
Jack thấy mình tựa như con ếch đã ra khỏi hang, bơi vào biển lớn. Dù vẫn trung thành với giai cấp võ sĩ, nhưng nó cũng không thể phủ nhận mình đã rất tự hào khi được công nhận là một thành viên nhẫn tộc.
Suốt quá trình luyện tập. Jack đã phải dằn vặt tâm trí, gặp rất nhiều khó khăn để tự bào chữa cho hành động giao du với tổ chức của kẻ đã ra tay sát hại cha mình. Đầu tiên, nó chỉ hợp thức hóa việc này như một phương pháp sinh tồn, và hiểu rõ hơn về kẻ thù. Thời gian qua đi, Jack dần hiểu và nhận ra các ninja ở đây hoàn toàn không có ý hãm hại mình, nó thấy lí thú khi luyện tập nhẫn thuật. Không chỉ thế, nó còn cảm thấy những kĩ năng học được ở đây thực sự lợi hại, và hiệu quả hơn võ thuật samurai rất nhiều.
Đã có lúc nó tự dằn vặt khi cho rằng phương pháp này đi ngược lại với lời dạy của thầy Masamoto, kiếm sĩ số một Nhật Bản. Nhưng rồi nó nhận ra chúng hoàn toàn có thể dung hòa, bổ trợ lẫn nhau. Như cách Jack chấp nhận nguyên lí Phật giáo mặc dù bản thân là tín đồ Tin Lành - thống nhất về bản chất, khác biệt về hình thức, thầy Yamada từng nói - không biết chừng nhẫn thuật và võ thuật còn có thể cộng sinh. Jack nghĩ đến việc kết hợp cả kĩ năng samurai với ninja - nguyên nhân giúp Akiko cực kì lợi hại khi còn ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu. Nó mong về sau cũng làm được như thế, và người cha trên thiên đường sẽ thấu hiểu cho quyết định này.
Nhưng Jack vẫn xác định rõ ràng lòng trung thành - cũng như linh hồn nó – sẽ mãi mãi thuộc về phía thầy Masamoto và các võ sĩ. Nhưng tinh thần nhẫn nhục, trái tim thuần khiết của ninja, cũng là một phần không thể tách rời. Đây chính là lí do thông điệp nó gửi cho Akiko lại khó viết đến vậy.
Jack ngồi trên bậc thang dẫn lên ngôi chùa trước cổng làng trú nắng, tờ giấy trắng lấy từ nhà tổ sư gia đến giờ vẫn trống trơn nằm trên đùi. Việc vẽ lại bản đồ vào làng cho cô bé chẳng đơn giản chút nào. Bởi lẽ nếu chăng may bức thư lọt vào tay kẻ ác ý, nó sẽ vô tình trở thành kẻ phản bội, gián tiếp dẫn quân đội Lãnh chúa Akechi đến san bằng ngôi làng này.
Thông điệp nhất định phải được mã hóa kĩ càng. Jack khá rành nguyên lí việc này, trước đây cha nó từng chỉ dẫn rõ ràng cách đọc cuốn hải đồ rồi. Vấn đề vô cùng phức tạp lại là viết thế nào cho Akiko vẫn hiểu được để mà giải mã.
Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, Jack quyết định kết hợp những Hán tự được Akiko dạy cho với số vốn tiếng Anh nó từng chỉ qua cô bé, cũng như một số mảnh ghép liên quan đến quá trình luyện tập ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu.
Jack cầm cục than lấy được từ bếp lò nhà tổ sư gia, bắt đầu viết. Công việc này sao mà vất vả. Nó chẳng những phải nhức óc mã hóa thông tin, và còn cực khổ nhớ lại mặt hán tự cũng như thứ tự nét viết nữa.
Phải đến mấy lần Jack mới làm đúng được, và rồi công việc cũng hoàn thành trong buổi sáng. Giờ chỉ cần tìm người vận chuyển nữa là xong.
“Đang làm gì đấy?” một giọng từ phía sau vang lên.
Jack chột dạ giấu ngay mảnh giấy vào lớp áo, vừa lúc đó thì Shiro cũng bước ra từ phía khu rừng.
“Có gì đâu,” Jack làm bộ hớn hở.
“Nhìn như viết cái gì đó mà?” Shiro càng tỏ ra nghi ngờ hon.
Cậu ta đứng đó từ khi nào rồi không biết? càng tự hỏi Jack lại càng thấy bối rối hơn.
Jack cố tình chọn địa điểm này vì cách khá xa trung tâm làng, lúc đến đây vào buổi sớm, nó cũng cẩn thận kiểm tra đảm bảo không có ai qua lại rồi. Trong suốt quá trình viết, con đường chính dẫn lên làng đâu thấy xuất hiện người qua lại. Kiểu này thì chỉ có thể là Shiro đã vào rừng từ trước lúc nó đến rồi.
“Tập viết Hán tự ấy mà,” Jack vừa đáp vừa cầm một trong số những bản viết hỏng ban nãy lên. “Tôi tệ môn này lắm.”
Nói đoạn vò luôn mẩu giấy lại, nhặt rác xung quanh rồi đứng dậy. “Thế còn cậu thì sao?”
“Tìm cậu,” Shiro đáp, mím môi rồi tiếp tục hỏi, “Cậu từng sống chung với các võ sĩ nhỉ - cuộc sống của họ thế nào?”
Có điều gì đó rất lạ ở Shiro khiến Jack đặc biệt cảnh giác. “Tôi được đối xử khá tử tế. Trường Nhị Thiên cực kì kỉ luật, nhưng dạy cho học sinh rất nhiều điều hay.”
“Cậu có phải lao động không?”
“Không, hầu như chúng tôi chỉ luyện tập thôi,” Jack nói. “Công việc của chúng tôi là trung thành với ngài Masamoto cũng như Lãnh chúa Takatomi. Mọi hoạt động khác đều được chi trả bằng cách chiến đấu vì họ khi cần thiết.”
Shiro mỉm cười hài lòng.
“Thế Kyoto là nơi ra sao? Cậu sống ở đó mà, phải không?”
“Sầm uất lắm. Lúc nào cũng ngập tràn các đám đông, chợ phiên, lễ hội. Sôi nổi hơn ở đây nhiều.”
“Nghe hay đấy...” Shiro liếc nhìn thung lũng thanh bình bên dưới.
“Cũng còn tùy,” Jack đáp, nói đoạn cất bước đi về phía làng. “Tôi về đây. Còn phải dạy Hanzo luyện kiếm nữa.”
Shiro lơ đễnh gật đầu, Jack chỉ cầu mong sao cậu ta sẽ không kể lại vụ việc ngày hôm nay với ông Momochi. Chẳng hiểu sao trên đường về làng, mắt cậu ta cứ dán chặt vào lưng nó.