Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
ĐẠO CHÍCH

❊ ❊ ❊

logo

“Úi đau!”, nữ đạo chích la lối khi Ronin trói cô ta vào một gốc cây.

“Câm miệng!”, võ sĩ nghiện rượu vừa quấn dây vừa dọa nạt. “Còn la nữa ta sẽ nhét giẻ vào miệng đó”.

Cô gái ngang bướng thè lưỡi, nhưng đã không còn kêu gào nữa. Xong việc, Ronin cầm con dao sắc nhọn của mình ấn lên má tù binh.

“Giờ thì nói viên ngọc đang ở đâu, hay là...”, ông cố tình lập lờ.

Đạo chích trừng mắt nhìn Ronin vẻ thách thức.

“Ronin!”, Jack vội cắt ngang, nó sợ có khi vị võ sĩ sẽ làm thật chứ chẳng chơi. “Để tôi thử đã”.

“Mời”, Ronin đáp rồi cầm dao đưa cho nó.

Jack từ chối, thầm tính có khi biện pháp nhẹ nhàng lại hiệu quả hơn. Nghĩ vậy, nó bèn khuỵu gối xuống bên cạnh cô gái.

“Cô tên gì?”, Jack mỉm cười hỏi.

“Hana”.

“Tôi là Jack”, Jack cúi đầu cho đúng lễ, nhưng đến giữa chừng đã khựng lại bởi câu nói của nữ đạo chích.

“Tôi biết. Quân lính đồn ầm cả lên rồi. Nghe nói triều đình treo giải thủ cấp cậu to lắm”.

Jack chợt cảm thấy ánh mắt Ronin đang chằm chằm nhìn nó.

“Chẳng hiểu tại sao người ta lại trả tới koban nữa?”, Hana chớp chớp mắt. “Đồng vàng ấy đủ cho tôi tiêu xài thoải mái trong ba năm đó!”

Jack liếc nhìn Ronin. Liếu thông tin này có làm ông ta đổi ý? Phần thưởng này đủ làm mờ mắt dù là samurai mẫu mực nhất - trong khi vị võ sĩ này chẳng làm nó thấy tin tưởng chút nào. Một koban đủ cho ông ta bơi trong hồ rượu chứ chẳng chơi. Có điều tạm thời Jack vẫn chưa thấy biểu hiện gì khác lạ.

“Nói, ngươi bán viên ngọc cho ai?”, Ronin lên tiếng.

“Sao ông muốn biết?”

“Nó là của Jack”.

“Chứng minh đi!”

“Viên ngọc đó là quà tặng của người bạn thân nhất của tôi, cô ấy tên là Akiko”, Jack giải thích. Nó vẫn nhớ như in khoảnh khắc ấy. Một ngày mùa hạ Toba rực nắng, Akiko lặn xuống biển như một nàng tiên cá rồi trồi lên với vỏ sò bầu dục trong tay. Khi mở ra Jack và Akiko tìm được viên ngọc màu đen tuyền như cặp mắt cô bé. Từ đó đến giờ Jack vẫn luôn giữ kỉ vật này bên mình. “Cô ấy tìm được nó trong một lần lặn xuống biển Toba”.

“Lãng mạn gớm”, Hana làm bộ cảm động. “Bịa chuyện cũng hay đấy”.

“Làm ơn nói cho tôi biết cô đã bán nó cho ai đi”.

Hana mím chặt môi cân nhắc. “Nếu cậu đủ thành ý thì có khi tôi sẽ suy nghĩ lại...”

Jack hít một hơi rồi gập người trước mặt Hana, “Tôi sẽ vô cùng cảm kích nếu cô chịu tiết lộ viên ngọc đó đã được bán cho ai. Sau khi xong việc chúng tôi cũng tuyệt đối không giữ chân cô lại”.

“Một thương nhân”, nữ đạo chích cười bẽn lẽn, có vẻ rất hài lòng với thái độ của Jack.

“Thương nhân nào?”, Jack hỏi ngay.

“Người hay bán kẹp tóc và kimono ở Kizu”.

“Cô có biết tên không?”

Hana lắc đầu.

“Nếu ngươi đã bán viên ngọc”, Ronin lên tiếng, “vậy thì tiền đâu?”

“Ông lấy hết rồi còn gì!”, cô nàng khó chịu. “Trả lời cũng trả lời rồi. Mau thả tôi đi chứ!”

Ronin lắc đầu nghi hoặc. “Thứ đó là ngọc đen. Rất quý hiếm. Giá trị gấp hàng trăm lần số tiền ở đây”.

Hana mở to mắt kinh ngạc. “Nh... nhưng thương nhân bảo ngọc đen là ngọc giả cơ mà?”

Ronin cười lạnh lùng. “Đồ ngốc, cô bị lừa to rồi”.

“Biết thế mình lấy hết kẹp luôn cho bõ tức”, Hana lầm bầm.

Jack suy xét xem tiếp theo nên làm gì. Tình hình càng lúc càng phức tạp. Ban đầu nó gặp toán cướp, ít nhất là ba tên, khả năng là võ sĩ. Hiện một tên trong số này đã chết, hai không rõ tung tích. Cặp song kiếm bị tước mất sau cuộc tỉ thí, người thắng cuộc đã đến Kyoto, còn viên ngọc thì bị bán cho một thương gia ở thị trấn vừa rời khỏi. Những thứ còn lại có thể ở bất kì đâu. Đó là chưa kể đến tấm bùa mà đến giờ phút này Jack vẫn chưa nhớ ra vì sao nó lại cầm trong tay nữa.

“Cô nói trộm được viên ngọc của bạn bè võ sĩ đã chết kia. Vậy cô có nhận ra họ không?”, Jack hỏi.

“Có thể”, Hana đáp.

Jack quay về phía Ronin theo sự ra hiệu của ông ta.

“Giờ cậu định làm gì?”, Ronin thì thầm hỏi.

“Nếu Hana nói thật thì rất có thể chúng ta sẽ đoạt lại được viên ngọc, cũng như dò ra tung tích của thủ phạm”.

“Chúng ta không thể mang con nhỏ này đi Kyoto được, hỏng việc hết”, Ronin vuốt râu trầm ngâm. “Hơn nữa viên ngọc kia cũng khá quý, ước tính phải hơn nửa đồng vàng koban...”

“Với tôi viên ngọc đó là vô giá”, Jack nói. “Tiền bạc không thể đổi được món quà của Akiko”.

“Thế thì càng phải quay lại Kizu”.

“Vậy còn cặp song kiếm thì sao?”, Jack hỏi, dẫu sao thì nó cũng thấy nhẹ nhõm hơn khi tạm thời tránh được việc phải quay về Kyoto.

“Võ sĩ sẽ chẳng là gì nếu không có mục tiêu”, Ronin cười giảo hoạt. “Sau khi lấy lại viên ngọc, chúng ta sẻ tiếp tục đi Kyoto. Giờ thì ngủ một chút cái đã”.

Nói đoạn ông nhanh chóng thu dọn đống đồ của Hana cho vào tay áo, giắt dao vào thắt lưng rồi ngồi xuống bên gốc cây. Jack cũng tìm một chỗ gần đó để tiện quan sát nữ đạo chích lẫn võ sĩ say rượu, thông tin về phần thưởng bắt được nó quá nguy hiểm khiến Jack không thể lơ là.

“Ê này! Các người hứa sẽ để tôi đi rồi cơ mà!”, Hana vùng vẫy phản đối.

“Đương nhiên”, Ronin đáp. “Nhưng phải chờ đến lúc lấy lại được viên ngọc đã”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang