
Hàng dài cọc thập giá được dựng trước con đường dẫn vào cổng thành Maruyama làm khiếp đảm bất cứ người khách tham quan nào dù là can đảm nhất. Một nhóm thợ vẫn đang lao động cật lực để dựng nốt chỗ cọc hành quyết cuối cùng trước khi trời tối. Âm thanh búa đập tuy chỉ văng vẳng nhưng cực kì ám ảnh đối với những ninja đang ẩn trong bìa rừng.
Đã ba ngày kể từ trận tập kích vào làng. Nhóm ninja đuổi kịp quân Lãnh chúa Akechi vào hôm thứ hai, tiếp tục đeo bám vượt vùng rừng núi. Tù binh bị canh gác cực kì nghiêm ngặt, kẻ địch cũng quá đông để có thể liều lĩnh xông vào đánh cướp. Căn cứ tình hình, Tenzen cho rằng tốt hơn hết nên chờ chúng lơi lỏng phòng bị. “Akechi là người kiêu hãnh, ông ta sẽ không bao giờ ngờ tới việc có kẻ dám tấn công vào pháo đài của mình. Thế nên ít nhất chúng ta cũng nắm giữ được yếu tố bất ngờ,” anh nhận định, và dĩ nhiên mọi người đều đồng ý.
Cả nhóm quan sát chiếc cọc cuối cùng được dựng lên. Điểm đặc biệt là trông nó nhỏ hơn hẳn so với số còn lại.
Kích cỡ dành cho trẻ con.
Akiko kinh hãi thở hắt ra. Cả Miyuki cũng vậy. Riêng Jack thấy lạnh xương sống. Tên lãnh chúa này quá sức nhẫn tâm và tàn độc. Hắn bị các ninja thù tận xương tận tủy quả không sai.
“Akechi muốn giết họ làm gương,” Tenzen nói giọng ghê tởm. “Để cảnh cáo các ngôi làng ninja khác khôn hồn thì đừng kháng cự.”
Bất chợt có tiếng loạt xoạt báo hiệu bác Kajiya, Danjo và Kato đã quay trở lại. Trong bóng tối mịt mờ chỉ có thể quan sát thấy sáu cặp mắt đang tiến lại gần mà thôi.
“Xong cả rồi chứ?” chú Zenjubo lên tiếng hỏi.
Người thợ rèn gật đầu.
“Đêm nay chúng ta sẽ tấn công,” Tenzen tuyên bố.
“Thế không cần thám thính nội thành luôn à?” Shiro gợi ý.
“Không kịp đâu. Hơn nữa thông tin sơ bộ thì lần trước đã dò được kha khá rồi.”
“Nhưng làm vậy là lao đầu vào chỗ chết đấy,” Shiro phản đối.
“Chuyện này đã bàn rồi,” Tenzen nạt, anh cũng dần mất bình tĩnh với những ý kiến dai dẳng từ phía Shiro. “Đến sáng họ sẽ bị đem ra xử tử đấy.”
“Thế còn chờ làm gì nữa?” Jack hối thúc, không thể chịu nổi việc tưởng tượng ra cảnh tổ sư gia bị treo trên cây còn Hanzo quằn quại trong vạc nước sôi. Nó bịt mặt nạ vào, chỉnh trang trường kiếm giắt trên lưng. Tenzen bảo sẽ là quá cồng kềnh nếu mang theo cả cặp song kiếm cho nhiệm vụ lần này nên thanh wakizashi đành phải được bỏ lại trong ngăn bí mật của ngôi chùa đầu làng.
“Gượm nào,” chú Zenjubo lên tiếng khiến Shiro nhẹ nhõm ra mặt.
Nói đoạn ông ngồi xếp bằng, mắt nắm nghiền, thực hiện động tác xòe tay, ngón cái và ngón giữa chạm lại với nhau, miệng lẩn nhẩm niệm chú. “On chirichi iba rotaya sowaka ...”
Jack nhận ra ngay đây chính là Tại tự trong Cửu Tự Ấn. Dù rất nóng vội, nhưng nó cũng buộc phải ở lại chờ cho màn toàn thiền này kết thúc. Chú Zenjubo tiếp tục tụng niệm, chẳng hiểu ông đang dùng pháp thuật gì, dấu hiệu rất mờ nhạt.
Mọi người tiếp tục chờ đợi.
Trời bắt đầu nhá nhem tối, Jack nhận thấy không khí xung quanh lạnh dần, sương mù kéo đến băng qua bình nguyên trước cổng thành như hơi thở khổng lồ của loài rồng. Cuối cùng toàn bộ tòa thành khuất hẳn, chỉ còn lại chóp pháo đài ở tít trên cao, trông từa tựa răng nanh loài dã thú.
“Pháo đài mờ sương,” Tenzen thì thầm, mỉm cười gật đầu với chú Zenjubo. “Ông ấy đang dùng chính truyền thuyết về tòa thành Kasumiga để chống lại nó. Giờ đây chúng ta chẳng khác gì bóng ma trong đêm tối. Bọn lính trên tháp canh cũng khó mà quan sát được.”
Jack sững sờ nhìn chú Zenjubo. Nó biết Tại tự có khả năng điều khiển thiên nhiên, nhưng uy lực đến thế này thì thật đáng sợ. “Chú làm đấy hả?”
Ông lắc đầu. “Kích động thêm thôi.”
Một phép vận dụng Địa tố vô cùng kinh điển.
“Giờ đi được rồi,” chú Zenjubo tuyên bố.
Akiko cùng Tenzen sẽ xuất phát trước.
“Hẹn cậu trong thành nhé,” Akiko nói với Jack, ánh mắt lộ rõ lòng quyết tâm quá đỗi quen thuộc. Cô bé chỉnh trang lại y phục, sẵn sàng chiến đấu bằng cả tính mạng nếu cần để tìm kiếm đứa em trai bị thất lạc của mình.
“Chúc may mắn!” Jack thì thầm trong trong lúc nhìn cô bé dần khuất bóng sau lớp sương mù.
Bất chợt, một cảm giác bất an chạy dọc sống lưng Jack - dự cảm chẳng lành sắp xảy ra. Đến giờ nó mới nhận ra mình đã đưa Akiko vào vòng hiểm nguy đến thế nào. Nếu Hanzo không phải Kiyoshi thì sao? Chẳng phải Akiko sẽ phải liều mạng vô ích hay sao. Thiếu chút nữa Jack đã thét lên gọi cô bé trở về. Nhưng giờ là quá muộn. Bất kể con đường sắp tới dẫn đến đâu, hai đứa cũng chỉ còn cách tiến lên phía trước mà thôi.
“Sẵn sàng chưa?” Miyuki lên tiếng hỏi.
Jack gật đầu, cố xua đi cảm giác khiếp sợ. Sẽ chẳng hay ho gì nếu kể lể với người khác về việc đó ngay trước nhiệm vụ khó khăn như vậy.
Miyuki tiến lại gần hơn. “Xin lỗi nếu gần đây tôi hay cáu gắt với cậu nhé,” cô nàng thì thầm thú nhận.
“Tôi hiểu mà,” Jack đáp. “Ai chẳng bị sốc sau màn tấn công đó.”
“Một phần thôi,” Miyuki tiếp tục. “Vấn đề là dù biết cô gái đó là bạn của cậu... tôi vẫn không thể tin tưởng bọn võ sĩ được.”
“Akiko rất khác biệt, thật đấy.”
“Không khác biệt bằng cậu đâu,” cô nàng vừa đáp vừa nhìn lên ánh trăng để tránh ánh mắt của Jack.
“Đi thôi,” chú Zenjubo ra lệnh cho phần tử chống đối Shiro nhấc chân dậy.
Bốn người rời khỏi chỗ ẩn nấp trong rừng, hòa vào màn sương như những bóng ma. Nhóm thứ ba có bác Kajiya, Danjo và Kato sẽ ở lại chờ cho đến khi họ đến được khu ngoại thành rồi mới xuất phát.
Jack theo sau ba người còn lại băng qua khu bình nguyên. Mọi thứ đều tĩnh lặng đáng sợ, chỉ có duy nhất tiếng thở và tiếng chân chạy qua bãi cỏ rậm rạp. Không thể xác định được khoảng cách trong màn sương dày đặc, Jack có cảm tưởng như mình đang chạy trong giấc mơ, con đường trước mắt nó trải dài đến vô tận. Nó bắt đầu nghi ngờ mọi người chạy sai đường thì bất chợt từ trong bóng tối xuất hiện chiếc cọc hành quyết đứng sừng sững. Chú Zenjubo lập tức vòng chéo cắt mặt cổng thành, khu tường phòng hộ đã khá rõ ràng ngay trước mắt.
Miyuki vẫn giữ nguyên tốc độ, chạy vượt lên trên rồi cúi xuống đưa tay sẵn sàng đỡ hai người còn lại nhảy qua. Chú Zenjubo nhanh chóng bay người trong không trung, vượt tường đáp xuống chỉ bằng một cú nhảy. Shiro nối tiếp ngay sau. Đến lượt mình, Jack chợt nhớ đến khuôn mặt nham hiểm lần Miyuki chơi xỏ lừa nó nhảy vào bãi phân.
Nhìn kĩ rồi hẵng nhảy.
Với lời nói văng vẳng trong đầu, Jack phóng mình vượt qua bức tường, hãm tốc quan sát bên dưới, điều chỉnh né tránh thùng chứa nước, tiếp đất an toàn vào con đường vắng vẻ bên dưới.
Chú Zenjubo cùng Shiro đã đứng đó chờ sẵn, ông nhanh chóng ném sợi thừng trèo tường qua phía bên ngoài cho Miyuki. Rất nhanh, cô nàng đã xuất hiện ngay bên cạnh họ. Bước đầu tiên coi như thành công mỹ mãn.
Jack thầm mong nhóm Akiko cũng thế.