Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47
HOÁ RỒ

❊ ❊ ❊

logo

Jack để yên cho Hana ngủ thêm, tận dụng thời gian lẩm nhẩm khấn ấn chú chữa thương. Xong xuôi nó bắt đầu chuẩn bị bữa sáng. Khi trở lại thì Hana đã tỉnh từ lâu, ngồi chờ với vẻ mặt vô cùng hoảng hốt.

“Anh đây rồi!”, cô nàng reo lên. “Tôi còn tưởng âm hồn đến bắt mất rồi chứ”.

Jack mỉm cười. “Làm gì có chuyện. Bộ cô quên tôi từng giả trang làm đồng bọn của chúng rồi ư?”

Trò đùa của Jack làm Hana bình tĩnh hơn nhiều, nhất là khi nó thả xuống tay cô rất nhiều trái dâu và hạt quả. Hai đứa nhanh chóng ngốn sạch sẽ rồi tìm đường leo lên ngọn đồi dốc. Đến giữa chừng, Jack nhìn thấy một khuôn mặt được khắc vào đá, thoáng ẩn đằng sau bụi rậm, với ba con mắt, tóc tai rối bù, hàm răng dài sắc nhọn. Hình ảnh này tuy không gây hoảng sợ thêm, nhưng cũng báo hiệu cho việc con đường sẽ ngày một nhỏ hẹp lại.

“Ít nhất thì cũng biết là đang đi đúng hướng”, Jack bước lên phía trước

Họ thận trọng hết sức có thể. Sau cơn mưa, đất đá trơn trượt, chân Hana cứ liên tục run lẩy bẩy. Jack thật sự ấn tượng trước lòng dũng cảm của cô nàng - dù sợ hãi vẫn không hề ngừng lại hay phàn nàn gì cả. Lên đến nơi, Jack và Hana cùng thở phào nhẹ nhõm.

“Phần dễ xơi kết thúc tại đây”, nữ đạo chích lên tiếng.

Bên dưới họ là rừng cây bao quanh dòng sông uốn lượn như con rắn bạc khổng lồ. Phía trên lại là một rừng cây khác, xa tít tận chân trời.

“Ngôi chùa đó ở đâu?”, Jack hỏi Hana.

Cô nàng chỉ vào phần chỏm gỗ nằm ở góc xa trên đỉnh núi Jubu. Từ vị trí này chỉ quan sát được một góc nhỏ của mái vòm.

“Hèn gì bị bỏ hoang”, Jack thầm tính có lẽ phải mất cả ngày mới lết được tới đó.

Jack và Hana đi trên con đường nhỏ xuyên qua rừng cây, nước mưa vẫn nhỏ giọt từ các tán lá tuyết tùng bên trên tạo thành vô số dòng chảy nhỏ. Hai đứa thậm chí phải dọn dẹp những thân cây đổ xuống trong trận bão đêm qua. Rừng cây tuyết tùng cao lớn rậm rạp khiến ánh mặt trời rất khó lọt qua được. Jack thầm mừng khi đến hồ nước nhỏ.

“Ngừng lại ăn trưa thôi”, nó úp tay lấy nước uống rồi nói.

Họ ngồi trên một hòn đá, vừa ăn phần cơm còn lại vừa ngắm thác nước đổ phía dưới. Khu vực nối giữa hồ và sông cây cối kẹt cứng tạo thành một con đập tự nhiên. Cảnh tượng đẹp đến mức dễ làm người ta quên mất nhiệm vụ trong giây lát.

Ngay khi ăn xong, hai đứa lại lên đường và mất hút giữa rừng rậm. Đến chiều muộn, con đường trở nên khó đi đến mức Jack hoàn toàn dựa vào cảm tính để di chuyển.

Jack đang loay hoay tìm dấu vết lối đi thì đột nhiên Hana bước tới nắm chặt tay.

“Hình như có người đằng trước”, cô nàng lầm bầm.

Thật vậy, một bóng hình ngồi bất động trên ghế xoay lưng về phía chúng.

Jack và Hana nín thở quan sát người đàn ông.

Sau một quãng thời gian dài mà chưa có chuyện gì xảy ra, Jack quyết định hành động trước. Nó ra hiệu cho Hana ở yên vị trí rồi tiến về phía người lạ, tay sẵn sàng rút kiếm bất kì lúc nào. Ông ta vẫn không quay lại, hay nói đúng hơn là chẳng cử động lần nào. Thế rồi Jack nhận ra đây chỉ là một bức tượng.

Một bức tượng giống người thật đến kì lạ, cứ như một người đàn ông bị hóa đá vậy. Có điều cặp mắt đã không còn, cái lưỡi cũng đứt, còn miệng thì mở rộng la hét mãi mãi. Hình ảnh này khiến ai nhìn thấy cũng rợn người.

“Là một lời cảnh báo đó”, Hana lên tiếng khiến Jack suýt rụng tim. “Quỷ gác chùa”.

Một tiếng động vang lên khiến hai đứa quay phắt lại.

Nhưng nhìn mãi vẫn chẳng có gì ngoài sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

“Gì vậy?”, Hana nói không khác gì thì thầm.

“Chắc là cành cây gãy thôi”, Jack siết chặt cán kiếm. “Đi tiếp nào”.

Cơn mưa rả rích khiến không khí càng trở nên nặng nề, thậm chí có phần ngột ngạt. Sương mù bao phủ rừng cây khiến linh tính của Jack hoạt động mạnh.

Bất thình lình một tiếng cười khúc khích vang vọng, kéo theo tiếng cành cây gãy rất gần.

“Anh có nghe thấy gì không?”, Hana tròn mắt run rẩy hãi hùng.

“Có”, Jack gật đầu rút thanh katana.

Họ từ từ nhích đến. Bụi cây dương xỉ trông rất có hồn, nhưng chẳng chuyện gì xảy ra khi Jack chặt chúng xuống cả.

Hơi thở của Hana càng lúc càng trở nên gấp gáp, nỗi hoảng loạn xâm chiếm tâm can. “Oan hồn đến rồi, chúng ta phải rời khỏi đây thôi!”

“Bình tĩnh nào, chỉ là bọn thú rừng tinh nghịch ấy mà”, Jack trấn an, mặc dù bản thân nó cũng bị không khí tĩnh mịch tác động.

Jack và Hana cố tăng tốc. Đất lầy dần trở nên rắn hơn, làn sương mù mỏng dần đi để lộ ra một tòa kiến trúc bị bỏ hoang từ lâu, rêu xanh phủ kín tường.

Họ đã đến ngôi chùa hoang trên đỉnh núi Jubu.

Nhưng bỏ hoang không có nghĩa là không có gì trong đó.

Tiếng cười lại vang lên từ phía sau. Jack và Hana quay lại thì thấy một ông cụ gầy gò trong bộ áo rách rưới, má hóp, mắt trũng sâu. Ông đứng ngay tại cổng vòm nơi hai đứa vừa đi qua mà không biết. Thân hình kì dị di chuyển về phía chúng. “Ngươi có câu trả lời không?”

Jack và Hana bất giác quay đầu bỏ chạy. Tại căn phòng xập xệ tiếp theo, bàn tay xương xẩu túm lấy Hana khiến nữ đạo chích la hoảng lên.

“Ngươi có câu trả lời không?” Giọng nói từ trong bóng tối vang lên.

Kéo theo một loạt câu hỏi tương tự. “Ngươi có câu trả lời không?... Câu trả lời?... Câu trả lời?”

Hàng tá bóng người bắt đầu xuất hiện từ trong làn sương. Trong số này có một người đàn ông cứ nhảy qua nhảy lại lẩm bẩm một mình, một người khác khum tay tru như chó sói, chưa kể đến người đàn bà ngồi trong góc liên tục bỏ quả thông vào bát rồi lại đổ ra.

“Bọn họ hóa rồ cả rồi!”, Hana thốt lên.

Câu “Ngươi có câu trả lời không?” lại vang lên, hồn ma gày gò tiến đến, số còn lại theo sát phía sau. Chúng vây chặt Jack và Hana vào góc chùa.

Bất thình lình cả đám biến thành hư vô, âm thanh cũng im ắng.

Jack nhìn lên thì thấy một cái đầu lộ ra từ cửa sổ phía trên. Trọc hếu, mắt thâm quầng, râu ria xồm xoàm, trông biểu cảm có phần phấn khích. Nó biến mất rồi nhanh chóng xuất hiện ở tầng dưới. Tuần tự tầng ba, tầng hai, rồi tầng một, cho đến khi vị sơn tăng chính thức xuất hiện trước mặt Jack và Hana trịnh trọng thi lễ.

Ông bước đến lấy lá cây vẩy nước làm nghi thức tẩy uế, rồi dừng lại trước mặt Jack, gần đến mức mũi có thể chạm vào nhau.

“Mèo mù gặp cá rán, cậu quay trở lại rồi!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang