Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
QUÁ KHỨ ĐAU BUỒN

❊ ❊ ❊

logo

Mưa như trút nước kèm theo sấm chớp sáng rực cả góc trời, cơn bão nặng nề vẫn chưa buông tha ngôi đền nhỏ. Bên trong, Jack chán nản vì cố mãi vẫn không thể nhớ lại kí ức về những ngày gần đây. Ronin thì vẫn vậy, nửa tỉnh nửa mê vì rượu. Một lúc sau, Jack đành phải đầu hàng việc khôi phục trí nhớ trước cơn mỏi mệt vì kiệt sức. Nó nằm xuống lắng nghe tiếng mưa lộp bộp trên trần nhà. Đã quá quen với thời tiết xấu trên những chuyến hải trình cùng con thuyền Alexandria, Jack nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say, đến tận bình minh hôm sau mới tỉnh dậy. Giông tố đã qua đi, ánh mặt trời xuyên thấu tầng sương mờ ở thung lũng bên dưới.

Jack ngồi dậy vươn vai. Cơ thể nó vẫn còn cứng đơ và ê ẩm, nhưng đã đỡ hơn ít nhiều sau đêm dài nghỉ ngơi. Jack chụm tay hớp một ngụm từ vũng nước trước sân rồi ăn nốt chỗ dâu còn lại. Trong lúc chờ Ronin tỉnh giấc, nó tiếp tục quá trình thiền định chữa thương. Sau khi thực hiện cửu tự ấn, các giác quan của nó lập tức trở nên tinh nhanh hơn gấp nhiều lần. Jack thậm chí nghe thấy tiếng hàng triệu giọt nước rơi xuống từ lá cây trong rừng.

“Cậu đang làm gì đó?”. Ronin càu nhàu nhìn dấu Sha trên tay Jack một cách đầy nghi hoặc. Mới thức dậy nên trông vị võ sĩ này tựa như một con gấu ngủ đông còn chưa đẫy giấc, râu tóc dựng ngược, cặp mắt đỏ ngầu, mặt mày nhăn nhó.

“Thiền một chút thôi”, Jack bỏ tay ra đáp.

Ronin rít lên coi thường. “Thiền thì được cái quái gì”.

Nói đoạn ông lắc lắc rồi dốc ngược bình rượu lên, cuối cùng bực tức ném đi sau khi phát hiện đã chẳng còn bất kì giọt rượu nào. “Đi thôi”.

Không có dép, Jack đành tập tễnh bước theo Ronin nhanh nhất có thể. Vị võ sĩ đi rất nhanh, thi thoảng còn quay lại ra chiều khó chịu khi thấy nó càng lúc càng tuột lại phía sau. Mãi đến tận ngã tư ông mới dừng lại để đợi Jack, trong lúc rảnh rỗi còn chặt cây làm gậy. “Cầm lấy mà dùng”.

“Cảm ơn”, Jack vừa nói vừa ướm thử đồ vật mới trong tay. Rất chắc, rất thẳng, không chỉ thuận tiện làm gậy đi đường mà còn hữu ích với vai trò một cây bổng chiến đấu nữa. Từng trải qua nhiều giờ luyện bổng thuật với vị võ sư mù Kano khi còn ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu, nó rất hài lòng khi cuối cùng cũng có được một món vũ khí tạm ổn.

“Nhanh chân lên”, Ronin càu nhàu rồi tiếp tục bước đi.

Jack biết nếu muốn đồng hành thì chí ít cũng phải hiểu và quen thân với Ronin, mà con đường nhanh nhất chỉ có thể là thông qua kĩ năng chiến đấu.

Nghĩ bụng, nó liền tăng tốc bước theo. “Tôi rất khâm phục khả năng của ông, hạ gục bốn tên lính vũ trang tận răng mà không đổ một giọt mồ hôi, dù trước đó đã uống đến ba bình sake! Ông học bản lĩnh đó từ đâu vậy?”

Ronin vẫn cứ bước đi, cố tình làm lơ câu hỏi của Jack.

“Đúng là diễn biến trông giống như tình cờ”, Jack kiên trì, “Nhưng tôi đủ kinh nghiệm để nhận ra sự việc đó hoàn toàn không phải do may mắn”.

Đáp lại vẫn là sự yên lặng, Ronin thậm chí còn tránh nhìn vào mắt nó.

Jack vẫn cố nài nỉ. “Là một học trò của thầy Masamoto, tôi luôn khâm phục và cầu tiến trước những võ sĩ có khả năng như vậy. Ông chia sẻ một chút được không?”

Lần này thì Ronin lập tức dừng lại và xoay người trừng mắt nhìn nó.

“Trong võ học có hai nguyên tắc tối quan trọng. Nguyên tắc thứ nhất là không để lộ bí mật cho đối phương”.

Jack chờ phần còn lại của câu nói, nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng, vị võ sĩ đã bước đi tự lúc nào.

“Còn nguyên tắc thứ hai?”, Jack nhanh chóng đuổi theo hỏi.

Ronin khó chịu cau mày, ra vẻ như dù có nguyên tắc thứ hai thì “tao cũng không nói với mày”.

“Hài hước đấy”, Jack cười xởi lởi.

Nhưng Ronin thì không, thế là Jack bèn chuyển sang chủ đề khác. “Ông có tham gia trận chiến ở thành Osaka không?”

Khuôn mặt Ronin bỗng trở nên vô cùng thâm trầm, xem ra câu trả lời là “Có”.

“Theo phe nào?”, Jack tiếp tục.

Vị võ sĩ ném cho nó một cái liếc mắt và đáp, “Ta chỉ tin duy nhất một người - chính bản thân”.

“Nhưng ít ra thì ông cũng phải theo hầu một lãnh chúa nào đó chứ?”, Jack cố gắng bám vào câu chuyện khó lắm mới lôi ra được này. “Tên của ngài ấy là gì? Có khi là người quen của thầy Masamoto cũng nên?”

“Thanh kiếm này chính là chủ nhân của ta”, Ronin gắt. “Giờ thì im mồm và nhanh chân lên giùm”.

Nói đoạn Ronin liền tăng tốc bước đi. Jack tự hỏi chuyện gì đã khiến Ronin trở nên chua xót và tức tối đến vậy. Thậm chí dáng đi của ông còn tạo cho người ta cảm giác như đang phải gánh chịu thứ gì đó rất nặng nề trên vai. Jack từng gặp rất nhiều những mảnh đời tương tự trên tàu Alexandria, đa phần chỉ biết mượn rượu quên sầu. Ắt hẳn Ronin vẫn đang day dứt về quá khứ đau buồn của mình. Câu hỏi đặt ra là, tại sao?

Khi đến cuối đường thì lấp ló một thị trấn cũng dần hiện lên trong tầm mắt.

“Đội vào”, Ronin vừa nói vừa đưa chiếc mũ rộng vành của mình cho Jack. “Tốt hơn hết đừng để ai nhận ra”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang