
Hai tên võ sĩ cùng tiến về phía họ. Bỗng nhiên tên đeo mặt nạ tấn công thủ lĩnh của mình bằng một đòn chặt cổ cực nhanh khiến hắn bất tỉnh lăn ra sàn.
“Bất Động Quyền?” Miyuki thốt lên kinh ngạc, phần nhiều bởi kĩ năng vừa được thi triển hơn là tình huống bất ngờ mới xảy ra.
Tên võ sĩ cứu tinh kéo mặt nạ để lộ ra khuôn mặt nữ tính. Mái tóc dài đã bị mũ giáp che đi, nhưng cặp mắt bán nguyệt đen láy cùng đôi môi màu cánh hồng thì không thể lẫn đi đâu được.
“Akiko!” Jack reo lên vừa mừng vừa kinh ngạc.
Nó vội vàng phóng đến ôm lấy cô bé. Trong khoảnh khắc đó tựa như toàn bộ bãi chiến trường đã biến mất, nhường lại chỗ cho khung cảnh ngày còn ở Toba.
“Mãi mãi bên nhau,” Akiko thì thầm vào tai rồi cũng vòng tay ôm Jack.
“Cậu biết samurai này ư?” Miyuki lên tiếng chất vất, vũ khí vẫn ở tư thế sẵn sàng.
“Cô ấy là Akiko,” Jack nói cứ như thể như vậy là giải thích được tất cả mọi điều. “Bạn thân nhất của tôi.”
Akiko lịch thiệp cúi đầu, nhưng vẫn theo sát cử động của Miyuki.
“Không có thời gian cho mấy nghi lễ đó đâu,” nữ ninja đáp qua loa. “Mau ra khỏi đây thôi.”
Hai cô gái lộ rõ vẻ nghi ngờ lẫn nhau. Đến Jack cũng thoáng ngờ vực không biết Akiko, vốn là một võ sĩ, có đem tung tích ngôi làng tiết lộ cho Lãnh chúa Akechi biết không. Nhưng rồi nó nhanh chóng lấy lại lòng tin tưởng tuyệt đối. Akiko sẽ chẳng dại gì mạo hiểm đến tính mạng em trai bằng một cuộc tấn công tổng lực như vậy.
“Tôi có thể bắt cô làm tù binh,” Akiko nhìn lướt qua thân thể mảnh khảnh của Miyuki. Rồi quay lại nhìn thẳng vào mắt Jack tiếp tục nói, “Như cách thầy Kyuzo từng làm hồi còn ở thành Osaka.”
Miyuki lập tức gạt phắt đi. “Thà chết tôi cũng không để mình trở thành tù binh của bọn võ sĩ.”
“Không được đâu, Akiko à,” Jack đáp. “Mục đích của Lãnh chúa Akechi là tàn sát tất cả ninja. Và đương nhiên ông ta cũng không đời nào tha mạng cho tớ.”
“Bọn mình không thể vượt vòng vây của hàng nghìn võ sĩ ngoài kia được,” Akiko phản biện.
“Chả việc gì phải làm thế,” Miyuki cắt ngang.
Jack tự hỏi liệu cô nàng đang nghĩ gì trong đầu. Giả trang làm samurai là không thể khả thi rồi. Ba đứa giờ bị giam trong dinh, chỉ có hai bộ giáp trụ, hơn nữa quân đội Akechi rất cảnh giác với các kĩ thuật hóa trang của ninja.
“Cậu thật sự tin tưởng cô ta ư?” Miyuki hỏi vặn Jack.
“Bằng cả tính mạng này,” nó nhanh chóng đáp.
“Thế thì được,” cô nàng cất kiếm nói. “Đi theo tôi.”
Nói đoạn bước lên tấm bục. Âm thanh chiến trận mỗi lúc càng gần hơn. Bất thình lình có bóng người nhảy vào trong phòng.
“Tenzen!” Jack thở phào nhẹ nhỏm, nó cứ ngỡ anh ta đã bỏ mạng bên ngoài rồi.
Con trai Shonin ngập trong máu tươi, mệt lả người, trán bị cắt khá sâu. Ngay khi nhìn thấy Akiko, anh lập tức nhắm bắn tấm phi tiêu cuối cùng của mình.
“ĐỪNG!” Jack thét lên nhảy vào chăn giữa. “Cô ấy ở phe mình mà.”
Tenzen nhìn Jack vẻ ngờ vực, nhưng rồi cũng ngưng thủ thế khi thấy Miyuki gật đầu xác định.
“Trưởng làng đâu rồi?” Miyuki gấp gáp hỏi.
“Không biết nữa,” Tenzen vừa ấn tay vào vết thương cầm máu vừa bối rối đáp. “Lúc nãy tôi làm mù nốt mắt còn lại của tên chỉ huy, rồi cha chặt đầu hắn rửa hận cho chú. Nhưng sau đó chẳng thấy ông ấy đâu nữa. Ngoài kia bây giờ cực kì hỗn loạn.”
“Còn tổ sư gia và Hanzo?” Jack vội vàng hỏi.
Tenzen tập tễnh bước đến đặt tay lên vai Jack, nửa an ủi nửa ủng hộ. “Xin lỗi. Tôi cũng chẳng thấy họ đâu cả.”
“Chúng ta phải đi thôi,” Miyuki hối thúc.
Đúng lúc này thì bác thợ rèn Kajiya cũng chạy vào. “Bọn chúng châm lửa đốt dinh thự rồi!” ông la lên báo động.
Từ phía sau, Shiro và hai môn sinh khác, Kanjo cùng Kato, xuất hiện với khuôn mặt cực kì hoang mang. Khói đã bắt đầu bốc từ hành lang vào phòng khách.
“Càng tốt,” Miyuki đáp khiến mọi người không khỏi sững sờ. “Chúng sẽ khó phát hiện ra hơn.”
Cô đẩy chỗ tường treo tranh chim bói cá. Thì ra đằng sau còn có ẩn chứa một lối đi bí mật. Jack há hốc mồm dù vẫn biết lẽ ra mình không nên kinh ngạc, đây vốn là nhà trùm ninja cơ mà.
“Nữ võ sĩ này là ai?” Kajiya lên tiếng hỏi sau khi Miyuki đã khuất vào mật đạo.
“Một người bạn của Jack,” Tenzen đáp rồi cũng lết theo sau Miyuki. “Nghe nói cô ấy ở phe mình.”
Kajiya trừng mắt nhìn Akiko. “Chọn đúng ngày ghé thăm nhỉ?” ông vừa đẩy cô bé cùng Jack lên trước vừa nói.
Lối đi này dẫn đến cánh cửa thông vào một căn phòng nhỏ, chỉ vừa đủ chỗ cho tám người chui vào.
“Chúng ta chết cháy ở đây mất!” Akiko bình luận.
“Tránh ra nào,” Miyuki đẩy cô bé sang một bên.
Nói đoạn cúi xuống dỡ cánh cửa giấy lên, lật một ô sàn nhà để lộ lối thoát hiểm bí mật.
Giờ thì Jack thật sự bị bất ngờ.
“Đi thôi!” Miyuki ra hiệu trong lúc âm thanh lửa cháy đã ở ngay trên đầu. “Kajiya, bác đi trước dẫn đường nhé.”
Người thợ rèn nhanh chóng nhảy vào lỗ, theo sau đó là Tenzen cùng những môn sinh khác. Miyuki tránh sang bên cúi đầu nói với Akiko. “Mời cô võ sĩ xuống trước.”
“Cảm ơn nhé,” Akiko đáp, cũng lịch thiệp không kém.
“Đến cậu đấy. Jack,” cô nàng tiếp tục. “Tôi sẽ bọc hậu cho.”
Jack nhảy vào một lối đi chật hẹp thông ra ngoài dinh thự. Mặt sàn tuy lót bằng gỗ nhưng tường và trần đều là đất và đá được định hình bởi nhiều tấm xà. Nó phải ngồi xổm nhích từng chút mới có thể di chuyển được. Đi xa hơn một chút, Jack bắt đầu nhìn thấy ánh sáng lờ mờ từ ngọn nến của bác Kajiya và nghe tiếng nước chảy. Còn phía sau chỉ một màu tối mịt. Lúc này Miyuki đã cho đóng cửa chặn đường lại.
“Nhanh nào,” cô thì thầm, “và nhớ giữ yên lặng đấy, chỗ này ngay ở dưới giếng nước thôi.”
Họ tiếp tục di chuyển đến cuối con đường dốc rồi bước vào mặt nước. Jack bị ngập đến quá hông, cái lạnh lập tức khiến nó rùng mình, nhưng chí ít thì giờ cũng đã được đứng thẳng. Bước đi trong con đường tối tăm, Jack nghe thấy tiếng reo hò thắng trận của quân Lãnh chúa Akechi vọng xuống.
“Kết thúc rồi,” Miyuki thều thào nói.
Jack quay lại thì thấy khuôn mặt cô đã tái nhợt, dòng nước mắt lăn dài trên gò má. Một lần nữa, cuộc đời Miyuki lại bị samurai phá nát.
Họ vẫn tiếp tục đi theo con đường dốc dần lên. Dòng nước bắt đầu chảy khá mạnh, âm thanh vọng đến từ trong bóng tối.
“Bọn mình đang ở đâu vậy?” Jack thì thầm hỏi.
“Ngay dưới một ngọn núi,” Miyuki đáp. “Trưởng làng tìm được dòng suối ngầm này hồi làng đào giếng nước.
“Sao mọi người không cùng thoát thân luôn?”
“Lối đi này chỉ tiết lộ cho một số lượng ninja rất hạn chế. Lúc nãy chúng ta cầm cự ở sân làng cũng là để phụ nữ và trẻ em có thời gian chạy trước. Shonin đã thề sẽ không để bọn võ sĩ động đến họ như lần những trước nữa.”
Jack thán phục tài trí và lòng hi sinh cao cả của vị lãnh đạo. Ban nãy Lãnh chúa Akechi cùng quân đội của hắn đã nhìn thấy mọi người chạy vào sân làng. Với việc ninja bị tận diệt, dinh trưởng làng chỉ còn là đống tro tàn, hắn nhất định sẽ cho rằng mọi thứ đều đã bị quét sạch.
Miyuki thở dài. “Tiếc là không đủ lâu để cứu được Shonin, Soke, cũng như các vị trưởng tộc.”
Cả Hanzo nữa, Jack tuyệt vọng. Nó biết phải nói với Akiko về mất mát này như thế nào đây?
“Mình đi tiếp th...”
Bỗng dưng Miyuki im bặt nghe ngóng. Âm thanh chân người đi trong nước tiến rất nhanh từ phía sau.
“Mau lên!” Miyuki thất kinh.
Hai đứa bèn tăng tốc chạy vào khe đá. Đường dốc khiến họ buộc phải đương đầu với sức cản từ dòng chảy. Tenzen đuối sức trượt chân sượt qua chỗ Akiko. Nhưng cô bé đã nhanh chóng nắm lấy anh ta vừa kịp giữ lại. Sau khi lấy lại thăng bằng, Tenzen gật đầu cảm kích, trong bụng không khỏi ngạc nhiên trước phản xạ cùng sức mạnh vượt khác xa vóc dáng của cô bé, dẫu vậy anh vẫn im lặng bước đi.
Đến cuối đường, bác Kajira nhảy lên chiếc thang thông lên con đường hầm bằng gỗ. Lần lượt từng người một vượt qua cửa. Jack cùng những người khác xuất hiện ngay sau pho tượng Phật ở ngôi chùa đầu làng. Miyuki lên sau cùng, rút sẵn thanh Phá Kích Kiếm sẵn sàng chém kẻ truy bắt. Từ trong bóng tối, một lưỡi gươm đỏ rực máu tươi dần hiện ra.