Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
BĂNG GIÁ

❊ ❊ ❊

logo

N hật Bản, mùa đông năm 1614

Tay chân Jack tê cóng đến mức chẳng thể run rẩy nổi. Chỉ còn duy nhất ý chí giúp nó lê từng bước một trong cơn bão tuyết.

Đến giờ nó mới thấm thía hậu quả của quyết định chọn đường băng qua núi. Quyết định này có thể giúp nó tránh giáp mặt quân đoàn của Shogun, nhưng cũng khiến nó phải chật vật đấu tranh giành giật sự sống trên dãy Funasaka (Funasaka Pass). Ban đêm thời tiết trở nên khắc nghiệt tới mức nó không còn cách nào khác phải tìm nơi trú tạm và càng lúc càng trượt xa khỏi đường núi.

Từng đợt gió như lưỡi dao băng giá cắt qua bộ kimono lụa mỏng đến tận xương tủy. Jack ôm chặt lấy cơ thể mình mong tìm chút hơi ấm. Đầu nó cúi gằm trước gió bão, chiếc mũ rơm mỏng manh không đủ che chắn cho nó khỏi lớp gai tuyết sắc nhọn. Bên hông Jack vẫn giắt cặp song kiếm chuôi đỏ mà người bạn thân thiết nhất, Akiko đã trao tặng, vắt qua người Jack là chiếc túi vải đi đường, bên trong có viên ngọc đen của Akiko, năm chiếc shuriken và vật quan trọng nhất, hải đồ của cha nó - cuốn sổ vô giá đầy ắp thông tin chỉ dẫn hàng hải mà nó đã bao phen đánh cược mạng sống để bảo vệ. Giờ đây đối diện với cơn bão tuyết khắc nghiệt, tất cả dường như đã trở thành gánh nặng đang ghì chặt cơ thể Jack.

Vừa lạnh cóng vừa kiệt sức, lại còn thêm cái đói, chút sức lực cuối cùng cũng đang dần từ bỏ nó.

Jack hé mắt nhìn lên để xác định phương hướng nhưng vô vọng. Quang cảnh xung quanh chỉ toàn một màn tuyết trắng xóa, bầu trời vần vũ những lớp mây dày xám xịt bao trùm tới tận chân trời. Đến cả những vết chân của nó cũng nhanh chóng bị lớp tuyết mới phủ lấp.

Ít ra cũng thoát khỏi núi rồi, Jack nghĩ bụng trong lúc đưa mắt nhìn một lượt đồng bằng Okayama bị tuyết bao phủ. Có lẽ phải nghỉ một lát thôi. Để tuyết che phủ cơ thể mình. Sẽ không ai còn tìm được mình hết, kể cả Kazuki.

Jack xốc lại tinh thần. Nó quyết không để những suy nghĩ hèn nhát đó xâm chiếm. Để chống lại với cơn đói và sự kiệt sức, nó bắt cái đầu phải tập trung vào niềm tin cháy bỏng trong tim: ngày nó được trở về nhà với Jess.

Kể từ khi chia tay những người bạn mới - Ronin và Hana - hành trình tới Nagasaki để tìm kiếm chuyến tàu trở về Anh Quốc của Jack khá suôn sẻ. Nó đã an toàn vượt qua khu ngoại ô Osaka một cách thần kì. Tiếp đó Jack men theo đường bờ biển để tránh đụng phải các chốt kiểm tra của quan quân. Lúc tới được Himeji thì nó phạm phải sai lầm đầu tiên. Do hết lương thực, Jack đành liều mạng dùng nốt số tiền ít ỏi còn lại để mua cơm trong bối cảnh tai mắt bọn quan quân của Shogun có ở khắp nơi truy lùng những kẻ ngoại quốc, đặc biệt là samurai ngoại quốc. Dù đã cẩn thận giấu mặt, Jack vẫn bị phát hiện và buộc phải tháo chạy. Trong ba ngày sau đó, hàng đoàn quân samurai liên tục truy đuổi nó gắt gao. Nhờ vào kĩ năng ninja của mình, Jack đã may mắn thoát được nguy hiểm. Không thể tiếp tục đi theo lộ trình ven biển, nó đành chạy sâu vào trong núi.

Chính quyết định đó đã đẩy Jack vào một nguy hiểm mới, đe dọa tính mạng của nó.

Cầu mong tìm được nơi ẩn nấp, Jack yếu ớt vật lộn trong cơn bão tuyết. Hai lần nó gục ngã xuống rồi lại cố gượng đứng lên. Đến lần thứ ba thì cơ thể nó không còn chút sức lực nào nữa - kết quả của việc không có thức ăn, không được ngủ, mà trời thì lạnh cóng.

Tuyết nhanh chóng rơi đầy lên thân hình nằm sõng soài bất động của Jack.

Lớp tuyết dưới đất dần dày lên, từng chút từng chút một nuốt chửng lấy nó. Đứng lúc này tiếng nói của Yori bất chợt vang vọng trong đầu Jack... Bảy lần ngã xuống, tám lần đứng lên!

Câu thần chú đã cứu Jack hai năm trước trong trận quyết đấu Tha Lưu Tỉ Thí giữa trường nó và Liễu Sinh Lưu, liên tục lặp lại, mỗi lúc một lớn dần lên.

Bảy lần ngã xuống, tám lần đứng lên! Bảy lần ngã xuống, tám lần đứng lên! BẢY LẦN NGÃ XUỐNG, TÁM LẦN ĐỨNG LÊN!

Bài học về việc không bao giờ được phép bỏ cuộc bỗng chốc bùng cháy dữ dội trong sâu thẳm trái tim, Jack gom hết sức bình sinh chiếm lại quyền điều khiển cơ thể mình. Cố gắng bằng chút sức lực cuối cùng, nó kéo lê thân mình trên mặt tuyết. Lảo đảo hướng về phía ánh sáng, mỗi lúc nó lại nhìn thấy có thêm nhiều chiếc đèn lồng phía trước, cho đến khi khung cảnh của thị trấn hiện lên rõ ràng trong cơn bão.

Bình thường Jack sẽ tránh xa khu vực có dân cư bất cứ khi nào có thể, nhưng lần này, nỗi tuyệt vọng đã đẩy nó về phía trước. Bằng nỗ lực cuối cùng, nó ngã nhào xuống hiên của căn nhà gần nhất, nằm co quắp một góc.

Sau khi đã hồi phục được một chút, Jack mới quan sát được chỗ trú ẩn mới của nó.

Từng cây đèn sáng được treo trên lối đường chính theo hướng mời gọi vào trong, ánh sáng ấm áp hắt ra từ đống lửa bao phủ những người lữ hành mệt mỏi đang ngồi ăn uống bên trong những khu nhà nghỉ. Đập vào tai Jack là âm thanh cười nói và cả tiếng hát lè nhè của một nhóm các võ sĩ, geisha, thương lái và dân làng đang trốn cơn bão tuyết trong những khu nhà gỗ.

Bất giác Jack nhận ra chỗ nó đang nằm hoàn toàn lộ liễu trước nhóm người kia và có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào. Thu hết can đảm, nó kéo chiếc mũ rơm rộng vành xuống che mặt rồi tiến vào thị trấn, làm bộ như mọi vị võ sĩ khác.

Mùi thơm nức mũi của cơm mới nấu, tương và cá hấp liên tục tấn công vào mọi giác quan của nó. Phía bên phải Jack là cánh cửa giấy khép hờ, bên trong có ba vị võ sĩ ngồi quanh lò sưởi vừa uống rượu sake vừa nhồm nhoàm từng miếng cơm to trong miệng. Jack không thể nhớ nổi lần cuối cùng nó được ăn một bữa tử tế là khi nào. Trong suốt một tuần, nó đã buộc phải lục lọi thức ăn trong rừng cỏ. Nhưng mùa đông quá khắc nghiệt. Trước đó nó may mắn bắt được một con sóc bằng shuriken [1] ; còn thời gian trên núi thì chẳng có gì cả, lớp tuyết dày đã đuổi tất cả thú rừng trốn xa.

Khi một trong số ba vị samurai ra đóng kín cánh cửa giấy trước mặt Jack, nó biết rằng lúc này ưu tiên hàng đầu phải là thức ăn. Không một xu dính túi, cũng chẳng danh tiếng gì, Jack sẽ chỉ còn cách xin ăn, trao đổi hoặc trộm lương thực để có thể sống sót.

Đột nhiên Jack va phải thứ gì đó rắn chắc, và nó suýt nữa ngã ngửa ra sau.

“Liệu hồn!” vị samurai dữ tợn gầm gừ, đi cùng ông ta là một geisha có khuôn mặt trắng toát, cô ta bắt đầu khúc khích cười không ngớt.

“Sumimasen,” Jack xin lỗi bằng tiếng Nhật và cúi người kính cẩn. Trong hoàn cảnh này, tốt nhất là nên tránh xa rắc rối.

Nhưng nỗi lo lắng của nó dường như quá thừa thãi, bời vị samurai đã say mèm và đang muốn tìm khu nhà trọ hơn là để ý đến nó.

Phía trước, một cánh cửa giấy trượt sang, sau đấy ba người đàn ông bị đẩy ra khỏi nhà trọ, cùng với tràng cười nghiêng ngả từ bên trong khi ba người này ngã đập mặt xuống nền tuyết.

“Đừng có quay lại đây nữa!” chủ nhà trọ hét to, khua tay xua đuổi trước khi đóng sập cánh cửa lại.

Ba người đàn ông đứng dậy mệt mỏi phủi tuyết trên người. với bộ đồ xơ xác cũ mèm, trông họ giống những người ăn xin hoặc như nông dân nghèo khổ. Mà cho dù họ là ai đi nữa thì Jack cũng nhận ra một điều rằng thị trấn này không có chỗ chứa chấp cho những người cùng khổ.

Trong khi Jack còn đang mải tính toán giữa những lựa chọn ít ỏi của nó thì ba người đàn ông tiến tới. Mặc dù trông họ không có dáng dấp của những kẻ có kinh nghiệm chiến đấu, với tình trạng yếu ớt của nó, Jack vẫn có khả năng bị đe dọa bởi số đông. Khi ba người đàn ông tiến đến gần hơn, bàn tay Jack vô thức đặt lên kiếm. Những ngón tay tê cứng của nó chỉ đủ sức nắm lấy chuôi kiếm. Jack ngờ rằng nó chẳng còn chút sức lực nào để chiến đấu nữa.

“Mày lên đi!” người có vẻ là kẻ cầm đầu lên tiếng, với khuôn mặt cáu kỉnh, hai má hõm xuống và cặp môi mỏng toẹt, hắn đẩy tên trẻ nhất lên.

Jack thủ thế.

Tên trẻ nhất với bộ dạng lo lắng, hàm răng bị mất một chiếc răng cửa và hai tai trông như cái bình trà, cất tiếng hỏi, “Anh là... một ronin?”

Jack gật đầu xác nhận rằng nó là một võ sĩ vô chủ rồi chuẩn bị đi tiếp. Tên trẻ tuổi liền chặn đường. Jack cảnh giác khi thấy kẻ thách thức vừa rồi đủ can đảm để tiếp tục tra hỏi.

Hít một hơi thật sâu, tên trẻ tuổi hỏi, “Muốn có việc làm không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang