
Đột ngột Jack bị đẩy sang bên, lưỡi kiếm của Kazuki đâm trượt nó mà ngập sâu vào lồng ngực của vị cứu tinh. Máu chảy thành vệt trên sàn trong lúc Ronin gồng mình chịu đau vật lộn tay đôi với Kazuki. Cả hai văng mạnh vào thành cầu rồi ngã lộn nhào xuống.
Vội vã đến chỗ thành cầu, Jack thấy Ronin và Kazuki đang vật lộn trong dòng nước. Mạch nước xiết kéo hai người ra xa nhau, Ronin vẫy vùng trong lúc cố gắng giữ cho đầu mình nổi trên mặt nước. Sau khi cố định lại hành trang trên vai và đảm bảo là bản hải đồ được an toàn trong lớp vải dầu, Jack lao mình xuống sông.
Vùng vẫy lấy hơi trong lúc trồi lên hụp xuống, Jack bị xoay mòng mòng như mảnh gỗ trôi dạt gặp trận bão biển. Bắt gặp hình dáng của Ronin qua làn nước đầy bọt trắng xóa, Jack dùng hết sức bình sinh sải tay bơi đến. Cánh tay trái còn yếu của Jack khiến nó không thể dùng hết tốc lực.
Đến nơi dòng nước cuộn xoáy vào nhau thì Jack mất dấu hiệu của Ronin. Biết rằng với vết thương nặng như vậy, có thể đã là quá muộn để nó có thể cứu được Ronin. Dù vậy nó vẫn tiếp tục bơi, điên cuồng tìm kiếm khắp nơi hòng cứu được bằng hữu. Đạp mạnh chân đẩy dòng nước, nó bơi đến chỗ vị trí lần cuối còn thấy ông. Một thanh gỗ nhọn trên cầu đột nhiên phóng qua, suýt chút nữa đã trúng đầu nó. Chợt nó nhận ra Ronin đang ở phía trên lưng nó, quay cuồng đập tay cố giữ cho người nổi lên.
Jack thu hết sức bật lên lần cuối túm lấy Ronin vừa lúc ông ta chìm dần xuống dưới. Ôm chặt cánh tay của vị võ sĩ, Jack kéo ông ta lên mặt nước rồi cố gắng bơi về phía bờ. Túi hành trang trên lưng, cặp kiếm và một Ronin đang bất tỉnh khiến nỗ lực bơi của nó gần như không tiến triển.
Dòng sông cuốn cả hai người lao đi, bào mòn sức lực Jack mỗi lần sải tay bơi tới. Làn nước ập tới nhấn chìm cả mặt Jack khiến nó sặc nước. Sức cùng lực kiệt, nó như thể đang trôi lập lờ dưới mặt nước. Jack đạp mạnh chân trồi lên, một mảnh ván trên cầu trôi đến va vào nó. Jack nhanh chóng bám vào đó như thể gặp được phao cứu sinh.
Bờ sông đã gần hơn, Jack điên cuồng đạp chân đẩy cả Ronin về phía bờ nhưng hai chân nó nặng chịch như chì. Jack gần như đã bỏ cuộc hẳn thì đột nhiên chân nó chạm được xuống đất. Thu hết chút sức lực cuối cùng, Jack kéo lê thân hình nặng nề của Ronin ra khỏi dòng nước rồi đổ gục xuống bên cạnh.
Nước mưa rửa trôi bùn đất xung quanh hai người, Jack bấu chặt ngón tay của nó xuống đất vì sợ nếu rời ra nó sẽ bị lôi xuống dòng nước sông cuồn cuộn lần nữa.
Ronin rên rỉ. Jack gắng gượng bò đến chỗ ông ta kiểm tra.
“Ông chảy máu nhiều quá,” Jack nói, đoạn dùng tay bịt chỗ sườn rỉ máu của vị samurai.
Ronin há hốc miệng thở gấp vì đau rồi rên rỉ, “Hana... đâu?”
Jack buồn bã lắc đầu. “Từ lúc dưới sông tới giờ tôi chưa hề thấy cô ấy.”
“Đi tìm đi.”
Ronin gắng gượng ngồi dậy.
Qua màn mưa xám xịt, cây cầu chỉ còn vài thanh gỗ mỏng manh trông chẳng khác nào một con thuyền bị đắm mà những người trên đó lành ít dữ nhiều.
“Tôi không thấy cô ấy,” Jack nói, chợt nhận ra một người không biết bơi sẽ chẳng có chút hi vọng nào sống sót được trong dòng nước sông đang gầm gừ giận dữ này.
Ronin run run lôi ra một con hạc giấy đã rách tươm từ trong chiếc kimono.
“Hana... Hana bé bỏng của ta,” ông thút thít.
Ông thảy con chim nhỏ xuống dòng nước rồi nhìn nó trôi dần ra xa.
“Chúng ta phải đi ngay,” Jack thúc giục, vội vã vòng tay quanh người Ronin giúp ông đứng dậy. “Chúng ta cần tìm chỗ ẩn náu để còn chữa trị vết thương cho ông nữa”.
Hai người loạng choạng đi dọc bờ sông hướng về phía khu rừng. Ngay khi họ tới được bìa rừng thì bỗng có tiếng hét. Cả hai lập tức quay lại, sợ rằng điều xấu nhất đã đến.
“JACK! RONIN!” Hana hét to át tiếng dòng nước đục ngầu cuộn xoáy.
Cô đứng bên kia bờ liên tục nhảy lên nhảy xuống, tay vẫy gọi điên cuồng.
Một nụ cười nhẹ nhõm bừng lên trên khuôn mặt thống khổ của Ronin. “Hana! Con bé còn sống!”
Đúng lúc đó, ở phía xa hơn, Jack bắt gặp một hình dáng đang lồm cồm bò dậy - Kazuki.
“CHẠY ĐI!” Jack hét lên, điên cuồng chỉ tay về phía kẻ thù nguy hiểm.
Hana chỉ kịp nhìn thấy Kazuki đứng dậy. Cô bé lùi dần. Jack và Ronin nhìn sự việc diễn ra trong vô vọng, con sông đã ngăn cách họ với nhau.
Kazuki lảo đảo tiến tới chỗ Hana, tay lăm lăm lưỡi dao bí mật chuẩn bị tấn công cô bé.
Đột nhiên hắn gục xuống, miệng thở hồng hộc, trận chiến và cơn lũ cuốn cuối cùng cũng bộc lộ sức tàn phá của nó.
“CHẠY ĐI!” cả Jack và Ronin cùng đồng thanh.
Hana gật đầu rồi vẫy tay chào tạm biệt. Cô giơ cao chiếc hộp inro về phía Jack, ra hiệu rằng cô sẽ tới Toba rồi chạy đi. Bóng cô bé cứ thế khuất dần sau rặng cây.