Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4
KÍ ỨC BỊ ĐÁNH CẮP

❊ ❊ ❊

logo

Cơn mưa ngày càng nặng hạt, đường đi càng lúc càng tiến vào rừng rậm, vị võ sĩ vẫn cứ thế bước đi chẳng đợi Jack. Đến đoạn đồi dốc, nó phải vất vả lắm mới lê tấm thân ê ẩm do trận chiến vừa rồi để theo kịp tốc độ của ông. Cuối cùng hai người dừng chân tại một ngôi đền Thần Đạo hoang vu. Toàn bộ khối kiến trúc được xây dựng trong khu đất trống nhỏ trên đỉnh đồi, tổng thể khá đơn giản chỉ với nhà thờ bằng gỗ, đá phủ trang trí và cổng vòm torii làm lối ra vào. Khi Jack đến nơi thì ronin nọ đã an vị uống rượu trong đền tự lúc nào.

Cẩn thận nhớ lại lễ nghi khi đi vào nơi thờ tự, Jack bước qua cổng vòm torii, tiến đến chỗ tảng đá đựng nước dùng muôi gỗ múc nước tuần tự rửa tay trái, tay phải, súc miệng rồi đặt lại đúng chỗ cũ. Nó chẳng biết việc này liệu có ích gì không khi mà toàn thân vốn đã ướt sũng nước mưa sẵn rồi, thôi thì cứ làm cho an tâm.

Tuy bản thân vẫn chưa bao giờ từ bỏ đạo Tin Lành của mình, nhưng thầy Yamada, vị thiền sư ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu từng khuyên Jack nên tuân thủ những truyền thống Thần Đạo và Phật giáo nhằm hòa đồng hết mức có thể. Nhất là trong giai đoạn Tướng Quân - và toàn dân Nhật Bản - đang điên cuồng chống Ki-tô giáo, tốt hơn hết là đừng làm trái ý họ. Thêm vào đó, thuyết phục dân bản địa, như vị võ sĩ này chẳng hạn, rằng mình cũng có chung Đức Tin, sẽ dễ gây dựng thiện cảm hơn.

Jack cúi đầu hai lần, vỗ tay hai cái để gọi thần linh rồi lại cúi đầu lần nữa, chắp tay im lặng khấn cầu.

“Thôi đừng làm trò nữa”, vị võ sĩ lầm bầm. “Mấy chỗ này chẳng qua chỉ dừng để trú chân thôi chứ được tích sự gì”. Jack nhìn lên, kinh ngạc trước thái độ báng bổ của người đồng hành. Thật không ngờ câu vừa rồi lại thoát ra từ một võ sĩ, giai cấp quý tộc trong xã hội vốn rất sùng đạo như Nhật Bản. Nghĩ đoạn, nó cũng bước vào ngôi đền rồi ngồi xuống nghỉ ngơi, tận hưởng cảm giác thư thái khi đã thoát khỏi cơn mưa xối xả ngoài kia.

“Thế, chú mày là ai?”, võ sĩ chất vấn. “Trông như kiểu từ xa mới tới hả?”

“Tôi tên Jack Fletcher”, Jack cúi đầu lễ phép trình bày. “Tôi đến từ nước Anh, một quốc đảo giống như Nhật Bản, nhưng nằm ở đầu bên kia Trái Đất. Còn ngài?”

“Ronin.”

“Nhưng từ đó có nghĩa là lãng nhân ‘võ sĩ vô chủ’ mà?”

“Thì cứ gọi thế đi”, võ sĩ vừa gắt vừa hớp thêm ngụm sake rồi tỏ ý muốn chia sẻ với Jack.

“Tôi không uống”, Jack đáp, lần gần đây nhất nếm món rượu gạo này nó đã bị sặc dữ dội, giờ bụng dạ thế này chịu sao thấu. “Cảm ơn ngài đã ra tay tương trợ”.

Ronin nhún vai. “Chướng mắt với bọn nó thôi”.

“Nhưng từ giờ ngài sẽ trở thành đối tượng truy lùng của bọn họ đấy?”

Võ sĩ cười lớn. “Mấy thằng samurai học đòi, quân đội thời đại mới của Tướng Quân ấy hả? Chỉ là đám lính lác lên đời thôi, mất mặt thế còn chưa đủ à? Vả lại, rõ ràng chúng nó tự đánh nhau đấy chứ”.

Nghĩ lại tình cảnh ban nãy, Jack cũng phải thừa nhận như vậy. Thương tích đáng kể duy nhất là do một tên lính gây ra, hành động của Ronin đa phần đều mang vỏ bọc kiểu vô ý.

“Cậu thì khác”, Ronin chỉ tay về phía Jack nói, “kiểu gì chúng cũng bám theo. Rốt cục thì cậu đã có thành tích bất hảo gì để khiến một thằng bé bị truy lùng gắt gao đến vậy?”

“Tôi từng tham gia chiến đấu chống lại Tướng Quân”, Jack đáp. Nó thầm nghĩ lại lúc bọn lính đến thì vị võ sĩ này vẫn còn đang ngủ gục trên bàn, mong là ông ta chưa nghe nói về khoản thưởng lớn kia. Sẽ chẳng tốt đẹp gì nếu vị samurai này quyết định bắt người để lập công cho triều đình.

“Thiếu gì người chống Tướng Quân, nhưng họ đâu bị tróc nã. Cậu thì có gì đặc biệt?”

Jack thoáng tò mò không biết người đàn ông này từng đứng về bên nào, nhưng không đủ can đảm để hỏi. “Tôi là người nước ngoài...”

“Rõ ràng rồi”, vị võ sĩ nói thản nhiên. “Nhưng vẫn chẳng giải thích cho ham muốn bắt cậu bằng được của Tướng Quân”.

Lí do thì Jack có thể kể ra hàng đống, nhưng quan trọng nhất là bản hải đồ. Shogun Kamakura là một trong số rất ít người biết về sự hiện diện cũng như tầm quan trọng của món đồ này. Trước khi chết, tên ninja Độc Nhãn Long từng được ông ta phái đến cướp nhưng thất bại, xem ra sau khi lên cầm quyền người đàn ông tham vọng kia vẫn chưa hề quên dã tâm của mình. Mặc dù Ronin là ân nhân cứu mạng, nhưng sẽ thật ngu xuẩn nếu nó đem tất cả mọi chuyện nói hết với ông ta.

“Tôi còn là một samurai”, Jack tiết lộ.

“Một samurai ngoại quốc!”. Ronin cười nghi hoặc. “Ai phong tước cho cậu?”

“Masamoto Takeshi. Cha đỡ đầu của tôi”.

Ronin lập tức im bặt.

“Ông là hiệu trưởng trường Nhị Thiên Nhất Lưu...”

“Ta biết ông ấy là ai”, vị võ sĩ ngắt lời, nói đoạn đặt tay trái lên cán thanh katana. Hành động không rõ nguyên nhân này lập tức khiến Jack trở nên căng thẳng. “Tiếng tăm vang dội đến thế cơ mà. Giờ thì ta biết vì sao Tướng Quân truy bắt cậu rồi. Vừa là con nuôi của kẻ thù số một, vừa là đại diện cho sự xâm lăng ngoại lai nữa. Thế ngài Masamoto có truyền tuyệt kĩ Nhị Thiên cho cậu không?”

Jack thận trọng gật đầu.

Đến đây khuôn mặt Ronin bỗng nở ra một nụ cười. “Sướng nhỉ”, võ sĩ thả tay khỏi kiếm vừa nói vừa nâng bình rượu chúc tụng. “Ta mong muốn được thách đấu hữu nghị với ngài ấy từ lâu rồi. Mọi người vẫn đồn đại Masamoto là thiên hạ vô địch”.

“Ông ấy là một võ sĩ dũng cảm và nghĩa khí”, Jack đáp, hiển nhiên vui mừng khi thấy Ronin tỏ lòng tôn kính với cha nuôi của mình. “Nhưng từ lúc bị Shogun đày lên chùa trên đỉnh Iawo đến giờ thì đã bặt vô âm tín”.

Nghe đến đây, Ronin chẳng còn tâm trạng uống rượu mà lắc lắc đầu vẻ chán ghét. “Quá đáng tiếc!”

Cả hai yên lặng, chỉ còn lại tiếng mưa rơi lộp bộp xuống trần nhà bằng gỗ. Đầu vị võ sĩ liên tục lắc lư, có vẻ như đã ngủ vì say rượu. Jack chợt nhớ đến những bài học về tuyệt kĩ Nhị Thiên với thầy Masamoto. Khoảng thời gian tập làm võ sĩ tại trường Nhị Thiên Nhất Lưu ở Kyoto tuy rất gian nan vất vả, nhưng đồng thời cũng mang lại lí tưởng phấn đấu, cũng như những mối quan hệ khắc cốt ghi tâm. Jack rất muốn quay về, nhưng sau vụ thầy Masamoto bị lưu đày, hàng loạt võ sư ngã xuống trong chiến trận, ngôi trường khó mà tiếp tục hoạt động nữa.

Bất chợt Ronin lại bật tỉnh tiếp tục hỏi. “Thế, samurai trẻ tuổi, cậu theo học trường Nhị Thiên Nhất Lưu, phục vụ Satoshi trong trận chiến chống Kamakura, sống sót trở về từ thành Osaka, rồi sao nữa?”

“Tôi cùng Akiko trốn về trú tại nhà mẹ cô ấy ở cảng Toba...”

“Akiko là ai?”

“Cháu gái ngài Masamoto... người bạn thân thiết nhất của tôi”. Jack đáp, khóe miệng chợt nhếch lên khi nghĩ đến cô bé. Nó thật sự nhớ cảm giác có Akiko bên cạnh. Nếu hai đứa đi với nhau thì chẳng bao giờ có chuyện Jack thê thảm như vậy, và nó cũng chẳng đến nỗi côi cút, đơn độc thế này. Nụ cười liền tắt ngấm, thay vào đó là nỗi hối hận cùng sự tiếc nhớ khôn nguôi.

Nhìn vẻ thống khổ trên khuôn mặt Jack, Ronin nhíu mày vẻ thấu hiểu. “Thế sao cậu không ở lại?”

“Lực bất tòng tâm. Sau khi đạo luật bài trừ người nước ngoài và tín đồ Ki-tô giáo được ban hành, việc chứa chấp tôi sẽ khiến gia đình cô ấy rơi vào hoàn cảnh hết sức nguy hiểm. Tôi chỉ còn cách hướng đến Nagasaki, tìm tàu trở về Anh Quốc mà thôi”.

“Thế cậu lên đường từ bao giờ?”

“Lẽ ra là từ đầu xuân”, Jack rầu rĩ nhận ra trời đã sang thu từ lâu rồi.

“Vậy mà giờ mới tới Kamo!”, Ronin thốt lên kinh ngạc.

Bản thân Jack cũng không ngờ hành trình ấy lại chậm đến vậy, bao nhiêu sự kiện xảy ra liên tục trì hoãn chuyến đi của nó. Sau khi suýt bị samurai của Shogun bắt giữ trên đường Tokaido, nó đành trốn vào rặng Iga - quê hương các ninja. Tại đây, vì cơ duyên mà cuối cùng Jack nương lại ngôi làng bí mật của chính những kẻ thù không đội trời chung, qua đó phát hiện sự thật về con đường nhẫn giả của họ. Càng lấn sâu vào học tập nhẫn thuật, rèn luyện tinh thần nhẫn nhục, tìm hiểu sự màu nhiệm của Ngũ Đại, nó lại càng nhận ra trước đây mình đã kì thị và hiểu sai về những người này như thế nào. Quá trình ấy đã cung cấp cho Jack rất nhiều kĩ năng thiết thực, đồng thời biến kẻ thù cũ, các ninja, thành những người bạn. Rốt cục, dù ngoài mặt vẫn phủ nhận, nhưng trong thâm tâm nó đã thầm thừa nhận mình vừa là võ sĩ vừa nhẫn giả từ lâu rồi. Tất nhiên Jack sẽ không nói những điều này với vị Ronin mới quen.

“Tôi bị lạc trên núi”, Jack giải thích, vốn đây cũng là một phần sự thật.

Võ sĩ chầm chậm gật đầu, có vẻ không hoàn toàn tin tưởng câu trả lời này. “Tạm coi là vậy. Thế còn mấy vết thương? Trông cũng phải vài ngày rồi”.

Jack nhìn lại mình. Vệt đỏ do dùi cui của bọn lính gây ra chồng lên những vết trầy tím xanh khắp người, đôi môi sứt cùng con mắt sưng tấy, xương sườn cũng ê ẩm đau nhức. Quá nhiều thương tích mà chẳng có chút kí ức nào. Đó là còn chưa kể đến cái bụng vẫn đang cồn cào sau đòn tấn công dã man của tên lính cầm đầu.

“Chẳng biết nữa,” Jack nhún vai. “Tôi không còn nhớ được có chuyện gì đã xảy ra gần đây”.

“Bình thường thôi. Ta bị hoài”, Ronin vừa nói vừa đưa bình rượu lên môi.

“Nhưng tôi không có uống rượu!”, Jack phì cười rồi ngay lập tức hối hận với cơn đau phát ra từ bụng.

“Thế giờ định thế nào?”, võ sĩ tựa lưng vào tường đền hỏi.

“Trước tiên phải lấy lại hành lí bị mất”. Jack đáp, nói đoạn nghĩ đến lá bùa trong tay, “hay bị đánh cắp gì đó”.

“Vậy là không chỉ mất trí mà còn mất đồ nữa hả?”, Ronin nhướn mày cảm thông. “Xui xẻo dữ vậy. Hành lí gồm những gì?”

“Mọi thứ. Quần áo, tiền bạc, thức ăn, hộp gỗ của Lãnh chúa Takatomi, bên trong có chứa hạc cầu may do cậu bạn Yori làm, hòn ngọc Akiko tặng”.

“Còn nữa phải không?”, Ronin hỏi, cặp mắt đỏ ngầu bỗng nhiên tỏa sáng.

Jack khẽ gật, cố gắng tránh nói đến bản hải đồ, “Nhật kí của cha tôi, vài chiếc phi tiêu shuriken, và... kiếm nữa”.

“Kiếm!”, Ronin nói vẻ hoảng hốt.

“Vâng”, Jack xấu hổ thừa nhận. Cặp song kiếm là linh hồn của võ sĩ, tuyệt đối không bao giờ được đánh mất. “Chúng vốn thuộc sở hữu của cha Akiko, một trong những tác phẩm của nghệ nhân Shizu. Chuôi kiếm quấn vải đỏ thẫm, vỏ kiếm khảm nhiều đá quý, thoạt nhìn rất dễ nhận ra”.

“Shizu”, vị võ sĩ thở hắt, rõ ràng là đang ngưỡng mộ danh tiếng vị thợ rèn huyền thoại nọ. “Con bé phải yêu mến lắm mới giao cho cậu món đồ gia truyền này. Đã thế mà lại để bị cướp mất thì thật không thể chấp nhận được!”

Ronin trầm ngâm vuốt râu một lúc rồi đặt bình rượu xuống tuyên bố, “Ta sẽ giúp cậu, samurai trẻ tuổi. Thủ phạm chắc là bọn cướp thôi”.

“Tôi rất cảm kích”, Jack đáp, hoàn toàn bất ngờ trước sự hào phóng của Ronin, “Nhưng chẳng có gì để tạ ơn ông cả”.

“Ta không phải loại người làm việc vì tiền!”, võ sĩ gắt. “Tiền chỉ dành cho bọn con buôn. Ít nhất bây giờ là vậy”. Nói đoạn ông lại lắc bình rượu đã gần cạn, “Cơ mà sống kiểu ăn không khí uống nước lã cũng chả phải ý hay. Chỉ cần khi xong việc cậu cho tôi tự ý chọn lấy một món đồ là được”.

Jack hơi lưỡng lự. Nhỡ đâu ông ta chọn trúng bản hải đồ thì sao? Dẫu vậy khả năng này không cao lắm; Ronin chỉ quan tâm đến một thứ duy nhất mà thôi. Đó là rượu. Quan sát kĩ vị võ sĩ say xỉn với tác phong rũ rượi trước mặt, Jack thậm chí cho rằng người này phần nhiều sẽ gây họa hơn là giúp đỡ mình. Dẫu vậy giờ không phải là lúc có thể so đo, bởi thế nó vẫn quyết định gật đầu đồng ý.

“Tốt lắm. Cứ vậy đi”, Ronin hớp nốt ngụm rượu cuối cùng khi hoàn thành giao dịch rồi tựa vào tường nhắm tịt mắt lại. Rất nhanh chóng, tiếng ngáy vang vọng khắp ngôi đền.

Thật sự là có ích mà! Jack thầm nghĩ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »