
“Mà sao lần đó cậu lại phát hiện được vậy?” Miyuki lên tiếng hỏi trong lúc đặt tay lên vai Jack thực hiện việc chăm sóc vết thương định kì.
Ngồi cạnh ngôi chùa đầu làng tận hưởng ánh nắng buổi sớm mai ấm áp, với chúng, màn đào tẩu hai đêm về trước giờ chỉ còn là một cơn ác mộng tồi tệ mà thôi.
“Ninja mà không biết quan sát thì chả khác nào chim chẳng biết bay,” Jack nhoẻn miệng cười, trả lời bằng đúng câu nó vẫn nói với mọi người từ sau cái chết của Lãnh chúa Akechi đến nay.
“Thôi đừng giỡn nữa, nói thật đi mà!”
Cuối cùng Jack cũng chịu tiết lộ. “Nếu bác Kajiya không kể về việc Kato bị giết trên đường về thì tớ cũng chẳng biết được đâu. Nghĩ lại xem, lúc đó Shiro đã chết, cô thì ở ngay cạnh chăm sóc vết thương cho tôi, ở đâu ra lại có đến năm ninja trong trang phục toàn đen được chứ.”
“May mà cậu chịu khó đếm lại. Nếu không giờ này chắc trưởng làng đã thành người thiên cổ rồi.
“Điều tôi không ngờ là Lãnh chúa Akechi lại đích thân xuất hiện,” Jack thừa nhận. “Rõ ràng hắn thuộc mẫu người đớn hèn thích sĩ diện. Có lẽ lòng thù hận đã che mờ hết tất cả lí trí.”
“Cậu đã đúng - trả thù chẳng mang lại ích lợi gì cả,” Miyuki nói giọng u sầu. “Dù tên Gemnan đã chết trong đau đớn, nhưng điều đó cũng chẳng thể khỏa lấp nỗi nhớ thương mọi người trong tôi.”
“Tôi cũng nhớ bố mẹ lắm,” Jack đáp, vết thương lòng mỗi lần nhớ đến người thân lại mở ra trong tim.
Trong một lúc khá lâu, hai đứa chẳng nói gì nữa, nỗi buồn xâm chiếm tâm can, nhưng sự hiện diện của nhau đem lại một niềm an ủi nho nhỏ. Thế rồi Miyuki rút tay về.
“Được rồi đấy,” cô nàng gượng nở nụ cười rồi vừa nói vừa nhẹ nhàng vỗ vai Jack. “Có lẽ sẽ mất linh hoạt trong vài ngày. Nhưng chỉ cần nghỉ ngơi, chẳng mấy chốc cậu sẽ sử dụng Nhị Thiên kiếm pháp được thôi.”
“Công nhận cô sỡ hữu đôi bàn tay trị thương rất hữu hiệu,” Jack cầm tay Miyuki nói.
Tenzen tằng hắng báo hiệu trước rồi từ từ bước tới, vai khoác theo túi hành lí khá to. “Đến giờ lên đường rồi. Trưởng làng muốn khởi hành trước khi mặt trời lên cao.”
“Cậu có chắc là không muốn đi cùng với bọn tôi không?” Miyuki hỏi. “Trên đó rất yên tĩnh, hơn nữa tôi có thể chăm sóc vết thương tốt hơn.”
Jack buông tay rồi lắc đầu. “Cảm ơn lòng tốt của cô, nhưng...”
“Được rồi... không cần đâu,” Miyuki đáp, vừa lúc đó thì Akiko cũng xuất hiện. “Tôi biết cậu không thể.”
Miyuki đứng dậy cúi đầu chào. Akiko cũng đáp lễ. Mặc dù vẫn chưa thể trở thành bạn bè nhưng Jack nhận ra giữa họ đã thể hiện lòng tôn kính lẫn nhau.
“Có lẽ đây sẽ là lời vĩnh biệt,” Miyuki quay về phía Jack nói..
“Ừ, cũng đành vậy.”
Miyuki hơi chần chừ. Jack có cảm giác cô vẫn còn điều gì đó muốn nói, nhưng không thể vì sự có mặt của Akiko.
“Tôi vẫn chưa xin lỗi về lần lừa cậu nhảy vào hố phân nhỉ,” Miyuki cười bẽn lẽn. Nhưng rồi chẳng nói gì thêm mà chỉ quệt nước mắt cúi đầu vội vàng, cố tình vòng qua chỗ bia tưởng niệm bố mẹ trước khi bỏ đi.
“Cô ấy liệu có ổn không?” Jack lo lắng quan sát.
“Không sao đâu,” Tenzen đáp. “Tôi sẽ trông chừng cho.” Nói đoạn anh đưa tay vào túi lấy ra năm cái phi tiêu lấp lánh. “Tặng cậu đấy,” Tenzen vừa nói vừa đặt vào tay Jack. “Món quà nhỏ vì đã giúp đỡ tôi.”
“Hồi nào cơ?” Jack ngạc nhiên.
“Cậu chính là người đã nói với tôi con thuyền nào dám đương đầu với sóng gió sẽ vượt qua được bão. Nhờ vậy lúc ở chùa tôi mới nhận ra nếu không đứng lên chỉ huy thì tất cả sẽ đều sụp đổ,” Tenzen lí giải. “Và dù sao cậu cũng biết cách nhắm bắn mục tiêu động rồi, lần tới nhất định chúng ta phải làm một trận tỉ thí ra trò. Liệu mà tập luyện đi nhé.”
Jack cười lớn. “Làm sao tôi ăn nổi.”
“Tôi cũng không nương tay đâu!”
Tenzen lịch thiệp cúi đầu chào Jack và Akiko rồi bước đến gia nhập cùng những người còn lại đang tập trung trên núi chuẩn bị lên đường.
Jack nhìn về phía Akiko. Cũng như Miyuki, trông cô bé như sắp khóc đến nơi. “Cậu sao thế?”
Akiko chỉ im lặng gật đầu rồi nhìn về phía Hanzo đang chơi đùa cùng thằng chiến hữu Kobei, xem ra hai đứa rất hào hứng được gặp lại nhau.
“Kiyoshi sẽ hạnh phúc thôi,” cô bé cố làm ra vẻ vui mừng.
Hanzo nhận thấy hai người đang nhìn mình, bèn nhảy chân sáo đến, vô tư nắm lấy tay Akiko.
“Thiên cẩu, anh giữ bí mật được không?” thằng nhóc lên tiếng hỏi.
Jack gật đầu rồi cúi xuống để Hanzo có thể thì thầm vào tai mình.
“Tổ sư gia bảo sẽ cho em làm người kế tục đấy!”
“Thật không?” Jack giật mình liếc mắt nhìn Akiko và chợt nhận ra cô bé cũng đã biết về chuyện này rồi.
Nên mới buồn rầu như vậy.
“Dạ!” Hanzo hớn hở đến độ quên hạ thấp giọng. “Em sẽ được đọc bí thư, quyển giấy cuộn chứa đựng mọi bí mật của nhẫn tộc ấy!”
“Trách nhiệm nặng nề lắm đấy nhé,” Jack nhắc nhở.
“Em biết mà. Ông cũng bảo sẽ mất vài năm chuẩn bị, sau đó cả đời luyện tập mới được.”
“Thế khi nào thì hai người bắt đầu?”
“Ngay sau khi về đến khu ẩn nấp anh ạ!” Hanzo đáp.
Jack gật đầu ghi nhận tình hình.
“Nhanh lên Hanzo ơi!” Kobei vẫy tay gọi bạn.
Thằng nhóc bèn cười xuề xòa xin lỗi, như thể đã trưởng thành hẳn ra. Nó kéo tay Akiko rồi nói “Chị có thể ở bên em mà.”
Nói đoạn chạy về phía những người bạn của mình. “Tạm biệt, anh Jack!”
Jack không kìm nổi liền phá lên cười.
“Chuyện gì vậy?” Akiko hỏi.
“Đây là lần đầu tiên Hanzo chịu gọi tớ bằng tên thật đấy!” Jack vừa nói vừa lắc đầu ngạc nhiên. Thế rồi nó nhận thấy nét đượm buồn trong ánh mắt Akiko. “Cậu không đi cùng Kiyoshi à?”
“Không,” cô bé nhỏ giọng đáp. “Trưởng làng nói ông ấy không thể đánh liều để cho bất kì người ngoài nào biết được vị trí chỗ ẩn náu cuối cùng của họ nữa.”“Thế thì nên tranh thủ chơi với em trai khi còn có thể đi, Akiko ạ.”
Lúc Akiko bước đến chỗ Hanzo và nhóm nhóc tì bạn nó thì Shonin và Soke cũng tiến về phía Jack.
“Ninja Jack, ta nợ cậu một mạng,” trưởng làng vừa nói vừa nghiêng đầu tỏ lòng biết ơn. “Giá mà có thể làm được nhiều hơn, nhưng không thể chần chừ lâu được, bọn võ sĩ sắp đuổi đến nơi rồi.”
“Ngài đã giúp tôi nhiều lắm rồi mà,” Jack cúi đầu đáp lễ.
Shonin vỗ mạnh tay lên bên vai lành lặn của Jack.
“Làng chúng ta sẽ luôn mở cửa đón tiếp cậu,” ông cười hiền từ. “Nhưng còn phải xem cậu có tìm ra vị trí của nó không cái đã!”
Nói đoạn ông bước đi để cho tổ sư gia có không gian riêng nói lời từ biệt Jack.
“Ta sẽ rất nhớ nơi này,” Soke phóng tầm mắt nhìn xuống khu thung lũng cảm thán. “Một nơi hội đủ mọi điều kiện Địa tố tuyệt vời.”
“Thế còn chỗ sắp đến thì sao ạ?” Jack lên tiếng hỏi.
“Đồi núi không phải là nơi thích hợp cho người già. Lên đó rồi ta cũng chẳng còn sống được mấy năm nữa đâu.”
Jack đã định phản đối, nhưng tổ sư gia ngăn nó lại, rõ ràng những mệt nhọc mấy ngày qua đã càng làm hằn sâu thêm các nếp nhăn trên khuôn mặt ông cụ.
“Trốn tránh sự thật mà làm gì? Cuối cùng nó cũng tìm thấy chúng ta mà thôi.” Soke tươi cười. “Dòng chảy cuộc đời đã mài mòn ta như hòn đá dưới sông. Thời của ta đã sắp hết rồi.”
“Vẫn đủ để chuẩn bị cho Hanzo lên kế tục tước vị tổ sư gia chứ ạ?”
Ông cụ nhíu mày. “Nó kể cho con nghe rồi đấy à? Cái thằng, chẳng thận trọng gì cả.”
“Con ếch trong hang sẽ không bao giờ thấy được biển lớn,” Jack nhắc lại.
“Chính xác,” tổ sư gia khúc khích cười. “Nhiều khi thân thế samurai của nó sẽ lại giúp ích cho tất cả mọi người không biết chừng. Hanzo rất có thể sẽ là cứu tinh của giai cấp ninja.”
“Soke!” ông Momochi kêu lên trong lúc đổn đốc mọi người tập hợp. “Shonin muốn lên đường đi ngay đấy.”
Ông cụ giơ tay ra hiệu sẽ đến ngay lập tức.
“Jack, con đã tiến rất xa so với lần đầu chúng ta gặp nhau nơi rừng núi này, nhưng con đường phía trước vẫn còn lắm gian truân. Hãy tuân theo sự chỉ dẫn của Ngũ Đại, và ta tin con sẽ về được đến nhà.”
“Chính lời dạy của tổ sư gia đã mang đến niềm tin cho con,” Jack cúi đầu đáp. “Nhờ Soke mà con hiểu được rằng một cành cây không thể làm nên cả khu rừng. Trước đây, với con, ninja là thù, nhưng từ giờ họ sẽ là bạn.”
Tổ sư gia gật đầu vẻ thấu hiểu.
“Nếu có gặp ninja, hay nghi ngờ thân thế của họ thì hãy dùng động tác này.” Ông chắp các ngón tay giữa lại, riêng ngón cái và ngón út mở ra thành hình chữ V. “Đây là Long Ấn. Một ninja thực thụ nhất định sẽ nhận ra, và giúp đỡ cho con.”
Nói đoạn tổ sư gia quay đầu bước đi. “Lời khuyên cuối cùng dành cho con: lối phòng thủ hiệu quả nhất chính là đừng để bị phát hiện.”