
Ronin đi trước dẫn đường. Jack bám sát phía sau, thỉnh thoảng mới dám liếc mắt ngó một cái. Đường trong thị trấn hiển nhiên dễ đi hơn lối mòn đầy bùn đất và đá cát băng qua rừng. Tổng thể con phố lại khá hỗn độn, nhà gỗ và lều tre đan xen vào nhau tạo thành khu chợ với nhà nghỉ, hiệu quần áo, quán trà, nhà hàng, vài tiệm bách hóa. Xen kẽ xung quanh là nhà dân, thậm chí cả đền thờ Thần Đạo. Tiếng búa đập vào gỗ đều đặn vang lên lấn át tiếng nước suối chảy róc rách từ đằng xa.
“Đây là đâu?”, Jack lên tiếng hỏi.
“Kizu”, Ronin trả lời cụt lủn.
Người dân hai bên đường vẫn tiếp tục công việc thường ngày của họ, có lẽ không dám dây dưa với lữ khách có vẻ ngoài đáng sợ như Ronin. Họ cũng chẳng mấy quan tâm đến Jack - thằng nhóc nghèo nàn trong bộ kimono rách rưới cùng chiếc mũ rơm quá khổ chỉ biết ngoan ngoãn lê bước đi theo chủ nhân của mình. Thế mà lại hay.
“Chờ ở đây”, Ronin ra lệnh, rồi ông hướng đến cửa tiệm treo cành tuyết tùng gần đó.
Jack hài lòng nhìn vị võ sĩ cởi guốc tiến vào trong. Đã đến lúc giải quyết cơn đói cồn cào suốt từ nãy.
Riêng Jack thì do chân quá bẩn nên không vào mà la cà bên ngoài, phong tục nơi này quả thực có chỗ rất khác biệt so với cuộc sống trước đây ở Anh Quốc. Dân địa phương quê hương nó chẳng ngại gì chuyện giẫm đạp bùn đất lên sàn nhà người khác. Đường phố thì ô uế đầy cả phân lẫn rác rưởi, chỉ có thể diễn tả bằng hai từ bẩn thỉu. Dù đã bị Nhật Bản ruồng rẫy không thương tiếc - Jack vẫn ngưỡng mộ văn hóa của họ - sạch sẽ, ngăn nắp, thuần phong mĩ tục. Thẳm sâu trong tâm hồn, nó không hề muốn rời khỏi nơi đây. Nếu được phép lựa chọn, có lẽ Jack đã ở lại Toba cùng với Akiko sống đời võ sĩ. Nhưng biết làm sao đây khi đằng sau thì bị người của Tướng Quân truy đuổi, phía trước lại có đứa em nhỏ nheo nhóc đang chờ mong. Dù chưa một ngày quên được Akiko nhưng giấc mơ gặp lại đã không thể trở thành hiện thực rồi.
Ronin quay lại, tay cầm món đồ mới mua - một bình sake lớn bằng sứ.
“Lên đường nào”, ông hào hứng nói.
“Thế còn thức ăn thì sao?”, Jack hỏi ngay, trong đầu gợn lên nỗi sợ phải uống rượu trừ cơm.
Ronin luồn vào tay áo đếm số đồng xu còn lại rồi nói. “Có khi còn đủ đó”.
Hai người bước đến cửa tiệm bên kia đường, mùi thức ăn nhè nhẹ xộc vào mũi Jack. Quán ăn này khá nhỏ, chỉ đủ sức chứa dăm ba thực khách. Bên trong có hai người đàn ông ngồi quanh bếp lửa uống trà ăn bánh bột. Jack đặc biệt để ý đến bức tượng động vật bên cạnh cửa. Con thú này có bụng tròn, mắt thâm quầng, miệng cười rất tươi. Đầu nó đội mũ rơm nhọn, tay cầm bình rượu nhỏ cùng ví tiền rỗng. Tóm lại tạo nên một hình tượng rất ranh mãnh.
“Chúng ta ăn bên ngoài”, Ronin trỏ vào chiếc ghế tròn bên cạnh bức tượng. “Như vậy sẽ không phải cởi mũ ra”.
Nói đoạn ông bước đến quầy, nơi một người đàn ông có đôi mắt sáng cùng cái trán bóng lưỡng đang cúi chào phía sau. “Cho hỏi quý khách dùng gì ạ?”
“Bốn miếng màn thầu”, Ronin gọi món.
“Còn mùi vị ạ?”, chủ tiệm trỏ vào thực đơn:
- Thịt
- Trà xanh
- Cà tím
- Hạt dẻ
- Đào
- Đậu đỏ
Ronin vuốt râu liếc sơ. “Hai thịt, hai đậu đỏ đi”.
Chủ quán lại cúi chào rồi mở nắp đậy chiếc hộp gỗ vuông. Một làn khói bốc lên rồi mờ đi hiện ra khoảng hơn chục chiếc bánh màu trắng sữa. Anh ta lấy ra hai cái, rồi lại mở hộp khác lấy thêm hai cái nữa.
“Tất cả bốn bitasen ạ”, chủ quán vừa đưa cho Ronin hai khay bánh hấp vừa nói.
Ronin lấy ra bốn đồng xu thanh toán rồi cùng Jack ra chỗ ghế ngồi ăn. Jack cắn chiếc màn thầu đầu tiên, lớp vỏ mềm bên ngoài bao phủ lấy nhân thịt bên trong rất hài hòa. Phải đấu tranh tư tưởng dữ lắm nó mới không cho cả cái bánh vào miệng. Ăn xong. Jack bắt đầu chuyển hướng chú ý sang bức tượng động vật ban nãy.
“Nó là gì vậy?”, Jack chỉ tay hỏi.
“Tanuki”, Ronin dùng màn thầu làm đồ nhắm với rượu đáp. “Dùng để mời khách vào”.
Nhận ra tâm tình của vị võ sĩ này đã tốt lên khá nhiều sau khi được ăn uống, Jack lại tiếp tục.
“Có con này nữa à?”
Ronin gật đầu. “Đa phần cho rằng chúng biết dùng ma thuật, chuyên biến hình lừa gạt con người”.
“Chúng thường biến thành gì?”, Jack thắc mắc.
“Cây cối, ấm nước, sư sãi...”
Thụp! Thụp! Thụp!
Tiếng búa lúc nãy lại vang lên, lần này nghe đã gần hơn gần. Ronin rõ ràng chẳng ưa gì âm thanh chói tai này.
“Ấm nước á?”, Jack ngạc nhiên. Nó tự hỏi không biết vị sơn tăng hôm qua có phải do con hồ li tinh nào biến thành không. Nhìn con mắt thâm quầng cũng giống lắm.
Thụp!
Ronin gật đầu, mặt mày nhăn nhó khó chịu với tiếng búa. “Nhưng không phải lúc nào cũng đùa chơi đâu, có con từng hại một mụ nông dân lắm chuyện...” - thụp! - “rồi nấu thành ...” - thụp! - “cho chồng bà ta ăn” - thụp!
Quan sát Ronin, Jack thấy rõ khuôn mặt ông ta càng lúc càng trở nên khó coi sau mỗi tiếng động.
“THẰNG CHÓ NÀO LÀM ỒN HOÀI VẬY?”, Ronin gầm lên.
Chủ quán màn thầu thò đầu ra nói. “Chắc là anh thợ mộc bên cạnh...”, anh ta đáp vẻ nhát gừng.
Thụp! Thụp! Thụp!
“Một cái thùng cần bao nhiêu cây đinh?” Ronin càu nhàu xoa thái dương.
‘‘Không phải thùng, là quan tài đấy ạ”, chủ quán giải thích.
“Tốt, nếu nó không chịu dừng lại thì coi như tự đóng tự xài luôn”.
Đúng lúc đó thì tiếng búa ngừng lại, Ronin thở ra một hơi hài lòng. Nhưng chỉ vài giây sau, người thợ mộc lại tiếp tục công việc của mình.
Thụp! Thụp! Thụp!
“Mày tiêu rồi!”, Ronin gầm lên cầm chai rượu chạy xộc đi.
“Khoan đã!”, Jack la lên, nhanh chóng thu hai chiếc bánh còn lại cất vào áo rồi vớ lấy gậy phóng theo vị võ sĩ.