
“Sai rồi, thế này mới đúng,” Miyuki nhẹ nhàng chỉnh ngón tay Jack vào đúng động tác Lâm tự - biểu trưng sức mạnh.
Là một thành viên trong nhẫn tộc, Jack được phép tham gia vào các buổi tập kĩ năng lưu trong bí thư. Đã một tuần trôi qua, nó vẫn chỉ chập chững ở giai đoạn làm quen với Cửu Tự Ấn. Chín động tác bí mật kèm theo thần chú riêng chứa đựng nguồn sức mạnh siêu nhiên của nhẫn giả.
Pháp thuật.
Lúc đầu Jack chẳng tin mấy. Tổ sư gia nói Cửu Tự Ấn là chìa khóa mở ra năng lực đặc biệt của con người, cảnh báo nguy hiểm, đọc hiểu suy nghĩ, thậm chí điều khiển các nguyên tố tự nhiên. Mặc dù đã từng tận mắt chứng kiến thầy Yamada, thiền sư ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu biểu diễn đòn khí công cực kì lợi hại, Jack vẫn cảm thấy rất khó tin tưởng vào những kiểu năng lực bí hiểm như vậy. Điều này trái với nhận thức lí trí quá sức.
Cho đến khi tổ sư gia niệm chú Lâm tự rồi nhấc gốc cây lên cao quá đầu thì nó hoàn toàn tin.
“Cậu thuộc đoạn chú chưa?” Miyuki, lúc này đang ngồi ngay cạnh nó dưới mái hiên chùa, lên tiếng hỏi.
Jack gật đầu. “On baishiraman taya sowaka.”
“Tuyệt,” cô nàng mỉm cười hài lòng.
Jack kiểm tra tư thế lại lần cuối rồi liên tục niệm chú. Nó tưởng tượng ra ngọn lửa bên trong mình càng lúc càng cháy bỏng, lan ra khắp cơ thể cung cấp nguồn năng lượng dồi dào.
Trong giờ học bí thuật đầu tiên, tổ sư gia có giải thích rằng, “Cửu Tự Ấn là sự kết hợp của các tư thế tạo hình bằng tay, thiền, cũng như tập trung cao độ. Sự kết hợp này giải phóng năng lực tinh thần, chuyển hóa sang dạng năng lượng Không tố.”
Jack chưa đạt đến cảnh giới này nhưng nó biết chuyện đó là hoàn toàn có thể. Ngày còn luyện tập ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu, Jack đã biết cách cảm nhận công lực của mình rồi. Vậy nên nó cũng tương đối nắm được phương hướng. Chỉ có điều Cửu Tự Ấn có mức độ cao hơn hẳn và đòi hỏi người tập phải nghiêm túc khổ luyện.
Bỗng nhiên Jack cảm thấy một nguồn năng lượng ấm áp ùa tới. Chỉ thoáng qua thôi - tựa như sét đánh vậy.
“Cậu có sao không?” Miyuki lên tiếng hỏi.
Jack mở mắt ra.
“Vừa rồi cậu run lên như thân cây trong bão ấy.”
“Tôi không sao,” Jack đáp, cơ thể nó lúc này cứ ngứa ngáy như kiến bò.
“Con vừa chuyển hóa năng lượng Không tố đấy,” tổ sư gia giải thích trong lúc bước lại gần quan sát tiến triển của hai đứa. “Lần đầu có lẽ thấy hơi lạ, nhưng rồi con sẽ khống chế được thôi. Dù chỉ là một giây nhiều khi cũng giúp mang đến nguồn sinh khí cần kíp trong thời khắc quyết định.”
Nói đoạn ông ra hiệu cho các môn đồ khác cùng tụ tập trước cổng chùa.
“Bây giờ chúng ta sẽ tập trung vào Giả tự, thần chú chữa thương. Sau đây là động tác mẫu,” tổ sư gia vừa hướng dẫn vừa chắp tay, riêng ngón giữa và ngón cái vẫn duỗi thẳng. “Trong số Cửu Tự Ấn thì Giả tự là bí thuật cần phải được lưu tâm nhất. Bởi lẽ cứu người có giá trị hơn giết người gấp nhiều lần.”
Ông chỉnh vị trí các môn sinh thành một vòng tròn bán nguyệt nhìn về phía làng.
“Bây giờ cứ tập chữa thương cho bản thân đã. Khi thành thục rồi, sẽ chuyển tải được sang cả cho người khác.”
Mọi người ngồi vào vị trí nhắm mắt thực hiện động tác.
“On haya baishiraman taya sowaka ...”
Bài chú Giả tự vang vọng khắp khu thung lũng. Lúc này mặt trời cũng đã mọc qua khe núi, Jack ngửi thấy mùi trầm hương và nhang đèn hòa quyện, lan tỏa dần trong không khí. Cảm giác yên tĩnh, thanh thản bao trùm, làm dịu nhẹ cả tinh thần lẫn thể xác.
Đến lúc mặt trời khuất núi, nó thấy mình như một con người hoàn toàn mới vậy.