Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 52
GEMNAN

❊ ❊ ❊

logo

“Thằng cha này chắc có nhiều kẻ thù lắm đây,” Miyuki thì thầm trong lúc quan sát kĩ càng dãy hành lang.

Jack thu chân về lắc đầu ngao ngán. Đến giờ nghĩ lại mới nhận ra hôm trước do suy nghĩ quá nhiều về thảm cảnh lọt vào tay kẻ địch mà nó cứ ngỡ tiếng chim kêu là đến từ ngoài vườn.

“Thôi tiêu rồi,” nó lên tiếng.

“Với bọn võ sĩ thì có thể. Nhưng chúng ta là ninja cơ mà.”

Nói đoạn cô nàng thử chạm ngón chân lên tấm ván đầu tiên.

Hoàn toàn tĩnh lặng.

Cứ thế, Miyuki bước đi như thể lướt trên bề mặt hành lang vậy.

“Cứ làm theo tôi là được.”

“Nhưng tổ sư gia nói trước giờ chỉ có duy nhất một người đàn ông làm được chuyện này thôi mà?”

“Thế tôi là đàn ông chắc?” Miyuki nhấn mạnh.

Cứng họng, Jack đành ngoan ngoãn nghe lời. Dù đã hoàn thiện kĩ năng đi trên giấy gạo nhưng tổ sư gia vẫn chưa chỉ nó bí quyết vượt qua Sàn Sơn Ca. Jack biết nó bắt buộc phải bắt chước từng bước chân một của Miyuki. Chỉ cần một sai lầm nhỏ nhất - cũng đủ khiến mọi chuyện hỏng bét cả.

Chăm chú căng thẳng khiến mồ hôi Jack bắt đầu vã ra. Hai đứa tiến rất chậm. Và càng ở lại đây lâu bao nhiêu, sẽ càng dễ bị bọn lính canh phát hiện bấy nhiêu. Do phân tâm nên Jack bị hụt chân. Nó liên tục huơ tay trong không trung, cố lấy lại thăng bằng.

Miyuki đang tập trung dò đường nên chẳng hay biết gì. Jack nghiêng hẳn sang một bên, may thay với được vào bức tường nên mới không ngã. Nó thở hắt nhẹ nhõm rồi lại tiếp tục bước đi, lần này tự nhủ phải cẩn thận hơn.

Dãy hành lang cứ như dài đến vô tận. Thế rồi Miyuki cũng dừng lại.

Cánh cửa dẫn vào phòng Gemnan, rào cản cuối cùng che chắn mục tiêu, đã ở ngay phía trước. Miyuki chỉ tay vào một tấm ván sát cạnh đó. “Chính là chỗ này,” cô nàng thì thầm.

Hai đứa đồng thời bước lên; không có tiếng chim kêu.

Trong lúc Miyuki tra dầu vào khớp cửa, Jack tranh thủ ghé tai nghe ngóng. Bên trong phát ra tiếng thở khò khè đều đặn của tên cai ngục.

Nhẹ nhàng hết mức có thể, Miyuki từ từ kéo tấm cửa giấy ra. Trong phòng chỉ có duy nhất một ngọn nến le lói. Toàn bộ mặt sàn lót bởi loại chiếu tatami hảo hạng nhất. Gemnan nằm ngủ trên tấm đệm của mình ở giữa phòng, phần cơ thể gầy trơ xương được phủ kín bằng chăn. Ngay dưới gối hắn lộ ra cán con dao găm, và một chùm chìa khóa.

Jack thầm mong đây chính là thứ nó cần tìm.

Tương tự lần trộm gối, nó tự nhắc nhở mình.

Dùng phương pháp nhẫn tẩu, Jack nhẹ nhàng bước qua cửa tiến đến chỗ Gemnan. Miyuki ở lại canh phòng dãy hành lang, cũng như bọc hậu khi cần thiết.

Jack tiếp cận tấm đệm của kẻ tra tấn tàn bạo, êm ái như một hồn ma.

Phải nhìn thấy khuôn mặt Gemnan một lần nữa khiến nó nổi cả da gà lên. Dưới ánh đèn le lói, nếu không có tiếng thở nặng nhọc thì có lẽ ai cũng tưởng hắn là một cái xác chết.

Jack với tay đặt lên chùm chìa khóa. Tuy đã rất cẩn thận nhưng cái rút của nó vẫn tạo thành âm thanh leng keng nhỏ nhỏ. Jack muốn rớt cả tim ra ngoài khi Gemnan khịt mũi quay lại. May thay, hắn ta nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, tiếng thở đều đều lại vang lên.

Jack chả dại gì nấn ná thêm nữa. Nó nhanh chóng cho khóa vào túi rồi quay người trở ra. Thế rồi bất thình lình có ánh lóe kim loại phản chiếu bởi ánh đèn. Jack nắm tay kẻ tấn công, cố đoạt lấy thanh đoản đao trên tay hắn.

Nhưng Miyuki không chịu buông tay. Dường như cô muốn giết tên Gemnan cho bằng được. Cặp mắt đen láy ngày thường giờ đây đỏ rực lửa hận thù. Đầu dao chỉ còn cách tim tên quản ngục một đoạn, cuộc chiến âm thầm giữa hai sát thủ vẫn diễn ra gay gắt trong phòng.

ấy điên rồi chắc! Jack thầm nghĩ. Hành động liễu lĩnh này rất có thể sẽ phá hỏng toàn bộ nhiệm vụ. Lúc này chuyện giải cứu Hanzo cũng như những người khác mới là ưu tiên cao nhất chứ.

Miyuki cố hết sức ấn mạnh mũi thanh ninjato vào lồng ngực tên võ sĩ, nhưng đúng vào lúc quyết định thì Jack tước được món vũ khí khỏi tầm khống chế của Miyuki. Cô trừng mắt nhìn nó, rồi lại nhìn Gemnan. Nhận thấy Miyuki định xông vào bóp cổ hắn nên Jack vội vàng tóm luôn cô nàng lôi ra khỏi phòng rồi đóng cửa, bỏ lại tên quản ngục vẫn say giấc nồng, chẳng hay biết gì chuyện tính mạng mình vừa sắp mất đến nơi.

Miyuki tức giận tím tái nhưng vẫn giữ im lặng. Jack thì liên tục đánh trống ngực, hoàn toàn bối rối trước chuyện vừa xảy ra. Không dám hỏi vì sợ đánh động Gemnan, nó chỉ ra hiệu bảo Miyuki dẫn đường vượt qua Sàn Sơn Ca.

Màn vượt chướng ngại căng thẳng lại bắt đầu. Jack đặc biệt lo ngại Miyuki sẽ không giữ được tập trung như trước nữa. Và nó đã đúng. Cô nàng tính sai bước cuối cùng, một âm thanh réo rắt vang lên. Đến lúc sửa được sai thì chuyện cũng đã rồi.

Ra đến chỗ cầu thang, Jack quay đầu nhìn lại phía sau. Không thấy Gemnan hay lính canh nào xuất hiện cả. Có điều, dấu vết vẫn là dấu vết, nó nghĩ bụng.

Không dám làm liều đi vào căn phòng ngủ của bọn võ sĩ như lúc nãy, Jack bèn kéo cánh cửa sổ ngay trên tầng hai rồi cùng Miyuki nhảy ra chỗ mái hiên. Không thể kìm được nữa, nó khép lại như cũ rồi lên tiếng hỏi.

“Cô đang nghĩ cái gì vậy?” Jack rít lên. “Chú Zenjubo đã dặn không được để lại dấu vết mà!”

Miyuki run lên trong lửa hận thù. Vẻ cay độc hiển hiện trong từng tiếng thì thầm, “Hắn chính là kẻ đã giết chết cả nhà tôi!”

Jack giật mình kinh hãi. “Có chắc không?”

Miyuki gật đầu. “Khuôn mặt đó cả đời tôi cũng không quên được.”

Dựa trên kinh nghiệm của mình, Jack biết rõ cảm giác ở ngay cạnh kẻ sát hại người thân của mình thật đau đớn đến thế nào.

“Tôi hiểu cô đã rất...”

“Thế thì tại sao còn ra tay ngăn cản?” Miyuki nói bằng giọng lạnh lùng,

“Hắn mà hét lên thì cả pháo đài sẽ tỉnh dậy hết,” Jack đáp, cố gắng dùng lí lẽ thuyết phục cô nàng.

“Chỉ cần cắt cổ hắn là...”

“Nhiệm vụ lần này không phải đi ám sát,” Jack nhắc nhở. “Mà là giải cứu nhẫn tộc!”

“Nhưng tôi muốn báo thù!” nước mắt bắt đầu đọng trên mắt Miyuki.

Jack nhẹ nhàng dùng cả hai tay giữ chặt rồi nhìn thẳng vào mắt cô gái.

“Màn trả thù ngọt ngào nhất chính là cùng thoát ra với tất cả mọi người đấy.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang