghe đi.”

Jack suýt chút nữa đã cười lớn vì nhẹ nhõm. Mấy người võ sĩ này trông khá thoải mái, không có vẻ gì là đang nghi ngờ cả. Ngoan ngoãn nghe lệnh, Jack đưa sáo lên môi chơi khúc “Nhất Nhị Tam Bát Phản”.

Tên lính canh gào lên. “Không phải bài này,” hắn trợn mắt nói tiếp, “chơi trích đoạn “Lộc Vĩnh Âm” ấy.”

Jack khựng lại ngay. Khúc nhạc này trước đây tổ sư gia có thổi qua, nhưng nó chưa luyện thử bao giờ cả.

“Xin lỗi,” Jack thú nhận. “Tôi không biết bài đó.”

Bọn lính canh lập tức nheo mắt lại. Rồi không báo trước tuốt luôn trường kiếm.

“Hư vô tăng nào cũng phải biết cả!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »