Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 34
MŨI PHẬT

❊ ❊ ❊

logo

Jack không khỏi thở dốc khi liếc nhìn qua vành chiếc mũ rơm của Ronin. Nó chưa bao giờ thấy tòa kiến trúc nào vĩ đại đồ sộ đến vậy. Sảnh chính Đông Đại Tự bao trùm không gian, rộng như núi, cao như tháp khiến người hành hương và tăng ni xung quanh trông chẳng khác gì những con kiến. Tổng quan mọi thứ đều được làm từ gỗ, tường sơn trắng, cột nhà nâu thẫm sang trọng, đỉnh được tô điểm bởi phần mái có hai mũi cong dát vàng óng ánh dưới nắng mặt trời.

Jack theo Ronin và Hana đi theo con đường dài nối tới bậc thang dẫn lên chùa. Hai bên là vườn tược được chăm sóc rất cẩn thận, lác đác còn có cả hươu ra nhận thức ăn từ tay các nhà sư. Hana phát hiện anh bạn đồng hành của mình đang trố mắt ra nhìn cảnh tượng lạ lùng trước mắt.

“Người Nara cho rằng hươu là động vật linh thiêng”, cô nàng giải thích. Họ tin chúng là loài vật bảo vệ thành phố khỏi nguy hiểm”.

Đi ngang qua một cái lồng đèn đá rất to, cả ba tiến về phía giếng nước. Jack và Hana tranh thủ rửa mặt mũi tay chân, còn Ronin uống rượu từ cái bình mới mua.

“Với tôi thanh lọc thế này là đủ”, ông chép miệng hài lòng nói.

Trên đường đến Nara, mọi người đi ngang qua một tiệm sake nên nhờ đó mà vị võ sĩ được thỏa mãn nhu cầu. May mắn cho Jack và Hana là cửa hiệu bên cạnh có bán màn thầu, thành thử chúng cũng có được một chút thức ăn.

Tẩy uế xong xuôi, ba người leo lên bậc thang đá dẫn vào đại sảnh. Phía cổng ngoài có đặt một cái lư khổng lồ hương khói mù mịt. Sáu cánh cửa lớn cao phải đến gấp năm lần người trưởng thành đã mở sẵn nghênh đón khách. Vào đến khu vực bên trong, một lần nữa Jack lại choáng ngợp trước cảnh quan kì vĩ.

Ngay trước mắt nó là bức tượng Phật Tổ vĩ đại bằng đồng trong thế ngồi thiền chìa tay phải, bóng bức tượng phủ trọn lên những người hành hương bên dưới, ánh mắt nhìn về phía chân trời. Kể cả Ronin cũng không giấu được thoáng sững sờ.

Sâu hơn ở bên cạnh là hai pho tượng chiến binh bằng gỗ, một vàng một đỏ, cao gần bằng cột trụ trần Đông Đại Tự. Hana tách nhóm lại gần nhìn. Jack nhận thấy một vị thầy tu trẻ đang đứng gần cổng liền cúi đầu thi lễ rồi lấy tấm omamori xanh ra hỏi thăm.

“Ồ! Vậy ra anh từng đến đây rồi nhỉ?”, nhà sư nghiêm chỉnh đáp lễ bằng giọng nhẹ êm.

“Tiếc rằng không phải”, Jack đáp. “Tôi nhặt được lá bùa này và nghĩ có thể nó xuất xứ từ đây. Thầy có biết người nào đã đánh rơi nó không?”

Nhà sư lắc đầu cười hiền từ. “Chúng tôi bán rất nhiều bùa dạng này”, đoạn chỉ vào quầy bán hàng lưu niệm giải thích. “Ngày cao điểm có khi cả hàng nghìn du khách”.

Jack chán nản nhìn hàng dài những omamori xanh. Manh mối - có thể coi là duy nhất sau khi mất trí nhớ - chẳng khác nào con số không. Nó cúi đầu cảm tạ nhà sư rồi quay về chỗ Ronin.

Giờ tất cả sẽ phải dựa vào cái tên Botan. “Làm cách nào tìm thấy hắn đây?”

“Để tôi đi hỏi thăm xung quanh”, Ronin nói. “Chỉ sợ làm vậy sẽ bứt dây động rừng thôi”.

“Nhìn kìa!”, Hana hớn hở.

“Suỵt! Xin đừng làm ồn chốn thanh tịnh”, nhà sư gần đó nhắc nhở.

“Xin lỗi thầy”, Hana bèn im bặt ra hiệu bảo Jack và Ronin đến cột gỗ phía cuối đại sảnh.

Chiếc cột này to như thân sồi già, ở giữa rỗng. Khi Jack và Ronin đến nơi, Hana cúi đầu tạm biệt nhà sư.

“Biết gì không?”, cô nàng bắt đầu liến thoắng. “Cái lỗ này có kích cỡ đúng bằng lỗ mũi tượng Phật luôn. Nếu ai có thể chui qua thì kiếp này may mắn, kiếp sau hưởng lạc đấy.

“Xì!”, Ronin khinh khỉnh.

Mặc kệ thái độ của ông, Hana quỳ xuống lách mình qua lỗ. Cô nàng nhanh chóng xuất hiện ở đầu phía bên kia.

“Xong. Đến ai nào?”

“Ông trước đi, Ronin”, Jack nói.

“Ta không tin vào quỷ thần”, võ sĩ nghiện rượu gắt. “Và họ cũng không có tin ta”.

Jack thấy chẳng việc gì phải ngại. Hơn nữa tình huống này cũng tựa tựa lời vị sơn tăng ở đền thờ thần đạo hôm nọ. Nghĩ vậy, nó cúi xuống định chui qua, tuy nhiên cái lỗ này nhỏ hơn tưởng tượng nhiều, cẩn thận kiểm tra không còn ai xung quanh Jack mới đưa mũ rơm cho Hana, cặp kiếm cho Ronin giữ rồi luồn tay nhích từng chút. Đến giữa đường thì kẹt cứng không thể nhúc nhích gì nữa.

“Tôi bị kẹt rồi!”, nó thì thầm to nhất có thể.

Khuôn mặt tươi cười của Hana xuất hiện ở đầu bên kia. “Đừng lo, để tôi kéo anh ra”.

Jack thu người đẩy chân phối hợp với lực kéo tay của Hana. Ronin chỉ cười mỉa chứ không ra giúp. Phải mất rất nhiều sức nó mới thoát ra được cái ống, Hana ngã ngửa ra sau vừa thở vừa cười. “Mong là bỏ công đúng chỗ”, Jack phì phò.

Lúc đứng dậy đội mũ trở lại, nó bất ngờ nhìn thấy một vị samurai đi vào nói chuyện với trụ trì. Người này mang theo cả tùy tùng, chứng tỏ lai lịch không tầm thường - hoặc là lãnh chúa, không thì cũng thuộc dạng bộ hạ cấp cao. Ông ta mặc áo khoác đen, quần sọc đen trắng, tất trắng, đai lưng trắng, và nhất là vải vấn chuôi kiếm cũng trắng tinh khôi.

Nhưng điều làm Jack chú ý lại là cái inro trên hông vị võ sĩ. Chiếc hộp này có họa tiết và dây đeo giống hệt phần thưởng Lãnh chúa Takatomi tặng nó ngày trước. Rất khó để mọi chuyện trùng hợp đến nhường này, ông ta nhất định có liên quan.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang