Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43
TẬP KÍCH

❊ ❊ ❊

logo

“Làm cách nào chúng biết được nơi này cơ chứ?” Miyuki thốt lên khi chuông báo động được dóng lên khắp cả làng.

“Ai mà biết được?” Shiro cố tình liếc về phía Jack.

Jack cũng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc lên sống lưng. Không thể là nó được. Rõ ràng bức thông điệp đã bị mã hóa cẩn thận, dù cho có rơi vào tay Lãnh chúa Akechi thì ông ta cũng đâu biết cách xử lí.

“Dù sao cũng là chuyện đã rồi,” Tenzen vừa nói vừa đá vào con đập cho nước tràn trở lại các khu ruộng.

“Nhưng tại sao lại là lúc này? Miyuki lên tiếng. “Giờ đang mùa thu hoạch cơ mà?”

“Đó chính là cái chúng muốn đấy. Mọi người không thể tập trung cảnh giác, hơn nữa lại mệt nhoài. Lãnh chúa Akechi đã cố tình chờ đến hôm nay.”

Đại đội võ sĩ giáp trụ sẵn sàng xuất hiện từ trong khu rừng, đi thành hàng thẳng dài đến tận chỗ đỉnh núi. Ai nấy đều lăm lăm trường kiếm sáng choang dưới ánh mặt trời, tiếng hô hào dậy đất, vang vọng xuống tận thung lũng bên dưới.

Lập tức có âm thanh đáp lại.

Jack sững sờ đứng ngây ra, ngay trên con đường chính lúc này là một toán lính thứ hai, nối đuôi nhau tựa một con rắn khổng lồ.

“Rõ ràng bọn họ đến không phải để chiêu hàng rồi,” Tenzen nhận xét. “Sẽ là một cuộc tử chiến đấy. Mọi người về lấy vũ khí đi. Shonin sẽ cần đến mọi sự viện trợ ở sân làng.”

Ngay lập tức cả nhóm đều rời đi, Jack chạy vội về nhà tổ sư gia. Đợt binh sĩ đầu tiên đã bắt đầu xuống dốc. Nhưng ngôi làng thiết kế dựa trên Địa tố đã phát huy khả năng phòng ngự rất hiệu quả của mình. Đường đi vừa thiếu thốn lại vừa chật hẹp khiến bọn chúng không thể tiến được nhanh. Một vài tên còn ngã chỏng gọng, bộ giáp trụ nặng nề cũng làm chúng bị vướng víu không ít lần.

Jack kéo tung cánh cửa dẫn vào gian sàn đất. Tại phòng ăn, tổ sư gia đã lật một khoảng sàn lót lên, để lộ ra khá nhiều vũ khí được cất dấu bên dưới - kiếm, dao găm, phi tiêu, găng sắt, dây xích, và cả cung tên nữa. Suốt mấy tháng ở lại làng, Jack chỉ sống tại ngôi nhà này, ấy vậy mà nó chẳng hay biết gì đến ngăn chứa đồ bí mật ấy. Người khác nhìn vào chắc sẽ thấy vẻ sững sờ lộ rõ trên khuôn mặt nó lúc đó.

“Dù ta mong muốn điều tốt đẹp,” Soke vừa nói vừa cầm một thanh trường kiếm katana lên. “Nhưng cũng sẵn sàng đối mặt với khó khăn tồi tệ nhất.”

Nói đoạn ông cụ đặt vào tay Jack, tuốt vỏ kiếm để lộ phần thân đầy răng cưa sắt nhọn. “Đây là thanh “Phá Kích Kiếm”.”

Jack còn chẳng dám nghĩ đến mức sát thương món này có thể gây ra.

“Cảm ơn tổ sư gia,” nó trả lại ông cụ rồi đáp, “nhưng con sẽ dùng cặp song kiếm của mình ạ.”

Soke gật đầu. “Cái gì quen thuộc vẫn hơn.” Nói đoạn ông gom luôn Phá Kích Kiếm vào cùng những món vũ khí khác.

Hanzo xuất hiện với chiếc túi chất đầy phi tiêu trong tay. Thằng nhóc ngước lên nhìn Jack với cặp mắt sợ hãi nhưng vẫn đầy lòng quyết tâm.

“Chúng đã vào đến làng chưa?” Hanzo hỏi.

“Vẫn chưa,” Jack đáp, những mong giọng mình không bị lạc đi vì khiếp đảm.

Nó siết chặt vai Hanzo an ủi rồi nhanh chóng trở vào phòng ngủ lấy cặp trường đoản nhị kiếm giắt vào thắt lưng chiếc quần làm nông. Dù không ăn mặc phù hợp mục đích chiến đấu, nhưng có cặp kiếm bên cạnh Jack cũng thấy tự tin hơn phần nào.

Túi hành trang của nó vẫn đặt tại góc phòng. Toàn bộ vật dụng cá nhân, cũng như cuốn hải đồ, thứ quan trọng nhất đều ở đó. Jack không thể để chúng lại. Nghĩ vậy nó khoác luôn lên vai rồi chạy ra phòng bếp. Tổ sư gia cùng Hanzo đã chờ sẵn ngay trước gian nhà đất.

“Nhanh chân lên!” Ông cụ hối thúc.

Lúc chạy qua ngăn cất giấu vũ khí, một ý tưởng bất ngờ lóe lên trong đầu Jack. Dù cho vật dụng bên trong có quan trọng đến đâu thì việc mang vác như thế này sẽ làm hạn chế ít nhiều khả năng chiến đấu. Nó quyết định cất luôn vào rồi đậy lại. Ít nhất như thế này cũng đảm bảo được an toàn cho cuốn hải đồ... nếu nó còn có thể quay trở lại.

Jack nhập hội cùng tổ sư gia và Hanzo ở sân nhà. Hàng võ sĩ đầu tiên đã vượt qua hàng rào làng và bắt đầu thâm nhập hệ thống đường đi chằng chịt bên trong, nhưng cũng gặp không ít rắc rối với những thửa ruộng ngập nước. Một đội nhẫn giả xung phong ra giao chiến, cố gắng câu giờ cho những người khác có thêm thời gian tụ tập ở sân làng.

Soke trao cho Jack một mớ vũ khí.

“Đi thôi,” ông ra lệnh, rồi quay lưng di chuyển với tốc độ đáng kinh ngạc.

Cả ba phóng trở ra đường chính. Các ninja khác cũng đang trên đường đến phòng hộ dinh trưởng làng. Phía trước, Jack nhận thấy đội binh lính thứ hai cũng đang tiến sát, tuy chỉ đi thành hàng ba do đường quá chật hẹp, cũng như phải liên tục chống đỡ đòn đánh lén từ nhóm nhỏ các ninja cản đường. Có điều, sẽ là cực kì khó đoán liệu Jack, Hanzo, và tổ sư gia có kịp đến sân làng trước bọn chúng hay không.

Bất thình lình đoàn võ sĩ nhào lên phía trước, nhẫn giả cuối cùng trong đội tiên phong đã bị hạ. Bây giờ là một cuộc đua thực sự về phía cánh cổng lớn bằng gỗ. Cố tăng tốc tối đa, Jack phóng nhanh lên đồi cùng Soke và Hanzo. Ngay phía sau họ là những tiếng la hét, tiếng bước chân rầm rập của những kẻ truy kích. Jack liều mạng quay lại thì thấy ngay một tên đang vung kiếm chuẩn bị xả xuống người nó.

Thế rồi có tia sáng bạc phóng xuyên qua Jack cắm phập vào cổ tay samurai nọ. Hắn chỉ kịp thều thào rồi ngã lăn ra đất, máu tuôn xối xả ra khỏi cổ họng. Từ phía cổng, Tenzen tiếp tục phóng phi tiêu về phía hàng dài các võ sĩ. Jack lao luôn vào trong cùng với những người cuối cùng trước khi cánh cửa được khóa chặt lại.

Binh lính áp sát chuyển sang phá rào. Tạm thời mọi chuyện vẫn nằm trong tầm kiểm soát, nhưng Jack biết đó chỉ là vấn đề thời gian.

“Cảm ơn đã cứu mạng,” nó thở dốc nói với Tenzen lúc này đang cầm gậy gộc gia cố thêm cho cánh cổng.

“Cậu cũng sẽ làm như vậy thôi,” Tenzen đáp, rồi lại tiếp tục giỡn thêm, “nếu có thể bắn trúng mục tiêu đang di chuyển!”

“Phân phát vũ khí cho mọi người đi, Jack,” tổ sư gia hướng dẫn trước lúc trở vào thông báo tình hình với trưởng làng.

Jack nhanh chóng chuyển số vũ khí ít ỏi cầm được trong tay, vô cùng buồn rầu khi nhận ra không có đến một nửa dân làng chạy được đến đây. Dù sao nó cũng được an ủi đôi chút khi nhận thấy Miyuki cũng nằm trong số người ở đây.

“Của cô đây,” Jack giơ thanh Phá Kích Kiếm về phía Miyuki. “Có lẽ sẽ rất hợp đấy.”

Cô nàng đón lấy tuốt ngay ra, môi nở nụ cười rắn rỏi. “Cảm ơn cậu, nhưng nếu muốn sống sót, chúng ta sẽ cần nhiều hơn một thanh Phá Kích Kiếm đấy.”

“Tôi từng trải qua tình thế tồi tệ hơn thế này rồi,” Jack vừa nói vừa nghĩ đến trận Osaka, nơi nó đụng độ với quân Xích Quỷ.

“Thật thế à?” Miyuki đáp, nói đoạn phóng tầm mắt nhìn về phía khu ruộng - có lẽ đã sẵn sàng đối mặt với số phận.

Toàn bộ khu vực này đông nghịt binh sĩ, chúng dẫm nát hết cả chỗ lúa mấy ngày qua dân làng đã phải làm việc vất vả để thu hoạch. Những cuộc chống cự yếu ớt đều nhanh chóng bị dập tắt. Từ bốn phía, quân lính của Lãnh chúa Akechi tập trung về sân làng. Ước tính thì tỉ lệ giữa samurai và ninja có lẽ phải là mười chống một. Xuất trận với lực lượng hùng hậu thế này, rõ ràng ông ta muốn quét sạch toàn bộ ngôi làng ra khỏi mặt đất như đã từng tiết lộ.

Jack cũng không ngờ có ngày nó lại đứng bên chiến tuyến của các nhẫn giả chống lại lực lượng võ sĩ tấn công. Nó thầm nghĩ, có khi đây là điểm dừng chân cuối cùng của mình cũng nên.

Lúc quân chủ lực tập trung chuẩn bị cho đợt tổng tấn công, Jack nhận thấy Lãnh chúa Akechi trên lưng ngựa. Ông ta vận bộ giáp cảnh, trông giống hệt như bức tranh treo trên tường ở nhà - có khác chăng chỉ là lúc này vị chỉ huy uy mãnh lại đang đứng tít phía hậu quân, đốc thúc binh sĩ tiến lên phía trước.

Bên trong sân, trưởng làng cũng dốc sức động viên dân làng. Nam giới chia đều ra bốn góc trấn giữ, phụ nữ và trẻ em lui vào trú trong dinh dưới sự chỉ đạo của ông Momochi.

Jack cúi xuống nhìn Hanzo lúc này đang đứng ngay bên cạnh, tuy im lặng những ánh mắt đầy quyết tâm. “Em cũng nên đi đi,” nó lên tiếng, ít nhất cũng còn hi vọng những người trong dinh sẽ may mắn được tha mạng.

Hanzo lắc đầu. “Em không sợ đâu,” thằng nhóc vừa nói vừa rút thanh đoản kiếm giắt hông ra nói. “Đây chính là lí do em ngày đêm khổ luyện mà.”

Jack chỉ biết mỉm cười. Thằng nhóc này vừa có trái tim ninja thuần khiết, lại sở hữu lòng dũng cảm quật cường của dân võ sĩ chính tông nữa.

Thế nhưng lúc chuẩn bị đối mặt với quân địch, nó lại không khỏi rùng mình hãi hùng, e rằng mấy bài hướng dẫn tay ngang của mình chẳng đủ để giúp Hanzo chống chọi với bọn lính chính quy trang bị hùng hậu. Jack chỉ biết cầu nguyện chuyện đó sẽ không xảy ra.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang