Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
NEKO

❊ ❊ ❊

logo

Ông Sora và Kunio vui mừng ra mặt trước câu trả lời của Jack. Chỉ có Toge là không mấy hứng thú, dù gì thì với bản tính cáu kỉnh của người này, biểu hiện đó cũng dễ hiểu thôi.

“Chúng ta sẽ khởi hành vào sáng mai,” Toge lên tiếng, đoạn kéo tấm chiếu bằng rơm lớn từ dưới bàn ra. Anh ta đặt nó xuống bên cạnh Jack cùng một búi rơm.

Ba người nông dân co cụm lại ở góc đối diện cho ấm, để dành toàn bộ chỗ sàn gỗ cho Jack. Xét theo thứ bậc trong xã hội thì một samurai như Jack được quyền hưởng trọn vị trí tốt nhất và thoải mái nhất.

Trong lúc trải rơm làm đệm, Jack nhận thấy phía sau nó, cô gái đang cọ rửa nồi bằng thứ nước lạnh giá như băng. Mặc dù cô không hề phàn nàn gì, Jack vẫn cảm nhận được cô gái có vị trí còn thấp kém hơn nữa.

Đắp tấm chiếu rơm lên người, Jack kéo chiếc mũ che mặt lại rồi nằm xuống ngủ. Ba người nông dân bắt đầu thì thầm nói chuyện với nhau, nhưng Jack đã quá mệt để có thể nghe được câu chuyện. Không còn cảm giác đói bụng, nó nhanh chóng thiếp đi...

Jack bật dậy ngay khi nhận thấy có người đang kéo mũ của nó ra. Tháng ngày khổ luyện Thể thuật đã giúp nó hình thành bản năng tự vệ - lập tức tóm lấy tay kẻ tấn công bẻ quặt ra phía sau khóa lại. Chiếc mũ của Jack rơi phịch xuống nền, nó nhận ra trước mặt mình chính là cô gái. Cô không hề thốt ra bất kì âm thanh nào mặc dù đòn khóa tay của nó chắc chắn rất đau đớn. Cô gái gần như sững người trước mái tóc vàng, cặp mắt xanh và làn da trắng của nó.

Jack vội vàng thả tay ra, mong rằng không làm cô gái quá đau.

“Cho tôi xin lỗi, nhưng lẽ ra cô không nên làm vậy,” nó nói nhỏ với cô gái trong lúc cô xoa xoa cổ tay trong bóng tối.

Có vẻ cô gái đang mải mê ngắm mái tóc vàng của nó hơn. Cô giơ tay ra chạm vào một lọn tóc xoăn của Jack rồi toét miệng cười khi thấy nó thật mềm. Jack mỉm cười đáp lại, thấy nhẹ nhõm phần nào trước cử chỉ thân thiện của cô gái khi cô nhận ra nó là người ngoại quốc. Liếc về phía sau, Jack thấy ba người nông dân vẫn đang ngủ say, Kunio thì ngáy to như sấm.

Cô gái cúi người kính cẩn trả lại chiếc mũ cho nó, đoạn lặng lẽ lui về góc của mình, ngồi co người ôm gối, mắt vẫn không rời khỏi Jack. Trông cô không có vẻ gì sợ hãi, hơn nữa còn làm Jack thấy ngạc nhiên khi cô không hề đánh động cho những người xung quanh.

Có lẽ cô ấy không biết về lệnh trục xuất người ngoại quốc ra khỏi Nhật Bản của Shogun, Jack nghĩ thầm. Hoặc là không biết rằng mình đang được treo thưởng hậu hĩnh, dù còn sống hay đã chết.

Ý nghĩ đó giúp Jack có thêm hi vọng. Có thể những người nông dân kia cũng không biết tin này. Nếu thật vậy thì ngôi làng của họ chính là nơi trú ẩn an toàn nhất. Kéo chiếc mũ che mặt, Jack quay lại chỗ ngủ của nó, lòng thầm cầu nguyện những người nông dân kia cũng sẽ có phản ứng thân thiện như cô gái khi biết nó là một samurai ngoại quốc.

Jack bước ra ngoài căn nhà kho với đôi mắt mờ tịt, cứng ngắc vì lạnh. Cơn bão đêm qua đã tan, lớp tuyết dày bao trùm cảnh vật làm hắt lên thứ ánh sáng trắng mờ ảo của buổi sớm. Bữa sáng đạm bạc với canh miso loãng và một tách trà xanh cũng loãng - nhưng ít ra vẫn còn được đun ấm. Ông Sora liên tục xin lỗi và hứa sẽ tổ chức một bữa thịnh soạn hơn khi cả bọn về đến làng.

Ba người nông dân tiếp tục đối xử với nó rất kính cẩn và dè dặt như đêm hôm trước khiến Jack cho rằng cô gái đã không tiết lộ sự việc xảy ra. Cô gái bước đi theo sau cả bọn, trên lưng vác theo đồ dùng nấu nướng. Năm người cùng ra khỏi thị trấn và tiến về ngôi làng.

Cả đoàn đi khá chậm và khó khăn do lớp tuyết dày đến tận đầu gối. Jack thấy ghen tị với những người nông dân khi họ có đôi ủng dày làm bằng rơm, trong khi tất và dép xỏ ngón của nó gần như chẳng có tác dụng gì trong điều kiện thời tiết giá lạnh. Cứ mỗi bước đi nó đều giậm mạnh chân, hi vọng máu có thể lưu thông, nhưng sau đó Jack nhận ra cô gái chỉ bước đi trên đôi chân trần. Lê từng bước khó nhọc, lưng oằn xuống dưới sức nặng của hành lí, hơi thở của cô gái thoát ra như làn khói trắng nhỏ. Jack tự nhủ tình cảnh của nó vẫn chưa đến nỗi tệ.

“Ông có chắc là người này đáng tin không?” Toge thì thầm trong lúc vượt lên trước cùng Sora. Trong bầu không khí mùa đông tĩnh lặng, âm thanh cuộc nói chuyện vẫn vang lại phía sau. Jack thầm cảm ơn những ngày tháng khổ luyện giác quan ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu đã giúp nó tăng khả năng thính giác, dễ dàng nghe lỏm cuộc trò chuyện của hai người.

“Phải tin thôi,” ông Sora đáp bằng giọng chán nản. “Đâu còn ai khác nữa.”

“Nhưng chúng ta còn chưa biết tên của người này,” Toge rít lên.

“Samurai lúc nào chẳng thô lỗ vậy; với họ thì nông dân chúng ta chỉ là tầng lớp thấp kém trong xã hội. Cơ mà không có chúng ta thì họ sống nổi không?”

“Nhưng người này còn không cho chúng ta thấy mặt nữa. Kì cục thế nào ấy...”

Đến lúc này thì Kunio tiến lại gần để đi cùng Jack khiến nó mất tập trung.

“Mùa đông năm nay khắc nghiệt thật,” Kunio lên tiếng, đoạn xoa xoa tay vào nhau cho ấm.

Jack chỉ gật đầu, nó đang cố gắng nghe tiếp cuộc trò chuyện giữa hai người kia nhưng Kunio vẫn liến thoắng.

“Anh từ đâu đến vậy?” Cậu ta hỏi.

“Kyoto,” Jack trả lời.

“Nơi đó có đẹp như người ta vẫn đồn không? Tôi nghe nói đền chùa ở đó toàn xây bằng vàng và bạc thôi!”

“Đúng thế,” Jack đáp.

Kunio thích thú mở to mắt làm Jack nhớ lại cảm giác choáng ngợp khi lần đầu nó được Akiko dẫn đi thăm Chùa Vàng và Chùa Bạc.

“Vậy chắc anh là một musha... musha...” Cậu ta lẩm nhẩm tìm cụm từ chính xác.

“Musha shugyō” Jack nói ra cụm từ ý chỉ vị võ sĩ đang trong hành trình khổ luyện để rèn luyện kĩ năng chiến đấu của mình qua các cuộc thách đấu tay đôi sinh tử.

“Đúng rồi! Vậy anh đã đấu với ai chưa?”

Nó nhớ lại sự kiện mình bị lừa tham dự một cuộc đấu tay đôi với vị võ sĩ đáng sợ Sasaki Bishamon. Lần đó nó đã suýt bị kiếm của ông ta xuyên qua người.

“Rồi,” Jack đáp và cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

Kunio nhìn nó đầy vẻ ngưỡng mộ. “Tôi chưa từng gặp vị chiến binh thật sự nào cả.” Đoạn cậu ta liếc xuống cặp song kiếm giắt bên hông Jack và lập tức bị thu hút bởi chuôi kiếm quấn lụa đỏ. “Đẹp quá,” cậu ta trầm trồ, bất giác với tay ra định chạm vào chúng.

“Và nguy hiểm nữa,” Jack nói thêm, nhanh chóng nắm lấy chuôi chiếc katana cảnh báo.

“Vâng, chắc hẳn lưỡi kiếm phải sắc lắm,” Kunio gật gù, mỉm cười ngượng nghịu trong lúc rụt tay về.

Để thay đổi chủ đề câu chuyện, Jack lên tiếng trước, “Cô gái đằng sau là ai thế?”

Kunio liếc nhìn lại phía sau như thể không hề nhớ đến sự hiện diện của cô gái. “Con nhỏ đó là Neko [2] . Lúc nào nó cũng hành động như mèo nên bọn tôi gọi luôn bằng tên đó.”

Jack quan sát Neko đang vất vả vượt qua lớp tuyết dày. Nó muốn mang giúp hành lí cho cô gái nhưng vị thế samurai của nó không cho phép có hành động giúp đỡ kẻ nô bộc. Jack không còn cách nào khác ngoài việc hành xử theo đúng vị trí của mình vì nó không thể liều mạng gây nghi ngờ cho những người nông dân kia.

Dù vậy, nó vẫn hỏi Kunio, “Sao cậu không giúp cô ta?”

Kunio nhăn mặt. “Sao phải thế?”

“Vì cậu khỏe mạnh hơn cô ấy.”

Kunio vừa nhe răng cười vừa ưỡn ngực tự hào trước lời khen. “Chắc chắn rồi, nhưng tôi không muốn bị mệt đâu. Còn lâu nữa mới đến Tamagashi cơ.”

Jack lắc đầu như không tin nổi vào tai mình. Nó tự hỏi liệu Neko sẽ nói gì khi nghe thấy những lời này. “Neko không hay nói thì phải?”

Kunio cười toáng lên. “Nói được mới lạ đó. Con nhỏ đó vừa câm điếc vừa đần độn mà.”

Tim Jack đau nhói. Giờ thì nó hiểu vì sao cô gái không hề nói gì với mấy người nông dân. Nhưng cô ấy vẫn có thể đánh thức họ dậy mà. Qua sự việc này có vẻ Neko muốn ủng hộ nó.

Neko ngước nhìn lên, bắt gặp ánh mắt Jack. Cô bẽn lẽn cười với nó rồi đặt tay lên mũi như thể muốn nói rằng sự thật về nó sẽ được giữ bí mật. Jack nhận ra cô gái này có thể không lành lặn như người thường, nhưng bên trong lại ẩn chứa sự can trường, sức sống mãnh liệt và chắc chắn không hề đần độn như lời Kunio mô tả.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang