
Jack cảm tưởng như đang nhảy từ chảo dầu xuống núi đao. Nó và Liễu Sinh Lưu vốn có nhiều duyên nợ, ngôi trường võ sĩ do chính vị tướng quân lập này chính là nơi cuối cùng một tên tội phạm bị truy nã muốn đến.
Hai năm trước, Jack từng khiến họ nhục nhã ê chề khi chiến thắng trong cuộc Tha Lưu Tỉ Thí, giao lưu võ học giữa hai trường.
“Araki là con trai trưởng tộc Matagoro. Một kẻ tôn thờ lễ nghi”, Ronin giải thích khi thấy Jack có vẻ chột dạ. “Nhưng kèm theo đó là thái độ công tâm và chính trực. Tôi tin chúng ta có thể thuyết phục anh ta trả cho cậu cặp kiếm”.
“Không dễ như ông tưởng tượng đâu”, Jack cắt ngang. Nó bắt đầu kể cho Ronin và Hana nghe về những sự kiện ở lần Tha Lưu Tỉ Thí, và cách trường Nhị Thiên Nhất Lưu giành chiến thắng trước trường Liễu Sinh Lưu.
Ronin phì cười, “Ừ, Liễu Sinh Lưu chẳng dễ gì bỏ qua chuyện như vậy! Nhưng mà đã quá muộn để có thể suy nghĩ lại”, vị võ sĩ vừa nói vừa bước đến cánh cổng gỗ dẫn vào khuôn viên vây kín xung quanh. “Đến nơi rồi”.
“Điều gì sẽ khiến Araki không nộp tôi ra cho Shogun đây?”
“Chẳng gì cả. Giữ nguyên mũ như thế, chỉ cần chào hỏi thôi, còn lại cứ để ta”.
Ronin kéo sợi dây của chiếc chuông đồng treo trước cửa. “Hana ở ngoài trông chừng bọn Bọ Cạp. Nếu thấy động thì đánh chuông ba tiếng rồi bỏ chạy. Chúng ta sẽ gặp nhau ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu”.
Hana gật đầu rồi trốn vào góc khuất gần đó.
Tiếng chuông vang vọng kéo theo hàng loạt bước chân từ bên kia cánh cửa. Một cặp mắt nâu ti hí nhìn ra ngoài. “Vâng?”
Ronin cúi đầu thi lễ. “Chúng tôi đến xin được hội kiến ngài Matagoro Araki”.
“Hai người quen nhau chứ?”
“Không, nhưng có thể anh ta đã nghe qua tên cha tôi, Obata Torayasu”.
“Đứng đó!”, người nọ đóng hốc cửa lại nói.
Một khoảng thời gian dài cứ thế trôi qua khiến Jack bắt đầu lo lắng tin nó xuất hiện ở Kyoto đã lan truyền khắp nơi, võ sinh trường Liễu Sinh Lưu đang mài gươm giáo sẵn sàng lập công.
Thế rồi người ban nãy cũng trở lại mở cửa. Võ sư samurai có vẻ ngoài điêu ngoa hối thúc Jack và Ronin vào trong.
“Để kiếm ở đó”, ông ta trỏ vào cái giá ở gần sảnh.
Ronin trừng mắt nhìn. “Đây là trường võ sĩ cơ mà? Bộ ông định bảo tôi vào đó mà không mang theo vũ khí hả?”
Ông nhìn khắp một lượt, như thể tranh cãi chỉ tổ tốn hơi. “Cũng vì các người thôi. Kẻ nào mang vũ khí sẽ phải nhận lời thách thức mà không được từ chối. Nội quy là như vậy”.
Ronin không hề tỏ vẻ e dè trước lời cảnh cáo. Thấy vậy, ông lão bèn dẫn họ đi theo một hành lang, cũng không bắt Jack phải cởi mũ. Nhìn qua hàng rào, Jack thấy bóng các võ sinh đang luyện kiếm gỗ ngoài sân. Họ vừa hô to vừa vung kiếm nhịp nhàng lên xuống. Cảnh tượng này không khỏi khiến Jack nhớ đến những ngày xưa cũ ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu.
Người gác cổng dẫn họ vào phòng khách trải chiếu tatami, có bục gỗ tuyết tùng sáng bóng. Treo trên tường là một bức thư pháp, đường bút Hán tự như thể những nhát chém sắc lẹm.
“Chờ một lát”, ông lão dặn rồi bước ra đóng cửa lại. Còn lại một mình, Jack ngẩng đầu lên hỏi, “Ông c...”
“Cúi xuống và đừng lên tiếng”, Ronin thì thầm. “Bọn họ vẫn theo dõi chúng ta đấy”.
Ronin ra hiệu bảo Jack quỳ xuống bục rồi cũng ngồi xuống ngay bên cạnh. Cả hai cùng chờ trong im lặng.
Một lúc sau, cánh cửa giấy mở ra, một người đàn ông tiến vào phòng. Jack liều lĩnh liếc nhìn. Người này còn khá trẻ, cơ thể khỏe mạnh, tự tin đến kiêu ngạo, nửa đầu cạo trọc, phần tóc còn lại cột thành bó theo đúng tiêu chuẩn samurai. Anh ta mặc bộ kimono màu xanh và đen, điểm xuyết thêm lông công. Khuôn mặt thanh tú nhưng hung hãn, cặp chân mày đặc biệt rậm rạp, miệng củ ấu trông không mấy cảm tình.
Araki nhìn Ronin, rồi lướt mắt qua thằng nhóc đội mũ rơm bên cạnh.
“Chào mừng đến trường Liễu Sinh Lưu - cơ sở đào tạo võ sĩ chính thức của triều đình”.
“Cảm ơn anh đã dành thời gian tiếp chúng tôi”, Ronin cúi đầu.
Jack cũng làm theo. Araki nghiêng mình đáp lễ, nhưng cặp mắt vẫn không rời khỏi họ.
“Tôi rất lấy làm tiếc về chuyện cha anh”, Araki nói chẳng mấy cảm xúc. “Người ta vẫn đồn lần đó anh cũng đã chết rồi”.
Nét mặt Ronin thoáng thay đổi. Jack tò mò không hiểu Obata Torayasu có phải cha ông ta thật không hay chỉ là một cái cớ để gặp mặt Araki.
“Lời đồn chẳng mấy cái đáng tin”, Ronin đáp.
Araki và Ronin chằm chằm nhìn nhau, trận chiến cân não đã bắt đầu. Không khí trong phòng trở nên ngột ngạt khác thường, Jack biết chỉ một sai lầm của Ronin cũng đủ khiến cả hai gặp rắc rối.
“Từ đó ông vẫn du hành à?”, Araki lên tiếng phá vỡ im lặng.
Ronin gật đầu. “Tiếng tăm anh lan rộng khắp mọi nơi trên đất Nhật”.
Araki mỉm cười hài lòng. “Thế mục đích của việc thăm ngày hôm nay phải chăng là... thách đấu?”
“Được như thế quả là vinh hạnh, nhưng quả thực tôi chỉ đại diện cho thầy tôi mà thôi”. Ronin xoay đầu sang hướng Jack nói.
“Thầy?”, Araki có vẻ ngạc nhiên trước danh phận và vẻ bề ngoài của Jack. “Ông ta không nói được à?”
“Tiếc là không. Thế này, một sự cố đã xảy ra khiến thầy bị cướp mất cặp song kiếm”. Araki nhíu mày, nhưng không nói gì.
“Vì chuyện này mà thầy thề cúi đầu giữ im lặng, tách biệt khỏi thế giới cho đến khi lấy lại được chúng về. Anh biết đấy, kiếm là linh hồn võ sĩ mà”.
Araki mím môi gật đầu tỏ vẻ đồng tình với mất mát to lớn ấy.
“Thế tôi giúp được gì cho hai người?”
“Chúng tôi cho rằng cặp kiếm đó hiện đang ở trong tay anh”.
Araki đùng đùng nổi giận. “Hai người cho rằng tôi là kẻ cắp ư?”
“Ồ không!”, Ronin vội vàng đính chính. “Chỉ là kiếm thuật thượng thặng đã đưa chúng đến tay anh sau những cuộc tỉ thí nảy lửa thôi”.
Lời tâng bốc này lập tức khiến Araki hết bực tức. “Gì chứ chiến lợi phẩm thì tôi chẳng thiếu”, anh ta tự hào. “Nhưng làm sao xác định được cái nào là của thầy anh?”
“Cặp kiếm ấy khá đặc biệt. Chúng là của gia truyền với vỏ đen khảm ngọc, chuôi quấn vải đỏ sẫm, lưỡi có khắc tên người thợ rèn Shizu”.
Một tia động tâm hiện rõ trên mặt Araki.
“Anh nhận ra mô tả chứ?”, Ronin tiếp tục.
“Có lẽ”, anh ta thận trọng đáp. “Nghe cũng hơi quen quen”.
“Chúng tôi chỉ xin đưa chúng về với chủ nhân đích thực”.
“Không được rồi”.
Jack, nãy giờ vẫn chăm chú theo dõi diễn biến cuộc nói chuyện, không khỏi cảm thấy chùng xuống với câu trả lời. Nhưng giờ mới là lúc Ronin bắt đầu ra tay.
“Chẳng lẽ ngài không ngại bị người đời biết cặp kiếm mình sử dụng là đồ ăn cắp ư?”
Araki cười gằn. “Nói rất hay. Đánh ngay vào lòng tự trọng của tôi”. Anh ta dừng lại soi xét Jack và Ronin một lần nữa. “Nước đi rất hay. Nhưng ông biết đấy, làm gì có chuyện dễ dàng trao trả cho võ sĩ bất cẩn đến độ làm mất kiếm như vậy được”.
“Là bị đánh cắp”, Ronin đính chính bằng chất giọng chắc nịch. “Chúng tôi có thể chứng minh lời mình nói. Hãy kiểm tra chuôi kiếm, ở đó có...”.
“Có thể chúng từng là kiếm của thầy anh”, Araki cắt ngang. “Mô tả của anh rất chính xác, thân phận con trai Obata càng không thể xem thường. Nhưng cặp kiếm này là chiến lợi phẩm tôi lấy được sau một cuộc tỉ thí công bằng. Cũng có nghĩa giờ chúng thuộc về tôi”.
“Nhưng sự thật là đối thủ của anh đã dùng các biện pháp vô liêm sỉ để đoạt nó từ thầy tôi”.
Đến đây Ronin và Araki lại tiếp tục cuộc chiến bằng mắt như thể chờ đợi xem ai sẽ đầu hàng trước.
“Trả cũng được”, Araki tuyên bố trong sự ngỡ ngàng của Jack.
Ronin vẫn bình tĩnh chờ nốt vế sau.
“Nhưng với một điều kiện. Thầy của anh phải tỉ thí thắng được tôi”.
Jack vừa mới hưng phấn lại xẹp xuống ngay tức khắc.
“Chắc sẽ không đến mức chém giết chứ?”, Ronin hỏi ngay.
“Thắng thua phân định bằng đòn thế”, Araki đồng tình. “Nhưng mà thầy của anh phải chứng minh rằng ông ta xứng đáng với cặp kiếm tuyệt vời đó. Đối thủ lần trước quá đáng thất vọng, cho dù vũ khí thì rất tốt. Thế nên chỉ có màn trình diễn cực kì ấn tượng mới đủ khiến tôi hài lòng.
“Nhất trí”, Ronin đáp gọn lỏn khiến Jack không khỏi hoang mang. “Thời gian, địa điểm?”
“Hoàng hôn ngày mai, tại Âm Vũ Thác”.
Jack thật sự bàng hoàng. Bên cạnh việc đối phó với một cuộc tỉ thí, nó còn phải trốn Kazuki và mạng lưới do thám metsuke thêm một ngày nữa.
Ba tiếng chuông vang lên giữa âm thanh võ sinh luyện tập.
“Không gặp không về”, Ronin đứng dậy cúi đầu hành lễ nói. Jack cũng làm theo, cố gắng giữ bình tĩnh, mặc dù trong tâm nóng như lửa sau khi nghe còi hiệu của Hana.
Ông lão gác cổng dẫn hai người ra ngoài.
“À mà”, Araki cười mỉa nói vọng theo, “thầy của anh có cần mượn kiếm không vậy?”
“Không”, Ronin lạnh lùng đáp. “Ông ấy sẽ dùng kiếm của tôi”.