
Thanh toán xong xuôi, ba người vội vàng đuổi theo người đàn ông vận bộ kimono bằng lụa tơ tằm xanh thẫm bảnh bao. Người này không mang theo kiếm, có vẻ như là một thương gia giàu có đang trên đường đến Kyoto.
Jack thoáng nhìn thấy chiếc hộp khi ông ta bước lên kiệu. Đúng là giống đến kinh ngạc. Nên nhớ cái inro đó vốn là phần thưởng Lãnh chúa Takatomi tặng Jack sau lần nó ngăn chặn thành công âm mưu ám sát của tên ninja Độc Nhãn Long. Inro đó được làm bằng gỗ quý, trang trí vàng bạc, họa tiết cây anh đào nở rộ, dây đeo có đính đầu sư tử - rất hiếm.
“Có khi đúng rồi đấy”, Jack nói trong lúc hai người đầy tớ nhấc kiệu xoay về hướng Kizu.
“Thế thì đuổi theo thôi!”, Hana lên tiếng.
“Dù sao cũng chỉ là một cái hộp mà thôi”, Jack chần chừ không muốn phải quay đi quay về.
“Biết đâu hắn có liên quan”, Ronin xen ngang. “Hoặc biết tung tích những kẻ tấn công cậu chẳng hạn”.
Jack không thể cãi được. Đúng là phải đuổi theo rồi. Có khi chiếc hộp này sẽ dẫn nó đến chỗ bản hải đồ cũng nên.
Lúc này kiệu của thương gia đã khuất sau những lùm cây. Không thể phí phạm thêm thời gian, mọi người liền tức tốc phóng theo, Jack và Hana tiên phong, Ronin theo sau bọc hậu. Hai người đầy tớ khiêng kiệu phải nói là rất khỏe nên mất một lúc ba người mới đuổi kịp, nhưng khi đó kiệu đã trống không từ lức nào, còn họ đang đứng nghỉ bên dòng suối.
“Ông ta đâu rồi?”, Hana thì thầm trong lúc cùng Jack và Ronin núp sau lùm cây.
“Tôi ở lại đây... hai đứa đi tìm hắn”, Ronin hớp một ngụm rượu và phân nhiệm vụ.
Jack cùng Hana vòng ngược ra sau thì phát hiện thương gia đang cởi quần ngồi xổm bèn gọi Ronin đến. Người đàn ông la lên kinh hãi khi thấy mình bị bao vây.
“Mau đưa cái hộp đây”, Ronin ra lệnh.
Thương gia chán nản nhìn ba kẻ tấn công nói, “Đi giải quyết nhu cầu tự nhiên mà cũng bị cướp nữa sao trời?”
Hana không thể nhịn cười nổi trước trạng thái không thể xấu hổ hơn của ông ta.
“Chúng tôi không phải kẻ cướp”, Jack nhanh chóng đính chính. “Chỉ muốn... mượn cái hộp của ông kiểm tra một chút thôi”.
Người thương gia run rẩy đưa cho Jack chiếc inro. Dù phần dây đeo chính xác là đầu sư tử, nhưng họa tiết lại là cây tuyết tùng chứ không phải anh đào.
“Thành thật xin lỗi, chúng tôi đã nhìn nhầm”, Jack bẽn lẽn.
“Đương nhiên”, thương gia bực tức. “Hàng người ta mới mua ở Kyoto hôm qua đó!”
Ba người lặng lẽ lui đi bỏ lại người đàn ông tiếp tục giải quyết “công việc” của mình. Ra đến đường chính, Jack bắt đầu nổi giận đùng đùng.
“Không thể tin được là ông lại đề nghị vớ vẩn như vậy đó!”
“Nhưng chính cậu cũng nói trông rất giống còn gì?”, Ronin đáp trả.
“Lúc đó tôi đâu có nhìn rõ, giờ thì đã là nửa đường về Kizu rồi còn đâu!”
Jack tức tối vừa chỉ trích Ronin vừa đá mạnh cành cây trước mặt.
“Nếu ông đừng nhậu nhẹt suốt ngày thì đâu đến nỗi mất toi cả buổi chiều, cuối cùng còn dính vào vụ vớ vẩn vừa nãy nữa chứ. Lỗi tại ai đây?”
“Đừng có đổ thừa”, Ronin vô tư tu rượu. “Nên nhớ, tiên trách kỉ, hậu trách nhân. Cậu là người mất đồ chứ đâu phải tôi”.
“Rốt cuộc là ông đang bị bệnh gì vậy?”, Jack không thèm nói lí. “Tại sao suốt ngày cứ rượu chè thế kia?”
“Để đối phó với mấy thằng ngu như cậu đó!”, vị võ sĩ phản đòn.
“Thôi đi! Thôi đi!”, Hana chen vào giữa hòa giải. “Cãi nhau đâu có giúp chúng ta đến Kyoto”.
Jack và Ronin vẫn gầm gừ nhìn nhau không chịu xuống nước.
“Chẳng ai ở đây đáng trách cả. Lỗi là ở phía bọn người đã tấn công Jack kia kìa”.
Nhận ra lời nói của Hana rất có lí, Jack cúi đầu và cảm thấy vô cùng xấu hổ với hành động của mình.
“Xin lỗi ông, Ronin. Lẽ ra tôi phải biết ơn ông mới đúng. Chỉ vì chúng ta cứ giậm chân tại chỗ. Tuy đã lấy lại được viên ngọc, nhưng hầu như những thứ khác đều vô vọng”.
Ronin tu rượu rồi mỉm cười động viên Jack.
“Chẳng có gì gọi là vô vọng cả”, ông siết chặt vai nó. “Sau cơn mưa trời lại sáng, nhất định chúng ta sẽ đòi được cặp kiếm thôi”.