
“Cậu nói đúng”, Ronin sa sầm mặt thừa nhận. “Dù ta không lừa gạt, nhưng đã không làm tròn bổn phận với cậu, cũng như không làm tròn bổn phận với cha, và với bản thân mình. Chẳng chủ nhân nào cần một tên võ sĩ nghiện rượu cả. Ta không xứng đáng là người cầm kiếm”.
Nói đoạn ông rút kiếm cắm vào đất. Thanh katana rung lên dưới sức mạnh giận dữ của Ronin. Vị võ sĩ cầm bình rượu lên bước đi trong cơn mưa.
Hana vội chạy đến chỗ Jack. “Ông ấy đi đâu thế?”
“Chắc lại đến nhà trọ gần nhất thôi”, Jack vừa xé áo Botan buộc vết thương ở tay vừa nói.
“Nhưng chúng ta còn chưa từ biệt mà”. Nước mắt bắt đầu hòa lẫn với nước mưa lăn dài trên má nữ đạo chích. “Trở lại đây đi. Ronin ơi!”
Ronin vẫn cứ đi, miệng liên tục tu rượu.
“Mặc kệ ông ta thì hơn”, Jack lại lấy một mảnh vải khác ép chặt phần tai bị cắt của Hana. “Con người này không đáng tin. Thậm chí từng nằm trong băng cướp của Botan nữa”.
“Tôi không tin”, Hana quay về phía Jack phản đối. “Ông ấy vừa cứu mạng tôi, và cả mạng anh nữa đấy”.
“Nhưng đồng thời ông ta cũng là người bỏ thuốc và đánh cắp hành lí của tôi nữa”.
Hana trừng mắt nhìn Jack. “Nếu đó là sự thật thì Ronin giúp anh lấy lại chúng làm gì?”
“Bởi vì ông ta thậm chí còn không nhớ đã từng cướp của ai! Cô cũng nghe rồi đấy, ông ta từng giữ bản hải đồ. Biết đâu chừng đang lên kế hoạch giết người rồi đem xác đi lĩnh thưởng cũng nên”.
“Ronin mà tôi biết không phải hạng người đó”, Hana ôm tai phản đối.
Jack bước đến gốc cây táo thu hồi phi tiêu. Nó biết mình đang bị cơn nóng giận chi phối. Trước khi Botan xuất hiện, Ronin thậm chí còn định từ biệt mà không lấy bất kì phần thưởng nào.
Đúng là ông ta có rất nhiều nhược điểm - ba phải, khó đoán, nghiện rượu - nhưng không phải kẻ xấu. Jack nhận thấy lòng trung thành cùng tinh thần trách nhiệm rất cao trong con người này. Nhớ lại tất cả những việc Ronin đã làm vì mình, nó bắt đầu thấy hối hận với những lời đã nói. Nhưng dù sao cũng không thể gạt đi sự thật rằng Ronin từng tham gia vào vụ cướp.
Jack nhặt bốn chiếc shuriken cho vào túi. Thêm một món trong hành lí được thu hồi. Giờ chỉ còn hải đồ mà thôi. Và nếu lời Ronin nói là sự thật thì nó đã biết người đang giữ món kỉ vật đó rồi.
“Tôi sẽ quay về Kizu”, Jack tuyên bố. “Chỉ mong vẫn nhớ đường quay về đền thờ Thần Đạo, nơi từng gặp vị sơn tăng đó”.
“Tôi đi cùng anh”, Hana nói.
“Không, tôi cần cô cảnh báo Akiko. Vị sư kia chưa chắc đã khó tìm, trừ khi ông ta thật sự là hư ảnh, và mọi chuyện hôm đó chỉ tồn tại trong mơ”.
“Ông ấy không phải hư ảnh”, Hana tiết lộ. “Sơn tăng sống tại ngôi chùa bỏ hoang trên đỉnh núi Jubu phía đông bắc Kizu, ngay cạnh dòng sông. Không ai đủ điên rồ đi tới đó, nhưng...”, cô nàng nuốt nước bọt, vẻ mặt hơi tái nhợt. “Nhưng tôi có thể dẫn đường cho anh, rồi sau đó vòng sang Toba cũng được”.
“Thế thì chúng ta nên đi trước khi những kẻ khác ập tới”, Jack chỉnh lại bộ kimono ướt sũng rồi nhanh chóng cất bước mà không nhận ra Hana vẫn đứng yên tại chỗ cúi đầu nhìn thanh kiếm của Ronin.
“Chuyện gì vậy?”, nó lên tiếng hỏi.
“Ronin sẽ quay lại lấy kiếm”, nữ đạo chích vừa nói vừa gắn con hạc Jack cho vào khe hở trên cán kiếm. “Và khi đó tôi muốn ông ấy biết ít ra mình vẫn còn một người bạn”.
Jack và Hana xuyên qua Kizu trong đêm tối. Chúng cẩn thận quan sát thấy không có ai tuần tra qua cầu rồi mới băng sông, hướng theo phía đông bắc đi vào rừng rậm.
“Tiếp tục đi theo thung lũng này”, Hana dẫn đường.
“Sao cô lại biết”, Jack ngạc nhiên hỏi, chỗ này thực chất không thể gọi là một con đường hoàn chỉnh.
“Một lần ẩn nấp trên núi rồi bị lạc, tôi vô tình thấy sơn tăng và ngôi chùa của ông ấy. Vì đã từng nghe dân chúng đồn đại nên cũng không dám tiếp cận mà rời đi ngay”.
Jack và Hana tiếp tục vừa đi vừa xóa dấu vết. Con đường dốc cộng với đêm tối và mưa khiến việc lần theo rất khó khăn. Cuối cùng Jack buộc phải dừng lại trước một tảng đá lớn.
“Đêm nay nghỉ ở đây trú mưa đã”, nó gợi ý.
“Ý kiến hay đấy”, Hana thở dốc. “Chúng ta cần phải dưỡng sức để sáng mai còn leo núi”.
Hai đứa ẩn nấp trong hang động nhỏ. Jack định nhóm lửa nhưng củi quá ướt. Không có hơi ấm, chúng chỉ biết run rẩy ngồi bên tảng đá ăn cơm nguội với rau sống. Jack chặt tạm vài tán cây làm giường, tuy ẩm thấp nhưng ít ra còn hơn mặt đá gồ ghề.
Sấm chớp giật đì đùng khắp thung lũng. Hana vô thức nhích lại gần Jack.
“Cầu cho trận bão sớm qua đi”, cô nàng lắp bắp, nửa vì lạnh nửa vì sợ hãi.
Jack vòng tay xoa xoa ủ ấm cho nữ đạo chích. “Đừng lo lắng”, nó an ủi. “Tôi từng trải qua những đêm khủng khiếp hơn nhiều trên đại dương rồi”.
“Anh không hiểu đâu. Chỗ này là một rặng núi bị nguyền rủa”, Hana nhìn Jack bằng cặp mắt tròn như trăng rằm. “Sấm chớp rền vang là biểu hiện của việc sơn thần đang vô cùng giận dữ”.
Lại một tia chớp lóe lên trên bầu trời.
“Ngài ấy đang đánh nhau với thần sông. Bên nào thua đều sẽ khiến thung lũng bên dưới tan nát”.
Hana rúc vào ngực Jack khi tiếng sấm truyền tới tai chúng.
“Vậy nên người ta mới bỏ hoang ngôi chùa?”, Jack hỏi.
“Một phần là như thế. Phần khác vì nó bị ám bởi một onryo”.
“Một onryo thật sự?”
Hana gật đầu. “Tôi từng nghe câu chuyện về oan hồn ấy. Nhiều năm trước đây, vào thời Thiên Vũ Thiên Hoàng, Jubu là ngôi chùa của ma thuật. Những tu sĩ trong đó có thể dời núi chỉ bằng một tay, đọc, thậm chí tác động lên suy nghĩ con người; ngoài ra họ còn điều khiển được ngũ đại nữa”.
Hana rùng mình. Jack biết nữ đạo chích đang tột cùng sợ hãi, nhưng bên trong không thể không thầm mỉm cười. Lời mô tả này hoàn toàn khớp với nhẫn thuật và cửu tự ấn. Nó từng thấy nhẫn giả làm được rất nhiều việc phi thường với nguyên tố Không. Và bản thân cũng từng được luyện qua những món pháp thuật này.
“Thiên Hoàng tuyên bố các tu sĩ là yêu ma và hạ lệnh cho quân lính tiêu diệt ngôi chùa”, Hana tiếp tục kể bằng chất giọng thều thào. “Một trận chiến kinh hoàng nổ ra. Trong số một vạn quân leo lên núi thì chỉ vài trăm sống sót trở về đến nhà, và tất cả những người này về sau đều bị điên. Hàng ngàn tu sĩ từng ở trong chùa chết không để lại xác, linh hồn vẫn lẩn khuất quanh đây. Những ai to gan lớn mật đến quấy rầy đều bặt vô âm tín”.
“Thế làm sao mà sơn tăng kia sống sót được?”, Jack hỏi.
“Ông ấy là một trong số họ. Tương truyền rằng nếu không giải đáp được câu đố thì sẽ bị bắt mất linh hồn”.
Đến đây cô nàng im bặt.
“Chúng ta nên ngủ đi thì hơn”, Jack gợi ý, tuy cũng hơi nao núng sợ hãi bởi câu chuyện nhưng nó không hề muốn lộ ra trước mặt Hana. Quá kiệt sức nên Hana nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say, Jack lắng nghe tiếng thở của cô hòa cùng tiếng mưa rơi vang vọng trong hang. Nó đang lơ mơ suy nghĩ và khi trở mình thì đột nhiên chạm trúng lá bùa màu xanh treo trên đai lưng. Jack cởi tấm omamori ra chăm chú quan sát.
Tại sao món này lại nằm trong tay mình?
Một lần nữa thắc mắc về việc đã xảy ra sau khi trúng thuốc của Ronin lại hiện lên. Liệu ông ta có phải là thủ phạm đằng sau những vết thương của nó? Tại sao Ronin lại tách khỏi băng cướp Botan? Và cuối cùng ông ấy đoạt bản hải đồ như thế nào?
Jack vặn óc suy nghĩ. Bầu trời lại lóe sáng kéo theo tiếng sấm vang. Mắt Jack dần trĩu nặng thì kí ức chợt tràn về…