
Những tiếng la hét cứ vang vọng suốt cả buổi chiều. Jack còn hình dung mình sẽ chết và vẫn văng vẳng âm thanh này bên tai. Người đàn ông bị treo trên cây đã được đưa xuống, và ngay lập tức bị đem bỏ vào vạc nước sôi ninh nhừ ra.
Gemnan đứng ngay đó, quan sát người đàn ông nọ chết dần chết mòn. Vẻ khoái trá trên khuôn mặt tên quản ngục khiến Jack thấy tởm lợm đến tận đáy lòng. Và nó biết khi bình minh sáng mai đến, rất có thể đó sẽ là số phận của mình.
Đầu Jack lúc này cực kì hoảng loạn. Không lẽ đã có ninja phản bội nó?
Người đầu tiên nó nghĩ đến hẳn nhiên là ông Momochi. Có khả năng ông ta vốn đã thỏa thuận với Lãnh chúa Akechi từ trước. Nhưng nếu vậy thì, tại sao họ còn muốn biết vị trí ngôi làng? Và bằng cách nào ông Momochi truyền tin đến đây thần tốc đến vậy? Rõ ràng việc Jack tham gia nhiệm vụ lần này mới chỉ được phổ biến vào phút cuối thôi mà. Một giả thuyết khác là ông Momochi phái Miyuki làm liên lạc. Nhưng điều này cũng không hợp với tính cách bảo vệ làng đến mù quáng của ông ta. Hẳn nhiên Momochi phải biết sau khi tham gia vào nhiệm vụ này, nó sẽ biết vị trí ngôi làng nằm ở đâu, và hoàn toàn có thể khai ra tất cả. Mà cũng có khi Miyuki đã tự thân hành động nữa. Cô ta vốn không ưa việc Jack học nhẫn thuật ngay từ đầu. Đây là cơ hội tốt để trừ khử cái gai trong mắt... vĩnh viễn. Có điều, nói gì thì nói, việc này quá mạo hiểm đối với làng, cũng như bản thân Miyuki.
Trường hợp còn lại là tên Gemnan chỉ nói dóc. Hắn ta rõ ràng rất có kinh nghiệm trong việc truy xét và tra tấn. Một chiêu đánh vào tâm lí chăng? Cách này sẽ khiến Jack nghĩ mình đã bị phản bội - từ đó chán nản khai ra. Nhớ lại lúc bị bắt, bọn lính canh cực kì ngạc nhiên với sự hiện diện của nó - không giống kiểu đã được báo trước chút nào. Việc chúng chọn khúc nhạc Jack không biết rất có thể chỉ là trời xui đất khiến thế nào đó thôi. Nếu chăm chỉ tập bản “Lộc Vĩnh Âm”, nó đã không đến nỗi bị bắt thế này rồi.
Nhưng dù sự thật có thế nào chăng nữa, Jack cũng sẽ không phản bội bất kì ai.
Nó phải bảo vệ em trai Akiko, cũng như những người dân làng vô tội khác. Hơn nữa, tổ sư gia vẫn thường nói Lãnh chúa Akechi là người không thể thỏa hiệp được. Vậy nên có khai ra vị trí ngôi làng cũng không làm thay đổi được số phận của nó, tất cả nỗ lực sinh tồn, bảo vệ cuốn hải đồ sẽ tan thành mây khói. Những năm tháng tập luyện gian khổ ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu, vượt qua không biết bao nhiêu thử thách, cuối cùng hạ được tử thù Độc Nhãn Long, tham gia cuộc nội chiến, thậm chí học làm ninja - chỉ để bỏ xác ở cái chốn địa ngục trần gian này.
Nếu không thể thoát thân... nó sẽ phải chịu cái chết cực kì đau đớn.
Nhưng bằng cách nào? Lồng thì bị khóa; chấn song cực kì rắn chắc. Đó là còn chưa kể đến việc cơ bắp Jack đã tê rần, mất nước trầm trọng vì phải ngồi xổm dưới nắng hàng mấy giờ đồng hồ liền. Đến sáng có lẽ nó đã yếu đến mức không thể kháng cự gì được nữa mất rồi.
Trời bắt đầu nhá nhem tối, Jack biết đây là cơ hội tốt nhất, và cũng có thể là duy nhất của mình. Tên võ sĩ đứng canh đã có dấu hiệu mệt mỏi. Nhìn vẻ cau có rõ ra mặt cũng đủ biết hắn chẳng mấy hứng thú với công việc này, và chỉ mong sao đến lúc hết ca mà thôi.
“Lính canh,” Jack thều thào, cổ họng nó đã khô cứng rồi.
“Cái gì?” Tên lính bực mình đáp.
Jack nói với âm lượng không to hơn tiếng thì thầm là mấy.
“Lớn lên!”
Jack lại mấp máy môi.
“Tao không nghe được,” tên lính canh càu nhàu bước về phía cái lồng. “Mày muốn khai báo phải không?”
Jack lí nhí một câu vô nghĩa trong cuống họng.
Tay võ sĩ lại càng cúi đến sát hơn. Jack chờ đến lúc tai hắn ngang với tầm miệng rồi thọc luôn tay qua chấn song tóm lấy đầu dùng Chỉ Lực Thức chọc vào ống tai. Trúng đòn, tay võ sĩ rùng mình tìm cách chạy trốn, nhưng Jack đã kịp dùng Thủ Đao Thức chắn ngay cổ, ấn mạnh chỗ huyệt đạo trước đây Miyuki hướng dẫn. Tên lính canh lập tức mềm nhũn người rủ xuống chấn song.
“Mở cửa ra.”
“Tôi không giữ chìa khóa...” hắn rên ri. “Chỉ Gemnan mới có thôi...”
Jack nhận thấy hắn tìm cách rút thanh đoản kiếm giắt hông. Không một chút chần chừ, nó tung luôn đòn Bất Động Quyền vào cổ khiến tên này hoàn toàn bất tỉnh nhân sự. Jack luồn tay qua lấy con dao trên người hắn rồi dùng lưỡi dao cạy khóa, như cách cha nó từng chỉ ngày còn ở Anh Quốc.
Jack chao đảo bước ra khỏi lồng sắt. Cơ bắp nó tê đến độ đứng còn không vững chứ đừng nói là chạy. Tên lính vẫn nằm quay đơ. Dù Miyuki có phản bội nó thật hay không thì Jack vẫn phải cảm ơn ngón nghề Thập Lục Bí Thức mà cô nàng đã truyền cho. Có điều trước sau gì tên võ sĩ cũng sẽ hồi tỉnh. Jack bèn thanh thủ lấy luôn thanh trường kiếm giắt trên đai lưng hắn.
Jack men theo tường, yên lặng bước đi trong bóng tối, dần dần máu huyết cũng lưu thông trở lại. Lúc đến được cổng vườn, nó nhìn thấy tù nhân bị trói ở cọc phơi nắng hồi trưa. Cho dù ông ta đã phạm phải tội gì thì Jack cũng không thể để yên như vậy được. Nhất là dưới sự quản lí của tên Gemnan ác ôn kia.
Nghĩ vậy nó bèn cúi xuống cởi dây trói. “Mau đi đi,” nó thì thầm.
Người kia không hề động đậy. Đến lúc này Jack mới nhận ra ông ta đã chết tự bao giờ. Không chỉ bị đem phơi dưới cái nắng cháy bỏng mà người tù nhân này còn phải chịu cảnh trói chặt vào thân cây tre, mỗi ngày phần mũi sắt nhọn lại càng xuyên vào da thịt. Jack không thể tưởng tượng nổi trên đời lại có người tàn độc như Gemnan.
Nó chợt nhớ đến mấy người tù dưới hố và muốn giải thoát cho họ. Nhưng chưa kịp hành động gì đã nghe thấy có tiếng mở cửa. Chạy vội đến chỗ thân cây duy nhất trong vườn ẩn nấp, Jack vận dụng Địa tố để hòa lẫn với môi trường, cẩn thận dùng tay che mái tóc vàng hoe của mình lại.
Hai tên lính canh bước vào vườn, gần đến mức Jack thậm chí chỉ cần với tay ra là chạm tới họ.
“Tao ghét cay ghét đắng phải trực đêm,” một tên trong số chúng lầm bầm.
Ngay khi cả hai đi qua, Jack liền nhẹ nhàng trèo lên cây. Khi đến vừa tầm, nó phóng người sang bức tường cạnh đó, êm ái như loài mèo.
“VƯỢT NGỤC!” một tên võ sĩ hét lên kinh hãi khi nhìn thấy tay võ sĩ bất tỉnh bên cạnh cái lồng trống rông.
Jack vội vàng nhảy từ trên tường xuống đất, cùng lúc đó, một vài võ sĩ khác tay cầm đuốc sáng cũng lao vào khu vườn. Jack chạy bạt mạng trên con đường hẹp. Một vài tiếng hô hoán khác vang lên trong tòa thành, nó men theo lối bờ tường tiếp tục nhảy. Ra đến thị trấn. Jack chạy theo lối ngoằn ngoèo nhằm tránh đụng độ không cần thiết. Chạy được tới quảng trường thì nó nhận thấy ánh đuốc màu đỏ cam đi từ chiều ngược lại. Xem ra bọn chúng đã chia làm hai đường lùng sục.
Hớt hải đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng Jack cũng tìm thấy cái thùng nước bên cạnh nhà kho. Nó bèn phóng vội đến nhảy vào, đẩy hết không khí ra khỏi phổi sau đó hít mạnh ba hơi. Thùng nước này vốn đã đầy đến ba phần tư, cộng thêm Jack vào nữa thành ra ngập quá đầu.
Nó nín thở chờ đợi. Căn cứ vào ánh đuốc phản chiếu thì lúc này đang có hai tên đứng lại ngay cạnh đó. Hơi dần cạn, Jack chỉ cầu cho bọn chúng đi càng nhanh càng tốt.
Nhưng chuyện đó chẳng xảy ra.
Phổi Jack sắp vượt quá giới hạn chịu đựng, nó nhắm tịt mắt, cố vận dụng mọi kĩ năng hô hấp học được ở làng. Đối với ninja, bất tỉnh cũng đồng nghĩa với cái chết.
Rồi cũng đến lúc không tài nào ghìm được nữa. Jack trồi thẳng ra khỏi mặt nước, tay lăm lăm trường kiếm sẵn sàng chiến đấu.
Nhưng bọn võ sĩ đã rời đi từ lâu.
Nó bò ra nuốt vài ngụm nước chữa cơn khát khô vì bị đứng giữa nắng cả ngày dài rồi trở lại con phố hẹp. Cố gắng lẩn tránh hết mức có thể, cuối cùng Jack cũng đến được khu ngoại thành. Cũng may ở đây leo trèo không khó nên Jack dễ dàng vượt qua tường, nhẩy xuống rìa khu bình nguyên bên dưới.
Jack chuẩn bị tinh thần để chạy bạt mạng vào rừng, cầu sao bọn lính canh không phát hiện ra. Nó phóng ra khỏi chỗ ẩn nấp, nhắm mắt tung sức chạy, chân không trên mặt đất cứng, cỏ cây như quất vào da.
“Nó kia kìa!” một tiếng hét vang lên.
Chỉ vài giây sau, Jack đã nhận thấy có tên bắn theo, chỉ trượt nó trong gang tấc. Một loạt khác được bắn ra, nhưng nó không hề nhìn lại.
Thế rồi bất thình lình Jack nhận ra tiếng vó ngựa từ trong thành. Làm sao nó chạy thoát nổi kị binh. Khu rừng đen kịt càng lúc càng gần hơn, nếu đến được đó thì may ra còn có cơ hội.
Jack nhớ lại phương pháp Long Xuy học được từ Tenzen, tăng tốc vượt lên phía trước.