Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15
KẾ HOẠCH MỚI

❊ ❊ ❊

logo

“Đã dặn đừng táy máy rồi mà!”. Jack nói trong lúc hai đứa thở hồng hộc lấy hơi ở khu ruộng ngoài thị trấn.

“Chỉ có cây lược chứ mấy”, Hana lẩm bẩm.

Jack điên tiết. “Mỡ đến miệng mèo rồi mà còn để mất nữa”.

Tiếng cành cây gãy vang lên làm cả hai quay phắt lại. Chúng vừa định thủ thế thì bóng Ronin đã xuất hiện từ phía khu rừng.

“Có lấy được ngọc không?”, vị võ sĩ lên tiếng.

Jack trừng mắt nhìn Hana rồi lắc đầu.

“Sao vậy?”

“Bà vợ tỉnh giấc”, Jack nghiến răng đáp. Nó cố tình bỏ qua sai lầm của Hana, Ronin sẽ chẳng dễ gì chịu tha cho lỗi lớn ấy.

“Giờ anh định làm gì?”, Hana vừa ngập ngừng hỏi Jack vừa liếc mắt nhìn thanh gươm trên hông Ronin.

Jack chán nản ngồi thụp xuống ôm đầu. Bây giờ khả năng lấy lại được viên ngọc gần như là bằng không.

Thương gia và vợ ông ta sẽ cảnh giác hơn gấp nhiều lần, bọn lính canh cũng đã bị đánh động.

“Chúng ta cần một kế hoạch mới”, Ronin nói trong lúc đưa bổng và mũ rơm cho Jack. Xong xuôi ông nằm tựa vào một gốc cây nhâm nhi rượu rồi lim dim mắt.

“Ngủ kế hoạch mới của ông đấy à?”, Jack bình luận bằng giọng mỉa mai.

“Việc gì làm được khi ngồi thì không nên làm khi đứng. Yên lặng một chút đi”.

Mặc kệ Ronin và cơn say của ông ta, Jack giận dữ dùng gậy đập mạnh xuống đất. Nó thậm chí đã nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Viên ngọc của Akiko có đáng để mạo hiểm đến thế không? Dù cơ hội mỏng manh đến mấy thì việc nên làm vẫn là tìm cách chạy xuống Nagasaki nhanh nhất có thể - thay vì mất thời gian cho việc tìm kiếm hành lí trong vô vọng.

Chính sơn tăng kia cũng từng nói Thứ cậu tìm đã mất... Điều cậu muốn là không thể! Có lẽ đã đến lúc Jack phải thừa nhận món quà nó hằng trân quý kia, dù nhìn thấy ngay trước mắt, nhưng không thể lấy lại được nữa.

Mủi lòng trước vẻ chán chường của Jack, Hana bèn nhích lại gần, “Thật sự xin lỗi...”

“Thôi quên đi”, Jack đáp, cơn giận dữ ban nãy đã qua đi. “Đây là chuyện của cá nhân tôi, chẳng việc gì phải bận tâm đến cả. Giờ cô được tự do rồi, muốn đi đâu tùy ý”.

Hana cười gượng. “Tôi mà làm thế thì bạn của cậu sẽ xả tôi ra làm tám khúc mất”.

“Tôi đảm bảo”.

Dù vậy thì nữ đạo chích vẫn không rời đi, ngược lại cô vẫn đứng yên đó nhìn Jack, lưỡng lự như thể không biết mình nên đi đâu vậy.

“Người tên Akiko rất quan trọng với anh thì phải?”

Jack gật đầu, thoáng mỉm cười khi nghĩ đến cô bé. “Akiko là bạn thân nhất của tôi, người đã ở bên tôi ngay từ những ngày đầu tiên tôi trôi dạt đến nơi này”.

“Thế sao giờ hai người lại xa nhau?”

Jack thở dài. Tim nó nhói đau nhớ lại hôm chia tay ở Toba vì sự an nguy của gia đình Akiko, cũng như lần gặp lại ngắn ngủi ở làng ninja. “Cô ấy phải ở bên mẹ. Để làm trọn đạo hiếu”, Jack giải thích.

Hana gật đầu vẻ đồng tình. “Có mẹ thật là tốt”.

Lần đầu tiên Jack nhận thấy sự cô độc của cô nàng siêu trộm này. “Thế gia đình của cô đâu?”, nó hỏi.

Hana lắc đầu. “Làm gì có. Từ lúc biết nhận thức tôi đã ở một mình rồi”.

Jack chợt cảm thông sâu sắc với người bạn đồng hành bất đắc dĩ này. Cũng như nó, cô ta là một đứa trẻ mồ côi, thậm chí còn khổ sở hơn nó nhiều, vì chưa từng có một ngày được hưởng sự ấm áp của gia đình. Tuy nỗi đau mất cả cha mẹ là rất lớn, nhưng chí ít Jack vẫn còn em gái chờ mong ở quê hương.

Kí ức về Jess một lần nữa phá tan cơn tuyệt vọng của Jack, tạo thành động lực khiến nó muốn hành động ngay lập tức.

Thật ra mà nói thì nó cũng không có sự lựa chọn nào khác. Thiếu kiếm lấy gì để tự vệ, thiếu tiền lấy gì để ăn, và thiếu hải đồ, thì coi như mất cả tương lai. Tuy viên ngọc không quá cần thiết cho hành trình sắp tới, nhưng lại tối quan trọng đối với trái tim Jack. Lấy lại món đồ này sẽ là bước đầu, không chỉ trên con đường lấy lại hành lí, mà cả khôi phục trí nhớ nữa.

Jack vẫn luôn thắc mắc chuyện gì đã xảy ra, Manzo và đồng bọn đánh bại nó như thế nào? Nên nhớ, Jack là một samurai được đào tạo bài bản, từng kinh qua chiến trận thực thụ, hơn nữa còn sở hữu kĩ năng ninja, không bao giờ để lộ ra thân phận thật sự. Một trận tập kích? Hay đánh hội đồng? Chỉ có lần theo manh mối mới mong tìm ra được chân tướng.

Và mảnh ghép đầu tiên sẽ là viên ngọc đen của Akiko.

Xốc lại tinh thần, Jack quyết định thử lại lần nữa, rồi sau đó đến Kyoto tìm cặp song kiếm, cuối cùng truy tìm tung tích bản hải đồ. Thu thập đủ đồ nghề mới tính chuyện đi Nagasaki.

“Tôi phải lấy viên ngọc cho bằng được”, Jack nói.

“Tôi sẽ giúp anh”, Hana đề nghị.

“Cảm ơn, nhưng không cần phải vậy”, Jack đáp, nó biết Hana cũng chẳng phải sung sướng gì.

“Nhưng tôi muốn”, nữ đạo chích nhấn mạnh. “Chuyện có một phần lỗi của tôi. Hơn nữa tôi còn phải dạy cho thằng cha thương gia đó một bài học. Hắn đã lừa đảo... lại còn bảo tôi là đứa vớ vẩn nữa chứ”.

Jack nhận thấy vẻ quyết tâm trong mắt Hana, rõ ràng lời nói của thương gia kia đã làm cô nàng bị tổn thương.

Bất thình lình. Ronin đứng phắt dậy tuyên bố. “Chúng ta sẽ buộc tên đó trao trả viên ngọc - tự nguyện”.

“Bằng cách nào?”, Jack hỏi ngay.

“Trước hết, tôi sẽ đi tìm việc”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang