
Hanzo len lỏi trong khu rừng, liên tục đảo quanh quan sát từng chuyển động nhỏ nhặt nhất. Thằng nhóc không thể thoát khỏi cặp mắt của Jack lúc này đang ngồi xổm trên cây cao, hoàn toàn vô hình trong buổi hoàng hôn với bộ đồ bó sát màu đen.
Sau một tuần tiếp tục khổ luyện Cửu Tự Ấn, tổ sư gia quyết định các môn sinh cần phải hoạt động cho giãn gân cốt hơn nên bày trò cho bọn chúng thử áp dụng Địa tố, ẩn nấp trước đứa có khả năng phát hiện khá nhất, Hanzo.
Jack cứ tưởng mình đã thoát thì Hanzo bất ngờ đứng lại nhìn ngó.
“Tổ sư gia gọi mọi người về rồi kìa!” Hanzo kêu lên.
Jack thực hiện ngay động tác Trần tự, miệng lẩm nhẩm hạng bài chú. Kĩ năng Cửu Tự Ấn cho phép nó đọc được tư tưởng của người khác. Dĩ nhiên kết quả đạt được cũng chỉ là một dạng linh cảm, gợi ý mà thôi; nhưng như vậy cũng đủ để xác định xem một người đang nói thật hay dối trá rồi.
Hanzo rõ ràng là đang nói đối. Thằng nhóc biết Jack đang ở quanh đây. Lúc nãy chính mắt Jack thấy nó dùng chiêu Trần tự để dò xét tung tích mình. Vừa rồi chỉ là chiêu trò nhằm dụ đối tượng lộ diện mà thôi.
Jack giảm chậm nhịp thở, cố gắng giữ cơ bắp thật yên, hòa làm một với thân cây.
“Em sẽ ăn mất phần anh đấy, thiên cẩu!” Hanzo vừa nói vừa càn quét một lượt nữa.
“Đây rồi,” một giọng nhỏ nhẹ vang lên, và Jack không khó để nhận ra đó chính là Miyuki. “Dấu cậu ấy đây, chị đã bảo Jack đi đứng chả khác gì voi rồi mà.”
Dễ nhận thấy là Miyuki đã bị bắt nên phải quay sang gia nhập đoàn tìm kiếm.
Jack nhoẻn miệng cười thầm. Cô nàng mắc bẫy rồi - dấu vết đó là do nó cố tình để lại mà thôi. Hanzo nhanh chóng chạy ra khỏi khu rừng thưa theo hướng Miyuki vừa gọi. Jack chờ một lúc rồi mới nhẹ nhàng nhảy xuống. Nó đã định băng qua tìm lối trở về chùa thì bất chợt cảm thấy có nguy hiểm rình rập.
Trước khi Hanzo kịp xuất hiện, Jack đã thực hiện kĩ năng Giai tự, tăng cường cảm quan, giúp cảnh báo ninja trước những hiểm nguy sắp tới. Có điều, người đang gặp rắc rối lại không phải Jack, mà là một người khác, có khi chính Hanzo không biết chừng. Nghĩ vậy, nó bèn đi theo linh tính băng qua khu rừng. Cảm giác ngày một rõ ràng hơn. Lúc đến phía bìa rừng cách khá xa ngôi làng thì có giọng nói vang lên.
“Giao ra đây,” một người đàn ông gào lên, “ngoan ngoãn bọn tao sẽ tha mạng cho!”
Jack dừng chân ở một mỏm đá, nhìn xuống thấy ba kẻ đang vây quanh một người khác trẻ tuổi hơn. Dựa theo hình dáng bên ngoài - kimono cũ nát, râu ria xồm xoàm, tay cầm gậy gỗ và dao găm - xem ra chúng không phải võ sĩ, hay ninja, mà đích thị là bọn sơn tặc.
Anh chàng nạn nhân ăn mặc có phần lịch sự hơn với bộ áo quần đi đường cùng guốc gỗ. Jack đoán có lẽ người này là thương gia, hoặc thợ thủ công. Anh chàng run run lấy túi xách ném vào phía tên cướp đứng giữa, người này trông dáng nở nang, mũi tẹt, mặt mày khó đăm đăm.
“Chỉ có nhiêu đây thôi á?” hắn ta vừa kiểm chỗ tiền xu vừa đòi hỏi thêm.
Nạn nhân chỉ gật đầu không nói gì.
Tên cướp khịt mũi vẻ khinh bỉ. “Giết nó đi.”
“Ông bảo sẽ tha cho tôi mà,” anh chàng gào khóc.
“Mày tin hả?”
Nghe lệnh, hai sơn tặc còn lại liền nhe răng cười man dại như muốn xé xác con mồi của mình. Một tên sử dụng gậy gỗ; tên còn lại cầm theo một con dao gỉ sét.
Jack biết vài giây sắp tới sẽ quyết định tính mạng của anh chàng nọ. Lẽ dĩ nhiên nó không thể đứng yên bỏ mặc anh ta bị sát hại được. Nghĩ vậy, Jack bèn rút chiếc phi tiêu cất trong túi đeo hông ra ném vào tên cầm gậy. Máu phun xối xả từ cổ tay khiến tên này lập tức buông vũ khí xuống la ầm lên. Vẫn chưa bị phát hiện, Jack nhanh chóng nhảy từ tảng đá xuống chắn giữa hai tên cướp và nạn nhân của chúng.
Nó đỡ đòn đâm tới của tên cầm dao rồi vặn mạnh tay vật hắn lăn ra đất. Một tiếng gãy giòn rụm vang lên, chứng tỏ tay tên sơn tặc đã gãy, hắn lăn lộn đau đớn trên mặt đất.
“Ê, ninja! Xem mày đối phó thế nào!”
Jack quay lại vừa kịp lúc quan sát thấy cái dùi cui khổng lồ sắp đập vào đầu mình. Nó nhanh chóng cúi xuống tránh đòn rồi ngay lập tức thúc cùi chỏ vào bao tử tên thủ lĩnh, nhưng hắn ta vẫn chẳng hề hấn gì. Không để cho tay sơn tặc kịp vung gậy, Jack đã tung luôn một chiêu Quỷ Đầu Thức, húc hắn ngã đập người vào thân một cành cây gần đó, dùi cui văng xa ra khỏi tay.
“Tao không sợ mày đâu, thằng ninja kia,” hắn ta khò khè, nói đoạn rút con dao găm bén nhọn giấu trong đai lưng ra. Rồi bất chợt đứng sững lại như nhìn thấy ma vậy.
“Mắt xanh?” hắn vừa nói vừa run rẩy sợ hãi. “Mày không phải ninja. Mà là quỷ dữ !”
Thế là tên thủ lĩnh quay đầu chạy biến bỏ lại hai đứa đồng đảng lết theo phía sau.
“L... làm ơn đừng giết tôi,” anh chàng trẻ tuổi khuỵu gối nói lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu khi nhìn thấy sát thủ có cặp mắt xanh.
Jack lấy lại cái túi bọn sơn tặc bỏ quên trong lúc tẩu thoát.
“Xin lấy đi! Lấy hết đi!!” người đàn ông nọ vẫn van nài.
“Của anh đấy,” Jack đáp, nói đoạn dúi luôn vào tay anh ta. “Anh có thể đi.”
“X... xin cảm ơn,” diễn biến này làm anh ta sững sờ đến nỗi cúi sát đầu hành lễ. “Chỗ này là toàn bộ vốn liếng của cha tôi.”
“Cha anh là thương gia à?”
“Vâng, ông ấy bán quạt giấy ở thành Maruyama,” anh ta vừa đáp vừa loạng choạng đứng dậy.
“Này, anh đang định đi đâu thế?”
“Shono... Nhưng khởi hành trễ quá nên mới định đi tắt qua đây... thật là ngu xuẩn mà. Lẽ ra tôi phải nghe lời cha dặn...”
“Còn sau đó?”
“Kameyama... Tsu... Toba... Sao vậy ạ?”
Jack mỉm cười sau lớp mạng che mặt. Đây chính là cơ hội nó vẫn hằng đợi chờ.
“Tôi muốn nhờ anh một việc,” Jack quyết định nghe theo linh tính, đặt lòng tin vào người đàn ông này.
“Gì cũng được, mạng này là do ngài cứu vớt mà,” con trai người bán quạt cung kính cúi đầu.
Jack luồn tay vào trong lớp áo lấy ra bức thông điệp. “Anh có thể chuyển tờ giấy này đến cô Date Akiko ở Toba được không?”
Anh chàng nọ vội vàng nhận lấy tờ giấy cuộn rồi lại cúi đầu. “Rất hân hạnh được phục vụ ngài.”
“Bức thư này rất quan trọng,” Jack nhấn mạnh. “Anh phải giao nó tận tay cô Akiko.”
“Tôi xin đem mạng mình ra đảm bảo,” anh lái buôn thề thốt.
Jack đứng nhìn anh ta đi khỏi, thầm cầu nguyện thông điệp sẽ đến được mục tiêu cuối cùng.