Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
THƯƠNG NHÂN

❊ ❊ ❊

logo

“Tha cho tôi đi mà”, Hana cầu khẩn.

Lúc này ba người đang đứng ở góc khuất cạnh căn nhà của vị thương nhân ở Kizu.

“Thế có muốn bị nộp cho quan sai không?”, Ronin đe dọa.

Hana gào lên, “Nhưng dễ gì ông ta chịu giao ra viên ngọc. Hơn nữa vụ ăn trộm kẹp tóc chắc cũng lộ tẩy rồi...”

“Làm sao được thì làm”, Ronin vừa nói vừa đưa chỗ tiền Hana nhận được từ vụ trao đổi lần trước cho cô.

“Chúc may mắn!”, Jack thì thầm. Nó biết việc trở lại Kizu lúc này là cực kì nguy hiểm cho cả ba người. Đám lính canh có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

“May mắn thôi chưa đủ đâu”, Hana chán nản đáp.

Lúc cô xoay người chuẩn bị đi thì Ronin nắm chặt tay lại nói, “Đừng có nghĩ đến chuyên bỏ trốn. Bọn ta sẽ theo dõi ngươi ở đây, nếu quay lại mà không có viên ngọc trong tay thì...”, Ronin lấy ngón tay kẻ một đường trên cổ.

“Cảm ơn lời động viên!”, Hana cười mỉa mai rồi bước vào trong.

Ronin đứng chờ cạnh lối vào ngõ nhỏ, cố ý chắn mất lối thoát ra duy nhất, Jack thì lén nhìn vào thông qua khe hở trên tường gỗ.

Vị thương nhân này rõ ràng rất chú trọng đến cửa hàng của mình. Sàn nhà sạch sẽ tươm tất bằng chất liệu gỗ sáng bóng. Từng cây vải, chiếc áo kimono bày thành hàng dài màu sắc rất bắt mắt. Chủ hiệu ngồi trên bục cao tỉ mẩn kiểm tra nhóm hàng kẹp tóc cao cấp - khá đa dạng từ chất liệu đồng, bạc, đồi mồi cho đến họa tiết, kiểu dáng.

Jack thấy Hana tháo dép bước đến chỗ người thương nhân. Ông ta là một người đàn ông đầu hói mắt lươn, môi mỏng, mũi hẹp, ngoại hình toát lên khí chất gian thương buôn bán lọc lõi. Thấy bóng khách hàng, vẻ mặt chủ hiệu lập tức trở nên niềm nở, cho đến khi ông ta nhận ra đó là Hana.

“Cô...”

“Rất vui được gặp lại ông”, cô nàng cúi đầu mỉm cười ngọt ngào.

“Mấy cái kẹp tóc của tôi đâu?”, thương nhân giận dữ chỉ vào những chỗ trống trên kệ trưng bày.

“Xin lỗi, nhưng ông nói vậy là sao? Cửa hiệu mất đồ à?”

Thương nhân gắt lên khinh khỉnh. “Đừng chối nữa, rõ ràng cô đã lấy ba chiếc kẹp và một chiếc lược của tôi”.

“Tôi lấy kẹp với lược để làm gì? Tôi có cần đến chúng đâu?”, Hana vừa nói vừa vỗ vỗ búi tóc trên đầu. “Hơn nữa, có kẻ cắp nào lại đường hoàng quay lại như thế chứ?”

Chủ hiệu trừng mắt nhìn Hana. Cô nàng nở nụ cười ngây thơ ngọt ngào như mía lùi đáp trả. Dẫu chưa hoàn toàn tin tưởng nhưng thương nhân cũng đã bớt cảnh giác đi đôi chút. “Thế cô cần gì đây?”

Hana nuốt nước bọt. “Viên ngọc đen đó là của...”, cô nàng liếc về hướng Jack đang đứng quan sát - “chủ nhân tôi. Ngài ấy nói nó là vật đính ước rất quan trọng nên nhất định phải lấy về”. Nữ đạo chích đặt tiền lên bàn rồi im lặng chờ.

Người thương nhân lạnh lùng hỏi “Ngọc gì?”

“Viên tôi bán hôm qua đó”.

“Chẳng nhớ có vụ giao dịch nào như vậy cả”.

Nói đoạn vị thương nhân liền xua tay đuổi Hana rồi trở lại với công việc sắp xếp kẹp tóc ban nãy.

Jack quay lại nói với Ronin, “Lẽ nào Hana lừa chúng ta?”

Nhưng vị võ sĩ hoàn toàn không để ý. Anh mắt của ông ta đang chăm chú nhìn người phụ nữ trẻ đang lượn đi trên phố. Thậm chí Jack cũng không giữ được tập trung trước hình ảnh mĩ miều. Người đàn bà xinh đẹp vận bộ kimono lộng lẫy màu đỏ có trang trí hoa anh đào trắng, suối tóc đen mượt buộc kẹp tóc hình bướm vàng rực rỡ, ấn tượng nhất là hai dải hoa tô điểm cho khuôn mặt mặn mà quyến rũ. Mỗi bước chân của cô đều kèm theo tiếng chuông từ chiếc vòng bạc nho nhỏ.

Người phụ nữ bước vào, nhìn thấy Hana và lập tức nhăn mặt trước vẻ ngoài lôi thôi của cô nàng. Rất nhanh, thương gia đã tiến đến dẫn đường cho người đàn bà ngồi xuống.

“Cô ta là ai vậy?”, người phụ nữ trẻ hỏi.

“Chẳng ai cả”, thương gia vừa đáp vừa xua đuổi Hana.

Cô nàng vẫn cương quyết bám trụ. Người đàn bà nọ cũng chẳng buồn bận tâm mà bắt đầu ngắm nhìn mình trong gương, cẩn thận chỉnh lại chiếc trâm cùng kẹp tóc sao cho thật hoàn hảo.

“Em rất hài lòng với món quà của anh”, người phụ nữ trẻ nói với thương gia. “Mấy mụ bạn của em ghen tị quá chừng. Tụi nó nói chưa từng thấy ngọc đen bao giờ cả”.

Hana lập tức thở hắt khi nhìn thấy viên đá quý giờ đây đang được trang trí trên mái tóc của người đàn bà ấy. “Kia là viên ngọc tôi bán cho ông còn gì?”, Hana thốt lên.

Jack trọn mắt nhìn qua khe hở. Trùng hợp vẫn có thể xảy ra, nhưng sẽ thật khó tin nếu lại có hai viên ngọc đen giống nhau như vậy trong cùng một thị trấn nhỏ.

“À, hả”, thương gia càu nhàu. “Không đổi trả”.

“Nhưng chủ nhân tôi muốn đòi về”, Hana nhấn mạnh.

“Viên ngọc đó giờ thuộc sở hữu của vợ tôi rồi”.

“Vợ hắn ! ”, Ronin lắc đầu sửng sốt. “Trông như cha con vậy. Lão ấy hẳn phải giàu sụ”.

“Chuyện gì vậy?”, người vợ trẻ của thương gia lên tiếng.

“Không có gì đâu em”, ông ta vội vàng đáp rồi lại tìm cách đẩy Hana đi.

“Tôi cần phải trả nó về cho chủ nhân thực sự!”, nữ đạo chích van nài, ánh mắt cô nàng lấm lét nhìn về hướng Ronin đang ẩn nấp.

“Tao chính là chủ nhân thực sự”, thiếu phụ đáp trả. “Đây là viên ngọc duy nhất trong tỉnh, và nó thuộc sở hữu của tao”.

“Làm ơn đi... mạng sống của tôi phụ thuộc vào việc này...”

Người đàn bà xinh đẹp cười lanh lảnh. “Mạng sống của mày chẳng đáng bằng hạt cát nữa là - đòi ngọc của tao hả, mơ đi. Biến, hay là muốn quân lính đến bắt?”

Thương nhân liền tống luôn Hana ra đường.

“Xin các người đấy! Viên ngọc đó vốn là của một samurai”, Hana vẫy vùng.

Chủ hiệu túm cổ cô nàng lại sát mặt nhíu mắt nhìn vẻ e dè. “Samurai nào?”, ông ta cố tình nói nhỏ giọng để cô vợ khỏi nghe thấy.

“Samurai... ngoại quốc”.

Thương gia lập tức cười ngặt nghẽo. “Xạo cũng phải có căn cứ chứ. Thằng đó giờ này mà không cao chạy xa bay... thì cũng bỏ xác từ lâu rồi”.

Nói xong liền đạp luôn Hana ra cửa.

“Đừng có tới đây nữa!”, thương gia phủi tay rồi quay lại chỗ cô vợ đang giận dỗi.

“Sao anh nói viên ngọc đó là hàng tuyển, Isamu?”, cô vợ gắt gỏng.

“Đúng mà! Đúng mà!”, ông chồng đầu hói vội vàng nịnh nọt. “Con nhỏ đó nói dóc đấy, nó là kẻ cắp... đứa vớ vẩn! Thôi thôi, lại đây xem chiếc lược anh mới nhập được nào”.

Trong lúc thương gia cố gắng dụ dỗ vợ thì Hana cũng đứng dậy phủi bụi rồi bước về phía Jack và Ronin.

“Lực bất tòng tâm”, cô nàng chán nản nói với Ronin. “Muốn chém muốn giết gì thì tùy”.

“Nhiêu đó thôi sao đủ”, Ronin vừa nói vừa mân mê cán kiếm.

Lo ngại cho tính mạng nữ đạo chích, Jack vội vàng đứng lên chắn phía trước, nhưng Ronin đã chụp cổ tay cô nàng đẩy vào tường.

“Ngươi là siêu đạo chích cơ mà”, Ronin giật phắt chỗ tiền ra khỏi bàn tay run rẩy của Hana rồi nhìn thẳng vào mắt cô nàng nói. “Trộm lại là xong thôi, đúng không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang