
Cái nóng hừng hực khiến ngày làm việc lại càng dài ra dằng dặc. Mồ hôi đầm đìa như tắm. Jack thầm cảm ơn Miyuki vì cái mũ. Dù vất vả nhưng Jack thấy rất hài lòng. Mọi người chia thành từng nhóm nhỏ, cúi sát mặt lúa, tay cầm liềm liên tục cắt, cả đồng ruộng chói lòa ánh mặt trời. Một vài người vừa làm vừa hát, không khí đồng áng vô cùng náo nhiệt. Mỗi canh giờ trôi qua lại có thêm hàng đống lúa sẵn sàng chờ đập lấy thóc.
Tenzen chỉ cho Jack cách cắt lúa sát gốc rồi buộc thành từng bó, đặt thành hàng cho Hanzo và những đứa trẻ con khác mang đi. Đến giữa ngày, Tenzen rủ Jack ra ngồi nghỉ dưới bóng cây.
“Đã có thêm tin tức gì về kế hoạch của Lãnh chúa Akechi chưa?” Jack vừa nói vừa đưa vò nước cho Tenzen. Nó đặc biệt lo ngại chuyện ngôi làng sẽ bị tấn công trước khi Akiko kịp đến đây.
Tenzen cảm kích đón lấy, hớp vài ngụm lại đưa vò nước cho Shiro và Miyuki. “Theo tin tức cuối cùng chúng ta thu thập được thì ông ta đã chiêu mộ đủ binh lính nên nôn nóng muốn tiến quân lắm rồi. Có điều do không xác định được đích xác vị trí làng, cũng như thiếu hậu thuẫn từ phía đại tướng quân, nên tướng lĩnh vẫn can gián. Họ không muốn ông ta mắc phải sai lầm như con trai đại lãnh chúa Nobunaga ngày trước.”
“Người này đã làm gì?” Jack hỏi ngay.
“Cùng lúc tấn công vài ngôi làng,” Tenzen lí giải. “Cách làm này khiến quân đội của họ bị giãn ra quá thưa, nên các ninja dễ dàng lợi dụng để tiêu diệt gọn ghẽ.”
“Lúc đó chúng hoảng loạn,” Miyuki nói thêm vào, “thậm chí còn quay ra đánh tán loạn lẫn nhau.” Cô nàng lén giấu nụ cười trên môi khi trả lại vò nước cho Jack.
“Không may là,” Tenzen tiếp tục, “thất bại thảm hại này dẫn đến cơn thịnh nộ dữ dội của Oda Nobunaga đối với các gia đình nhẫn tộc.”
Kết quả khủng khiếp sau đó không được nhắc đến, nhưng không khí trở nên vô cùng nặng nề.
“Dù sao họ càng trì hoãn thì chúng ta càng có cơ hội gây ảnh hưởng đến triều đình, từ đó thuyết phục đại tướng quân can thiệp. Vả lại, chuyện quan trọng nhất bây giờ vẫn là thu hoạch cái đã.”
Tenzen dẫn đầu mọi người cùng quay lại làm việc.
“Đi nào, Shiro!” Anh hô hào. “Chúng ta sẽ làm xong nhanh hơn nếu cậu chịu khó một chút đấy.”
Shiro đứng dậy cằn nhằn, “Làm nữa, làm mãi, chả bao giờ được yên thân!”
Sáng sớm, Jack được biết thêm trước khi thu hoạch người ta phải thực hiện phần nghi lễ. Các trưởng tộc tập trung ở khu vực canh tác cầu khấn tại đền đá của Điền Thần, người cai quản ruộng lúa. Sau khi dâng rượu, hoa cùng các lễ vật khác, họ mới giật ba thân lúa chín mọng lên.
Đến chiều, nó lại cùng tổ sư gia và Hanzo dùng bữa cơm đạm bạc nhưng vô cùng trang nghiêm. Soke chọn một ít cơm cho vào bát rồi đặt lên kệ thờ trong nhà, ra hiệu bảo mọi người cùng rửa tay rồi làm lễ cảm tạ trời đất. Sau một hồi giữ im lặng thể hiện lòng tôn kính, ông quay lại đưa cho Hanzo và Jack mỗi đứa một ít để nếm thử.
Một nụ cười mãn nguyện nở trên khuôn mặt già nua của tổ sư gia. “Năm nay cũng lại được mùa lớn,” ông tuyên bố.
Cuối ngày hôm đó, Jack ngủ rất ngon mặc dù người mệt lả. Phải đến thận chiều hôm thứ ba nó mới thật sự biết như thế nào là kiệt sức. Cơ bắp đau nhừ, cái nắng thiêu đốt như hút hết sinh khí. Jack cứ tưởng những ngày làm thủy thủ trên tàu Alexandria đã là vất vả lắm rồi, vậy mà so với công việc thu hoạch lúa nước thật chẳng thấm vào đâu.
Thời tiết cũng là một trở ngại lớn. Chẳng có lấy một cơn gió thoảng qua để làm dịu bớt ánh nắng gay gắt. Ruộng đất sau bao ngày khô cằn đã cúng lại thành từng khoảng màu nâu nhạt.
Jack quyết định tạm nghỉ và tiến lại dưới bóng râm uống nước. Shiro cũng ở đó, có vẻ như nãy giờ vẫn gật gà.
“Đã bảo là sẽ rã cả tay ra mà,” Shiro lầm bầm từ sau cái mũ rơm. “Giữ sức đi. Biết đâu còn cần đấy.”
Miyuki cũng nhập bọn.
“Hôm nay trời nóng khiếp ,” cô nàng vừa vuốt chân mày vừa thở dốc.
Jack gật đầu, cầm vò nước tu một hơi dài. Trong lúc ngẩng đầu lên, nó bất ngờ nhận thấy cột khói bay lên từ hướng đỉnh núi hòa vào bầu trời xanh quang đãng. “Công nhận,” nó lên tiếng. “Hình như rừng bốc cháy luôn rồi kìa.”
Miyuki liếc mắt nhìn sang hướng Jack chỉ.
“Không phải cháy rừng đâu. Là khói báo hiệu đấy!” cô nàng mở to mắt kinh hãi. “Chúng ta bị tấn công rồi!”