
Jack không biết nó nên cười hay nên chạy trối chết trong tình cảnh này nữa. “Thậm chí võ sĩ giỏi nhất cũng không thể cùng lúc chiến đấu với nhiều địch thủ như vậy được!”
“Tôi đã bảo rồi mà, ông Yoshi,” Trưởng làng Junichi lên tiếng. “Vô ích. Chúng ta đành phải dâng gạo cho bọn Akuma thôi. Thế là xong.”
Già làng Yoshi phớt lờ Junichi, tiếp tục hỏi Jack, “Vậy cậu cần bao nhiêu người nữa?”
“Để đối đầu với bốn mươi tên sao?” Jack không tin nổi là vị già làng này vẫn còn tính tới viễn cảnh đó. Nó nhớ lại khoảng thời gian còn luyện tập ở trường và trận chiến Thành Osaka. Nó đã từng chứng kiến cảnh vị kiếm sĩ tài giỏi nhất chiến đấu cùng lúc với năm, sáu tên lính. Hơn nữa, nếu quân địch không được tổ chức tốt và kĩ năng kém thì còn có thể hơn, mà bọn sơn tặc nhiều khả năng sẽ như vậy. “Nếu các ông tìm được người nào nhiều kinh nghiệm và kĩ năng chiến đấu thì... có thể là bảy.”
“Những bảy người!” Toge thốt lên. “Mất cả tuần chúng tôi mới tìm được một. Biết đi đâu để kiếm được những bảy samurai đây?”
“Vậy còn lãnh chúa của các ông thì sao?” Jack hỏi, nó biết lãnh chúa một vùng có trách nhiệm bảo vệ người dân trong lãnh thổ của mình.
Tất cả cùng khịt mũi khinh bỉ.
“Lãnh chúa Ikeda chẳng thèm quan tâm đâu,” Trưởng làng Junichi bực bội. “Miễn là ông ta vẫn thu được thuế gạo đều đều, vị lãnh chúa hai mặt đó không bao giờ cứu giúp chúng tôi cả.”
“Nhưng nếu các ông mất gạo rồi thì lấy gì mà đóng thuê?”
“Tên Akuma xảo quyệt đó,” Già làng Yoshi giải thích. “Hắn chỉ tấn công sau khi thuế đã thu xong.”
“Năm nay đã là năm thứ ba rồi,” Trưởng làng Junichi buồn rầu lên tiếng. “Chúng tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc tự tìm cho mình vị cứu tinh. Nhưng bao nhiêu công cũng vô ích. Chúng tôi hết cách rồi.”
Đến Jack cũng phải thừa nhận rằng họ nói đúng. Một đấu với bốn mươi, một trận chiến chưa đánh đã thua rồi. “Tôi xin lỗi,” nó đành miễn cưỡng thú nhận. “Nhưng không thể giúp các ông được.”
Cơn cuồng nộ bùng lên bao trùm lấy Toge đang tuyệt vọng. Anh ta giận dữ đấm tay trước mặt Jack mà nói oang oang, “Samurai các người cùng một giuộc với nhau hết! Chúng tôi làm ruộng, cuốc đất, trồng lúa để lấp đầy dạ dày của mấy người. Để mấy người ra trận tranh giành lãnh thổ với lãnh chúa. Rồi đến khi chúng tôi cần thì mấy người ở đâu?”
“Vậy chứ các ông muốn tôi làm gì?” Jack chống chế. “Một mình đối mặt với bốn mươi tên cướp sao!”
“Chẳng phải samurai là những người quả cảm sao?” Toge đáp trả.
“Đúng, nhưng không phải là tự sát.”
“Thật đáng ghê tởm...”
“Đủ rồi, Toge!” Già làng Yoshi cắt ngang. “Đó không phải là cách chúng ta tiếp đãi khách. Cậu ấy tự nguyện đến đây. Chúng ta phải tôn trọng quyết định rời đi của cậu ấy.”
Căn phòng lại chìm vào nỗi buồn thảm, chỉ còn âm thanh lách tách của củi lửa và tiếng lục bục của nồi cơm sôi.
Tâm trí Jack rối bời. Nó thật lòng mong muốn giúp đỡ dân làng. Lòng kiêu hãnh của một samurai khiến nó muốn bảo vệ họ. Nhưng sự thật quá phũ phàng, nếu nó đối đầu với từng ấy quân địch thì chỉ có con đường chết - một cách vô ích. Bọn sơn tặc sẽ lại cướp sạch số gạo của người dân.
Từng giọt nước mắt ứa ra trên đôi mắt của ông Sora, ông bắt đầu sụt sịt. Dùng cánh tay bẩn quẹt ngang mũi, ông cố lấy lại giọng, “Rồi chúng ta lấy gì nuôi bọn trẻ đây?”
Không ai dám nói câu gì. Tất cả chỉ nhìn chằm chằm xuống nền gỗ cũ nát, nắm tay siết chặt.
Đột nhiên Kunio ngẩng lên, khuôn mặt sáng bừng với một ý tưởng. “Chúng ta có thể tìm thêm các samurai khác nữa!” cậu ta buột miệng.
Toge lắc đầu như không tin nổi vào sự ngốc nghếch của chàng trai trẻ. “Mất bao lâu chúng ta mới tìm được một samurai ! Trong khi còn chưa đầy một tháng nữa là đến trăng đen rồi.”
“Nếu là anh ấy thì sẽ dễ hơn nhiều,” Kunio nói, ám chỉ Jack.
“Đúng rồi, đúng rồi!” ông Sora đồng ý, đôi mắt ông ánh lên tia hi vọng. “Samurai không nghe nông dân nói, nhưng họ sẽ chịu nghe một vị võ sĩ khác.”
Tất cả cùng quay về phía Jack mong chờ.
“Tôi cũng không biết nữa...” Jack mở lời, nó biết rằng một thằng ngoại quốc còn có ít cơ hội được lắng nghe hơn là một người nông dân.
“Xin cậu!” ông Sora phủ phục trước mặt Jack van nài. “Cậu là hi vọng duy nhất của chúng tôi.”
Kunio quăng người phủ phục trước mặt Jack, theo sau là Trưởng làng Junichi và Toge. Run rẩy như chiếc lá trước gió bão, Già làng Yoshi giơ tay ra trong tư thế cầu khẩn. Sự tôn kính và tình trạng khốn khổ của họ khiến Jack day dứt. Những người nông dân này đã quá tuyệt vọng. Còn vị lãnh chúa của họ thì rõ ràng sẽ chẳng bao giờ đến giải cứu ngôi làng.
Có lẽ mình có thể dạy họ cách chiến đấu, Jack cân nhắc trong đầu. Hoặc ít nhất thì cũng cải thiện khả năng tự vệ của ngôi làng. Cơ mà, đến tận bốn mươi tên cướp!
Cho dù vận may có ít ỏi thế nào, nó vẫn phải làm điều gì đó cho những người nông dân này. Khi lần đầu tiên đến Nhật Bản, vị kiếm sĩ vĩ đại - Masamoto Takeshi - đã cứu mạng nó khỏi tay thần chết. Mồ côi cha mẹ, không thể về nhà, Jack đã được vị kiếm sĩ nhận nuôi, được truyền thụ võ thuật tại trường đào tạo samurai ở Kyoto, được tạo cho cơ hội chiến đấu. Giờ là lúc nó phải trả ơn, phải trở thành vị võ sĩ cứu rỗi người khác. Nó biết việc này có thể phải đánh đổi bằng tính mạng, nhưng người bạn thân thiết đã quá cố, người em trai Nhật Bản của nó, Yamato đã chỉ cho nó biết thế nào là một samurai của gia tộc Masamoto - hi sinh không vị kỉ.
“Tôi sẽ giúp,” Jack tuyên bố.
Ông Sora như vỡ òa trong niềm vui sướng. Ông vội vàng lại gần bếp xới từng muỗng cơm đầy áp vào bát. Cúi gập người, ông kính cẩn dâng bát cơm cho Jack.
“Arigatō gozaimasu, arigatō gozaimasu,” [3] ông luôn miệng cảm ơn.
Sau đó ông chia phần cơm còn lại trong nồi cho mọi người, còn Kunio thì rót cho mỗi người một cốc trà xanh. Như một buổi lễ trọng đại, Trưởng làng Junichi cung kính nâng cốc trà ăn mừng.
“Chúng tôi xin phép được vinh danh anh. Nhân đây có thể cho chúng tôi biết quý danh của anh chăng?”
Jack nhận thấy thời khắc tiết lộ sự thật đã đến. Những người nông dân đã mắc nợ nó và đang cần sự giúp đỡ của nó. Hơn nữa, chiếu theo phản ứng của Neko thì nó không cần phải giấu họ thêm nữa.
“Jack Fletcher,” nó đáp, đoạn tự tin bỏ chiếc mũ ra khỏi đầu.