
Mọi người im lặng ngồi quanh đám lửa.
“Vậy thì đi Nara thôi!”, Hana cố gắng vực dậy tinh thần. Cô nàng chạy đi nhặt thanh kiếm gỗ. “Thằng cha Botan đó nên cẩn thận thì hơn - nữ võ sĩ Hana đã để mắt đến hắn rồi đó!”
Ronin cúi xuống vừa kịp tránh một cú vung vẩy của Hana.
“Bỏ kiếm xuống!”, ông gào lên, rõ ràng rất hối hận khi quyết định để Hana giữ kiếm hồi sáng. “Đã nói rồi, không được là không đuợc!”
Nhìn thấy Ronin giận đến run cả tay, Hana bèn ngoan ngoãn làm theo. “Nhưng ít ra ông cũng dạy tôi cách sử dụng được mà”, cô nàng vớt vát.
Ronin nhìn nữ đạo chích chằm chằm.
“Đến Nara nhanh nhất đi đường nào?”, Jack cắt ngang hòng hướng chú ý của vị võ sĩ nghiện rượu sang chủ đề khác.
“Thung lũng Kizu”, Ronin đáp.
“Còn lối nào khác không?”, Jack bức xúc khi nghĩ đến viễn cảnh phải vòng lại lần nữa.
Ronin lắc đầu. “Đường núi quá xa xôi cách trở. Không kén chọn được đâu”.
“Tôi từng đi Nara rồi”, Hana tiết lộ. “Chừng một ngày đường thôi”.
“Thế cô biết Đông Đại Tự chứ?”, Jack đưa tấm bùa xanh ra hỏi.
Nữ đạo chích nhoẻn miệng cười. “Gì chứ ngôi chùa đó làm sao bỏ sót được, chắc thuộc loại to nhất thế giới!”
Nhận thấy tay Ronin vẫn đang run, Jack nhích sang một bên nói, “Ông lại gần chỗ lửa đi, Ronin!”
“Tôi không lạnh”, vị võ sĩ cố khống chế tay mình lầm bầm. “Nếu có ít rượu sẽ hết ngay”. Hana nhíu mày nhìn Jack. “Nói xem, sao ông lại nghiện rượu dữ vậy?”
“Uống để quên”.
“Quên... cha ông ư?”, Hana lấn tới.
“Đừng xía vào chuyện của người khác!”, Ronin quát.
Hana rõ ràng bị tổn thương bởi thái độ của vị võ sĩ.
Ông bèn làu bàu xin lỗi. “Ông trời thật trớ trêu, Jack nhỉ? Cậu muốn nhớ không được, tôi muốn quên chẳng xong!”
Nói đoạn Ronin đứng dậy bước ra góc nằm ngủ. Jack nhìn vai ông co giật, tự hỏi không biết do thiếu rượu, đêm lạnh, hay những kí ức trong quá khứ.
Nó cùng Hana ngồi im lặng một lúc lâu cho đến khi màn đêm buông xuống. Chỉ có tiếng củi cháy bập bùng và côn trùng kêu rúc rích phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch.
Mặt chúng phản chiếu ánh sáng, Jack lấy que khều cho tia lửa bắn lên không.
“Tôi thích nhìn lửa cháy”, Hana mơ màng nhìn đống củi.
Jack cũng thả hồn vào trong mảng ánh sáng màu cam. Trong một khoảnh khắc, nó nhớ lại cái ngày trường Nhị Thiên Nhất Lưu bị hỏa thiêu, khuôn mặt cười man trá của Kazuki - và lời đe dọa tính mạng Akiko của hắn.
Jack siết chặt cành củi trong tay, tự trách mình ngu ngốc làm lộ tin tức cô bé vẫn sống sót.
Nhưng ngày nào Kazuki còn đuổi theo Jack, ngày đó hắn chưa thể rảnh rang đi tìm Akiko. Vấn đề chỉ phát sinh khi nó lên đường trở về Anh Quốc - tên kì phùng địch thủ kia nhất định không chịu bỏ qua dễ dàng. Viễn cảnh Akiko bị tổn thương thật sự quá khó để chấp nhận. Jack biết chắc nó sẽ phải đối đầu sinh tử một trận với Kazuki. Trong cơn tức giận, cành củi bị bẻ gãy lúc nào không biết, Jack giật mình trở lại với thực tại xung quanh.
“Cho tôi hỏi một câu được không?”, Hana rụt rè thì thầm.
Jack gật đầu ném cành củi gãy vào đống lửa.
“Sau khi tìm được bản hải đồ ở Nara, anh để tôi cùng đi đến Nagasaki nhé?”
Jack hơi chần chừ, không biết phải trả lời ra sao cho phải.
“Đó không phải ý kiến hay đâu”, nó lên tiếng. “ Quá nguy hiểm. Tôi thậm chí còn chưa biết có nên dẫn cô đến Nara không nữa. Nên nhớ Jack Fletcher này là khâm phạm bị tróc nã bởi Shogun và băng Bọ Cạp. Vả lại đến Nagasaki rồi tôi cũng sẽ lên đường rời khỏi Nhật Bản luôn”.
“Ở đây tôi cũng có gì đâu”, Hana xúc động. “Khoảng thời gian đi với anh và Ronin là những ngày có ý nghĩa nhất đời tôi đấy”.
Sự cô đơn trong trái tim Hana đánh động đến tâm can Jack. “Tôi hiểu... nhưng cô ở lại với Ronin sẽ an toàn hơn...”
Hana nhìn về phía võ sĩ nghiện rượu đang chập chờn ngủ. Cô nàng buồn bã lắc đầu. “Ông ấy không thích thế. Lẽ ra tôi không nên nhắc đến chuyện nhận nuôi làm gì!”
Nói đoạn nữ đạo chích bước ra xa đống lửa. “Thôi quên đi. Chẳng ai cần tôi hết. Đúng là thứ hinin mà”.
“Hinin?”
“Phi nhân. Một kẻ bị ruồng bỏ”.
“Cô không phải là phi nhân”, Jack nhấn mạnh. “Cô là Hana”.
“Thế hả? Tôi thậm chí đến cái tên còn chẳng có, tự gọi mình là “Hana” vì thấy thích thôi. Lần đó tôi núp trong bụi cây thì nghe vị nữ võ sĩ chỉ vào nói “Hana, Hana”. Tôi cứ ngỡ bà ấy chỉ mình, nhưng thật ra là đang khoe hoa với con gái.
Kí ức buồn khiến nước mắt Hana tuôn trào.
Jack không biết phải nói gì bèn lấy con hạc giấy trong tay áo ra đưa cho Hana.
“Đây là vật Yori, một người bạn rất tốt của tôi đã tặng để chúc may mắn trước khi lên đường. Tôi muốn cô thay tôi giữ gìn nó. Để nhắc cho cô nhớ rằng cô không phải phi nhân. Mà là bạn của tôi”.
Hana đón lấy con hạc mỉm cười. “Cảm ơn anh”, cô nàng lau nước mắt thì thầm. “Tôi rất cảm kích. Từ trước đến giờ chưa có ai xem Hana này là bạn cả”.
Jack xích lại gần. “Nhìn này, chỉ cần kéo đuôi là cánh chim sẽ đập ngay”.
Hana khúc khích cười khiến Jack phần nào nhẹ nhõm, ít ra thì nó cũng đem đến một chút hơi ấm tình cảm cho ai đó, thay vì cứ phải cố hòa nhập, tìm cách được người ta chấp nhận.
Lướt mắt nhìn Hana, rồi Ronin, nó nhận ra cả ba đều là hinin trong xã hội Nhật Bản - một võ sĩ vô chủ, một nữ đạo chích, và một tên ngoại quốc. Nhưng định mệnh đã đưa họ đến với nhau, trở thành bạn đồng hành của nhau, thoát khỏi thân phận bị ruồng bỏ.