
Jack, Hana và Ronin hối hả di chuyển dọc theo đường rừng hướng về phía nam cách xa Kyoto. Họ đã trôi theo dòng sông khá lâu, cho đến khi dòng chảy dừng lại mới lên bờ đi bộ. Ronin dẫn đường theo một lối tắt tránh các khu vực đông người. Dù màn thoát hiểm ngoạn mục đã tạo ra ưu thế không nhỏ về thời gian, nhưng để bị phát hiện vẫn là quá liều lĩnh.
Jack đi sau bọc hậu, vận dụng kĩ năng ninja để đảm bảo xóa hết mọi dấu vết. Hana thì vẫn liên tục liến thoắng như thường thấy.
“Không thể tin được là chúng ta vẫn còn sống! Anh có thấy mặt Raiden lúc tụi mình nhảy xuống không? Trông hắn còn sốc hơn cả tôi ấy chứ! Trận chiến với Araki thì quá tuyệt vời. Lúc đầu tôi tưởng anh thua rồi. Ngờ đâu chỉ là mồi nhử thôi! Phe ta quả là lợi hại, mới mấy ngày đã lấy lại được kiếm và viên ngọc! Tuy tên bợm cờ bạc đã thua hết tiền của anh, nhưng nếu cần tôi trộm về lúc nào chẳng được. Cây bổng thì mất rồi, nhưng kiếm gỗ còn nguyên! Ronin, tôi trả cho ông nhé?”
“Cứ giữ đi”, võ sĩ nghiện rượu đáp cụt lủn trong lúc cố tình tăng tốc, nửa để khỏi nghe cô nàng lải nhải thêm, nửa để tạo thêm khoảng cách với nhóm Kazuki và băng Bọ Cạp.
“Thật à?”, Hana hỏi rồi tự hào giắt kiếm vào đai lưng. “Thanh katana đầu tiên của tôi! Ông sẽ dạy tôi nhé, Ronin? Tôi cũng muốn trở thành một võ sĩ như ông và Jack vậy!”
“Võ sĩ là tước hiệu kế thừa”.
“Nhưng Jack thậm chí còn không phải người Nhật nữa!”
“Cậu ta được võ sĩ nhận nuôi. Và cũng không đi ăn cắp vặt!”
“Ô!”, Hana thoáng buồn bực với câu trả lời của Ronin. Cô nàng im lặng giây lát rồi lại tiếp tục. “Thế thì ông nhận nuôi tôi là được!”
Ronin đứng sững lại, mặt cứng đờ. Ông quay người định đáp, nhưng suy nghĩ thế nào lại tiếp tục bước đi.
Hana xoay sang nhìn Jack. “Vậy là chịu hay không chịu?”
Jack nhún vai nước đôi. Dù vậy, trong thâm tâm nó tin rằng Ronin không phải người có thể nhận nuôi kẻ khác. “Chúng ta cũng đi thôi”, Jack nhắc nhở.
Cả ba lại lên đường, thậm chí còn không dừng lại ăn trưa. Thỉnh thoảng họ phải đi vòng tránh du khách hay làng mạc. Cứ như vậy đến xế chiều thì tới một thung lũng nhỏ bên dòng suối tách biệt.
“Hôm nay cắm trại ở đây”, Ronin tuyên bố rồi bắt đầu dọn dẹp nhóm lửa.
Hana nhanh nhẹn thu lượm củi, còn Jack thì chặt cây tạo thành giá treo hong khô quần áo. Ronin mở túi lấy lương thực ra quát tháo ầm ĩ.
“Sao vậy?”, Jack thắc mắc.
Ronin không đáp mà chỉ giận dữ ném hành lí ra đất. Một kiện rơm đựng gạo, một cái lò nhỏ, một củ hành, nửa cây bắp cải, vài củ cải trắng, kèm theo những mảnh sành vỡ. Thì ra chấn động khi tiếp nước đã khiến bình rượu cuối cùng của Ronin tan tành.
Hana trở lại với đám củi trên tay vừa lúc nhìn thấy biểu cảm khó coi của Ronin. Vị võ sĩ giật phắt nửa cây bắp cải ngồi xuống bắt đầu chặt.
“Để tôi làm cho”, Hana đề nghị, cô nàng sợ rằng thay vì vào nồi thì phần lớn món ăn sẽ bị Ronin làm văng cả ra đất. “Ông ra nhóm lửa đi”.
Ronin khó chịu làu bàu dúi bắp cải vào tay Hana rồi lấy đám củi chất thành đống. Jack thầm nghĩ tốt hơn hết cứ để ông một mình nên quyết định giúp Hana chuẩn bị thức ăn. Hai đứa nhìn nhau nghe vị võ sĩ gắt gỏng thêm vài lần trong lúc nhóm lửa. May là khi thành công Ronin đã nguôi ngoai ít nhiều. Bữa ăn tuy đạm bạc nhưng phần nào cũng vực dậy tinh thần vị võ sĩ.
“Tin tức về thất bại của Araki sẽ lan ra rất nhanh chóng”, Ronin nói với Jack, “Và với tình hình bị băng Bọ Cạp săn đuổi như hiện nay, cậu cần phải đến Nagasaki sớm chừng nào hay chừng đó”.
“Nhưng tôi phải qua Nara đã”.
Ronin lắc đầu. “Không đáng đâu”.
“Nagasaki sẽ là hướng Kazuki đề phòng nhất”.
“Đúng. Nhưng càng chần chừ hắn sẽ càng có thêm thời gian dàn quân mai phục. Cậu nghĩ mình đủ sức đơn độc chiến đấu với bao nhiêu tên?”
“Cũng đành thôi. Tôi nhất định phải đi Nara. Nhật kí của cha vẫn ở đó. Hơn nữa tôi cũng muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Phần kí ức bị đánh mất, tên Botan đó nhất định sẽ có câu trả lời”.
“Cậu đã lấy lại được viên ngọc, quần áo, vũ khí rồi. Bộ quyển nhật kí đó quan trọng đến vậy ư?”
Jack gật đầu, thầm nghĩ đã đến lúc đặt trọn niềm tin vào Ronin và Hana. Những ngày qua đã cho nó thấy hết được thành ý của họ. “Đó không phải là quyển nhật kí thông thường”, Jack bắt đầu giải thích về tầm quan trọng của bản hải đồ cho hai người bạn đồng hành.
Lúc nó nói xong thì Ronin thốt lên, “Vậy ra quyển sách này có giá trị... khủng khiếp đến thế”.
“Vâng”, Jack đáp. “Nhưng chỉ có tôi mới có thể giải mã những kí hiệu trong đó. Và tôi đã thề với cha sẽ giữ cho vật này được an toàn tuyệt đối. Tôi có nghĩa vụ phải tìm nó cho bằng được”.
Ronin thở dài quăng củi vào ngọn lửa. “Tôi hiểu. Cậu mong muốn hoàn thành tâm nguyện của cha mình, và tôi hoàn toàn tôn trọng điều đó”.
Nói đoạn vị võ sĩ lấy que chọc đám than.
“Cậu không được làm ông ấy thất vọng... như tôi”. Ronin nói như thể đã quên mất sự hiện diện của Jack và Hana. Ông liên tục lẩm bẩm một mình. “Tại tôi đã để cho người ấy vào. Tại tôi đã không đi tìm vũ khí. Tại tôi ngu dốt bị lừa. Tại tôi mà cha...”
Đến đây Ronin chợt câm bặt. Ông cứ như vậy nhìn vào đống lửa, ánh sáng phản chiếu lập lòe trong mắt vị võ sĩ khiến chúng càng đỏ hơn bao giờ hết. Cuối cùng Ronin thở dài, hai hàng nước mắt trào ra.
“Ông có sao không?”, Hana nhẹ nhàng hỏi.
“Bình thường”, Ronin dùng tay lau mặt nói. “Chỉ là khói bay vào mắt thôi”.