Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
TRĂNG ĐEN

❊ ❊ ❊

logo

Làng Tamagashi có thể nói là tập hợp của những căn nhà mái tranh xiêu vẹo nằm lúp xúp bên rìa đồng bằng Okayama. Phía bắc là dãy núi đồ sộ vươn cao chắn ngang bầu trời, tưởng như có thể đè nát cả ngôi làng dưới cái bóng của nó. Phía tây là rừng tuyết tùng, còn phía nam là những ô ruộng nối nhau về phía đồng bằng dưới lớp tuyết mùa đông. Từ vùng đồng bằng tiến về phía ngôi làng, Jack gần như chẳng thấy bóng người nào làm việc trên ruộng, còn ngôi làng thì cứ như bị bỏ hoang lâu lắm rồi.

Cả bọn đi qua vài căn nhà nông mục nát và một chiếc cối xay cũ mèm, tiếp tục đến chỗ con sông lớn chảy xiết. Cây cầu gỗ rít lên kèn kẹt dưới sức nặng của năm người bước qua. Jack cùng ba người nông dân đi theo con đường chính bên cạnh thửa ruộng dẫn vào làng. Vòng qua một cái hồ, cả bọn bước vào khoảng sân chung của làng Tamagashi. Nơi đây càng khiến Jack có cảm giác như nó vừa bước vào một ngôi làng ma ám. Không ai chào mừng sự xuất hiện của họ, Jack thậm chí còn nhận thấy những cánh cửa và cửa sổ mở he hé, để lộ những cặp mắt len lén sợ sệt nhìn ra phía vị võ sĩ bí ẩn.

“Những người dân làng này sợ gì vậy?” Jack hỏi.

“Không có gì,” Toge nói nhanh.

Mỉm cười ngượng nghịu, ông Sora phải lên tiếng giải thích, “Chỉ là họ bận chuẩn bị bữa tối thôi.”

Trước khi Jack kịp hỏi thêm, Toge nhanh nhảu, “Trưởng làng đang chờ đón anh đấy.”

Đi qua đoạn dốc lầy lội dẫn tới căn nhà rộng nhất, ba người nông dân cởi ủng bước vào hành lang. Jack cũng tháo dép theo sau, chỉ có Neko là bị Toge xua tay đuổi về để trả lại dụng cụ nấu nướng cho vợ ông Sora.

“Xin chờ một chút,” Toge vừa nói vừa cúi người trước Jack.

Sau khi gõ cửa, anh ta bước vào cùng ông Sora, còn Jack và Kunio đúng chờ bên ngoài.

“Anh thấy sao?” Kunio hỏi, ra chiều rất tự hào về ngôi làng của mình.

“Rất... yên bình,” Jack đáp. Mặc dù thật ra trong lòng nó luôn có cảm giác bất an khi ở đây.

Nếu so sánh với làng của ninja thì làng Tamagashi nghèo nàn và sắp xếp lộn xộn hơn hẳn. Các căn nhà được xây cất lung tung không theo trật tự nào, đa phần đều cần gia cố hoặc tu sửa lại, thậm chí có căn còn trông như sắp sập đến nơi. Mặc dù căn nhà của trưởng làng đã là rộng rãi nhất, nhưng kì thực vẫn rất đơn sơ. Nền sàn gỗ cứng ngắc và cong vẹo, các tấm ván tường gỗ cũng chẳng đều và khít.

“Nhà tôi là cái ở gần hồ đó,” Kunio nói, háo hức chỉ tay về phía căn nhà nhỏ xiêu vẹo.

Trong lúc cậu ta còn mải liến thoắng về những người trong gia đình thì Jack bận tâm đến câu chuyện đang diễn ra trong nhà trưởng làng hơn.

“Hai người đã đi tận ba tuần mà chỉ quay về cùng với duy nhất một samurai thôi sao!” Giọng một người đàn ông giận dữ vang lên.

“Nhưng không có samurai nào khác nhận lời chúng ta cả,” Toge đáp lại.

“Thế tất cả số gạo ta đưa cho các người đâu rồi?”

“Những ronin mà chúng tôi dẫn về đều chỉ ăn cơm rồi bỏ đi mất,” anh ta cay đắng giải thích. “Cứ hễ kể cho họ nghe về công việc và phần công là họ lại quát mắng chúng tôi làm mất thời gian của họ. Người thì lấy cớ vì sợ việc.”

“Nhưng mấy người mang đủ gạo cho cả một tiểu đoàn cơ mà!”

“Okayama không phải là nơi hiền lành chút nào,” ông Sora buồn bã thú nhận. “Đa phần gạo đều bị lấy cắp. Con bé Neko câm điếc đó quá vô dụng.”

“Bọn ngu ngốc! Giờ thì chúng ta biết làm thế nào đây?”

Giọng khó chịu của một người có vẻ đã nhiều tuổi vang lên cắt ngang. “Chúng ta đã mời được một samurai. Đó là điều quan trọng.”

“Ông Yoshi, tôi xin hỏi ông với tất cả lòng kính trọng, một samurai thì làm được gì?”

“Trước tiên hãy gặp người đó đã rồi quyết định sau.” Cánh cửa mở ra kèn kẹt, khuôn mặt ông Sora ló ra.

“Vào đi!” ông Sora nói miễn cưỡng. “Trưởng làng và các vị chức sắc rất vui mừng vì cậu đã tới.”

Jack bước qua ngưỡng cửa, trong lòng tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra với mình. Căn phòng khá tối, mùi gỗ nồng khắp bầu không khí, bên trong không có đồ đạc gì ngoài một vài bình đất sét đựng đồ và thùng nước đặt ở góc. Chính giữa căn phòng là bếp củi, bên trên treo một cái nồi. Mặc dù đồ đạc khá đơn sơ nhưng căn phòng vẫn thể hiện được thiện ý của chủ nhân bởi hơi ấm từ bếp lửa. Jack được mời ngồi vào vị trí quan trọng ngay cạnh đó.

Toge ngồi đối diện nó, bên cạnh hai người nữa. Trong ánh sáng nhập nhoạng, khuôn mặt Jack càng khó lộ diện bên dưới chiếc mũ rộng vành, vì thế nó đánh liều liếc nhìn lên. Một người có vẻ trung tuổi, mặt có nhiều nếp nhăn và nứt nẻ chân chim giống một thửa ruộng không được chăm sóc. Người kia già hơn hẳn, cơ thể hom hem với mái tóc trắng phau và đôi mắt gần như nhắm tịt lại. Dưới ánh sáng lập lòe của bếp lửa, khuôn mặt ba người nông dân hiện lên tăm tối và u ám.

“Tôi là Junichi, Trưởng làng,” người đàn ông trung tuổi lên tiếng, đoạn cúi đầu. “Còn đây là ông Yoshi, già làng của chúng tôi.”

Vị già làng cao tuổi lẩm bẩm trong miệng, nhưng có vẻ đã quá già cả nên chẳng cúi nổi nữa.

Jack cúi người đáp lại cử chỉ chào mừng của Trưởng làng Junichi. Trong lúc ngồi thẳng lại, nó bắt gặp Neko đang hé mắt nhìn qua khe tường bên cạnh, ánh mắt cô gái rõ ràng đang theo dõi sát sao diễn biến sự việc.

“Trước tiên chúng tôi xin được cảm ơn anh vì đã nhận lời giúp đỡ làng trong hoàn cảnh khó khăn,” Trưởng làng Junichi tiếp tục. “Làng chúng tôi rất cần một vị samurai có lòng quả cảm như anh. Xin anh thứ lỗi vì phần công ít ỏi, nhưng vinh quang và danh tiếng sẽ là vô cùng - xứng đáng với một samurai.”

Lời nói của vị trưởng làng khiến Jack có cảm giác bất an trong lòng. “Được rồi, nếu công việc chỉ là bảo vệ kho gạo khỏi một, hai tên trộm...”

Già làng Yoshi hắng giọng. “Cậu có nghe về Trăng Đen chưa?”

Jack gật đầu, nó hiểu cụm từ này ở Nhật ám chỉ trăng non. Nó sẵn lòng ở lại đây một tháng như lời yêu cầu.

“Cậu không hề lo lắng gì về hắn?”

“Hắn?”

Già làng Yoshi nhíu mày với Jack rồi quay về phía Toge. “Cháu không hề kể gì sao?”

“Cháu... Cháu cũng định kể,” Toge lắp bắp. “Nhưng không có cơ hội.”

Cảm giác bất an trong Jack càng dâng cao hơn.

Trầm ngâm một lát, Già làng Yoshi lắc đầu buồn rầu. “Trăng Đen là cụm từ chúng tôi dùng để ám chỉ tên sơn tặc Akuma.”

Căn phòng như tối sầm lại khi vị già làng nhắc đến cái tên này, những người nông dân run rẩy thấy rõ, ánh mắt không ngừng nhìn quanh tìm kiếm những chiếc bóng.

“Vì chúng tấn công vào thời gian đó.” Già làng Yoshi tiếp tục. “Vào đêm trăng non đầu tiên của mùa đông, khi bầu trời trở nên đen kịt, chúng tấn công ngôi làng và cướp sạch gạo của chúng tôi. Khiến chúng tôi chết đói và phải đi lục lọi từng mẩu vụn thức ăn.”

“Chỉ mình hắn lại có thể làm được việc đó ư?” Jack hỏi. “Hắn phải chống lại cả làng cơ mà.”

“Hắn đến cùng những tên khác nữa.”

“Bao nhiêu?”

“Một nhóm khoảng bốn mươi tên.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang