
Jack chạy xộc đến vườn thì tiếng la của Hana đã trở thành tiếng cười - cũng là tiếng cười ban nãy nó nghe thấy ở Phật Điện. Ronin ngồi xếp bằng trên mái hiên, cằm tựa lên cán thanh kiếm gỗ nhặt được tại Vũ Đức Điện. Hana nằm trên đất giữa một rừng cọc gỗ.
“Phải thả lỏng và thật uyển chuyển...”, Ronin hướng dẫn.
“Nói thì dễ nhưng làm mới khó đó!”, Hana xoa mông nói.
Ronin mắng ngay. “Đừng có ngắt lời ta! Muốn làm được thì im lặng mà lắng tai nghe”.
Hana ngoan ngoãn im miệng gật đầu.
“Thân thể quá cứng nhắc sẽ rất dễ bị mất thăng bằng”, ông giải thích. “Một chiến binh dẻo dai, thoải mái như đang say rượu sẽ dễ dàng tránh đòn, bật dậy, và tấn công từ bất kì góc độ nào. Hoàn thiện kĩ năng giữ thăng bằng cần kíp nhất chính là tìm trọng tâm”.
Đến đây thì Hana nhìn thấy Jack. “Tôi để dành đồ ăn cho anh rồi đấy”, cô nàng chỉ vào chiếc đĩa đầy cơm và cá nói. Biểu cảm lo lắng trên khuôn mặt nó khiến nữ đạo chích tò mò hỏi ngay, “Có chuyện gì vậy?”
“Tôi cứ tưởng cô gặp phải rắc rối chứ”.
Hana phì cười. “Thì đúng là vậy mà! Bài học của Ronin khó quá”.
“Và đứa học trò thì rõ dốt!”, Ronin gắt gỏng hớp một ngụm rượu rồi quay sang phía Jack. “Mong rằng cậu sẽ khá hơn”.
“Chúng là gì vậy?”, Jack đảo mắt nhìn đám gậy gỗ phía trước. Phải đến hàng tá gậy được xếp thành vòng tròn cao thấp khác nhau.
“Cọc gỗ mận đó”, Hana hào hứng giải thích. “Ronin dựng chúng lên để giúp tôi tập giữ thăng bằng”.
Nói đoạn cô nàng nhảy lên cây cọc đầu tiên, rồi cây tiếp theo.
“Càng lên cao thì sẽ càng đung đưa”. Tay Hana liên tục quờ quạng giữa không khí. “Và cũng khó hơn...” Nữ đạo chích lại ngã, nhưng lần này ít ra cũng không đến nỗi đập mông xuống đất. “Không hề đơn giản đâu!”
Ronin lên tiếng, “Lo giữ trọng tâm đi!”
Ông bực mình phóng tới làm mẫu, lao đi giữa đám cọc một cách rất nhẹ nhàng. Đến giữa đường, vị võ sĩ ngửa người ra phía sau tạo thành vòng cung, trông như thể sắp mất thăng bằng và ngã đến nơi.
Ronin chỉ vào bụng, “Nhìn đây, khi di chuyển, trọng tâm của ta vẫn luôn ở vị trí cân bằng…” - rồi lại chỉ vào chân. “Phải thế mới khống chế được tình hình”.
Ông nhanh chóng nhảy lên cây cọc cao nhất, đứng ở đó bằng một chân, tay gọn gàng thủ thế.
“Uyển chuyển như một con mèo”.
Ronin nhẹ nhàng nhảy xuống ngay bên cạnh Jack. “Thử đi. Nhớ phải đặt trọng tâm vào chân ấy”.
Jack thử đứng trên cây cọc thấp nhất bằng một chân. Cọc không mấy đung đưa nên nó đứng khá dễ dàng. Càng lên cao, cọc gỗ và cơ thể càng lạc nhịp, chân cứ theo bản năng tìm điểm tựa. Jack cảm tưởng như đang ở trên cột buồm của tàu Alexandria.
“Cậu chơi trò này rồi!”, Ronin nhận xét.
“Tôi từng là một thủy thủ...”
Bất thình lình, Ronin ném bình rượu về phía Jack mà không hề báo trước. Có điều lần này nó đã đề phòng nên bắt được rất dễ dàng, không hề mất thăng bằng.
“Biết rút kinh nghiệm là tốt”, Ronin nói trong lúc Jack nhảy xuống đem bình sake trả lại. Ông nhặt cặp song kiếm từ hiên lên đưa cho Jack. “Cậu sẽ cần làm quen trước trận chiến ngày mai đấy”.
Jack cúi đầu đưa hai tay tôn kính đón lấy.
“Tôi rất cảm kích, nhưng tại sao ông không đồng ý với đề nghị cho mượn kiếm của Araki?”
“Hiển nhiên thôi”, Ronin khó chịu giật phắt thanh kiếm gỗ. “Kiểu gì hắn chẳng đưa ra mấy thanh kiếm lỗi. Dù là người tôn trọng lễ nghĩa thì trong chiến đấu cũng sẽ dùng mọi thủ đoạn để giành phần thắng”.
Jack cắm vỏ kiếm vào đai lưng rồi rút ra thử sức nặng. Đây là một cặp song kiếm khá tốt, được chăm sóc kĩ lưỡng, và rất thực dụng. Dù không phải loại cực phẩm do danh nhân rèn nên như của gia truyền nhà Akiko, nhưng vẫn là một món vũ khí phòng thân cực kì hữu hiệu.
“Sở trường của cậu là tuyệt kĩ Nhị Thiên”, Ronin thủ thế nói. “Còn tôi chỉ cầm thanh kiếm gỗ. Chắc không phải là đối thủ rồi”.
Nói đoạn vị võ sĩ đâm thẳng vào cổ Jack. Dựa vào bản năng, nó chặn đứng đòn tấn công rồi dùng đoản kiếm wakizashi phản lại. Ronin dễ dàng né rồi chớp nhoáng tung chiêu chém móc. Jack phải vất vả lắm mới kịp lùi lại. Việc ít luyện tập đã khiến cơ thể nó trở nên chậm chạp, đầu óc thiếu minh mẫn. Trong khi Ronin vốn là tay kiếm rất cừ, lại dày dạn kinh nghiệm hơn hẳn.
“Có vậy thôi hả?”, Ronin thách thức, màn tỉ thí đã thực sự bắt đầu.
Võ đài là khu vườn, những tảng đá to lớn xung quanh tạo thành vành đai tự nhiên. Bóng đêm kéo xuống, hai võ sĩ lấp lánh ánh sáng của ngọn lửa. Hana ngồi trên hiên và trầm trồ xem.
“Cố lên Jack ơi! Anh đủ sức thắng ông ta mà’”, nữ đạo chích cổ vũ.
Tuy nhiên cái nhìn sắc bén của Ronin lập tức khiến cô nàng đổi phe.
“Hạ cậu ta đi, Ronin!”
Lúc này Jack đã hoàn tất khâu khởi động, tuyệt kĩ Nhị Thiên cuồn cuộn tuôn chảy. Đòn gạt - đâm, thu diệp thức, tòng sơn quá hải, tàn tâm, lưu thủy. Ronin dần bị ép phải lùi về phía đám cọc gỗ. Jack tung một đòn chém ngang ngực, ông nhảy lên chiếc cọc đầu tiên, và đoạt được lợi thế tầm cao.
“Ngon thì đuổi tôi xem!”
Jack phóng theo Ronin, trận chiến chuyển từ mặt đất sang không trung. Liên tục nhảy qua lại gữa đám cọc, ai cũng muốn nắm quyền chủ động. Tuy nhiên, kĩ năng giữ thăng bằng của Ronin tốt hơn hẳn, thành thử tuyệt kĩ Nhị Thiên không thể giúp Jack chiếm thế thượng phong được nữa.
Không gian chiến đấu mỗi lúc một cao hơn. Jack chuyển từ thế tấn công sang toàn lực giữ trọng tâm. Thế rồi nó thoáng thấy sơ hở trong thủ thế của Ronin nên vội vàng tung đòn đâm vào bụng vị võ sĩ khiến ông phải nhảy sang một cây cọc khác, tiếp xúc trật nghiêng người sang một bên.
Jack thuận tay định khép lại trận đấu. Nhưng khi tiếp cận tung đòn kết liễu nó mới nhận ra mình đã bị lừa. Ronin dễ dàng lấy lại thăng bằng quét chân Jack với thanh kiếm gỗ. Mất điểm tựa, nó ngã nhào xuống đất. Hana cuồng nhiệt vỗ tay ngợi khen vị võ sĩ nghiện rượu.
Ronin đứng trên cọc cao chĩa mũi kiếm vào Jack.
“Luôn giữ trọng tâm”, ông nhắc nhở. “Và ngày mai đừng hấp tấp như vậy!”