
Chỉ nghĩ thôi Jack đã thấy rợn người. Trở lại Kyoto lúc này chẳng khác nào tự sát. Kẻ thù đầy rẫy, nhất định sẽ có ai đó nhận ra nó, nhất là những đứa từng theo học trường Nhị Thiên Nhất Lưu như Nobu, Hiroto, Goro, và kẻ thù không đội trời chung, Kazuki. Thà đời này đừng gặp lại hắn thì hơn. Tên này căm hận người nước ngoài đến tận xương tủy chỉ vì khaưng khăng cho rằng đó chính là nguyên nhân cái chết của mẹ hắn. Là người ngoại quốc duy nhất ở trường, Jack đã từng chịu đựng không ít trò kì thị từ hắn rồi.
Nhưng Kyoto cũng là nơi Jack có rất nhiều bạn bè. Về điểm này nó cảm thấy tương đối hào hứng. Rất có thể Saburo hay Kiku - hai đứa không tham gia cuộc chiến Osaka - vẫn đang ở đó. Hay như thầy Kano, vị võ sư dẫn đầu cuộc tẩu thoát, đã về trường rồi cũng nên. Hoặc giả còn có Emi và cha cô bé, Lãnh chúa Takatomi ở thành Nijo nữa. Jack biết ông ấy đã ra hàng Tướng Quân và được đặc cách tha mạng.
Nhưng phần mạo hiểm vẫn quá cao.
Hơn nữa, cho dù cặp song kiếm của cha Akiko rất quan trọng, nhưng bản hải đồ vẫn là ưu tiên cấp bách nhất. Lo nhất là việc bọn cướp không hề biết tầm quan trọng của món đồ này, chỉ sợ bọn chúng đã vứt đi hay dùng nhóm củi đốt lửa trại rồi cũng nên.
“N, quyết định nhanh lên nào!”, Ronin sốt ruột gắt.
Lúc này hai người đang đứng tại ngã tư trung tâm thị trấn. Tọa lạc giữa đường đi Kyoto và Nara, Kizu là điểm dừng chân lí tưởng cho khách qua đường. Từng dòng người hối hả tỏa đi khắp phía.
Jack vẫn chần chừ chưa quyết.
“Kyoto nằm ở hướng bắc”, Ronin chỉ về phía chiếc cầu gỗ bắc qua sông Kizu nói.
Nguy hiểm cũng ở hướng bắc. Jack thầm nghĩ.
Sau lưng nó về phía đông là rặng Iga, Toba, cùng ước mơ mong manh về một cuộc sống cùng với Akiko. Hướng nam dẫn đến Nara - nơi có Đông Đại Tự, nguồn gốc lá bùa xanh trong tay Jack - đồng thời cũng rất có thể là địa điểm hai tên bạn của gã Manzo đang hướng đến. Tất nhiên tất cả chỉ là phỏng đoán. Hướng còn lại, hướng tây sẽ dẫn đến vùng duyên hải Osaka, nằm trên lộ trình xuống Nagasaki tìm tàu về Anh Quốc. Nhưng mà, trong tình trạng không tiền bạc, không vũ khí, duy nhất một tên nghiện rượu làm bạn đồng hành, chỉ sợ chưa đến Osaka nó đã tiêu đời chứ đừng nói là tới Nagasaki.
Bốn con đường, bốn sự lựa chọn, và chẳng lựa chọn nào có vẻ chắc chắn cả.
“Bắt cá hai tay thì cuối cùng sẽ chẳng được con nào”. Ronin bình phẩm khi nhận thấy vẻ đăm chiêu trên khuôn mặt Jack.
Jack cầm lá omamori xanh. “Manh mối nằm ở hướng nam”.
“Nhưng kiếm thì ở hướng bắc”.
“Ngoại trừ thứ đó ra thì chẳng còn gì cả: viên ngọc, tiền bạc, nhật kí của cha...”
“Chẳng biết được. Hơn nữa, nhật kí làm sao so sánh được với cặp song kiếm Shizu chứ?”, Ronin gắt.
Jack chẳng dại gì nói về tầm quan trọng của bản hải đồ với người lạ. Vị võ sĩ mới quen này chưa đủ tin cậy để nó có thể chia sẻ bí mật chính trị to lớn ấy. Đặc biệt đối với Jack đó còn là con đường duy nhất quay về Anh Quốc, trở thành một hoa tiêu và nuôi nấng em gái nó. Quyển nhật kí hải trình đó cũng chứa đựng sợi dây liên kết cuối cùng với cha. Mất nó chẳng khác gì lại mất cha thêm lần nữa.
Jack thề sẽ làm tất cả để đoạt lại bản hải đồ.
“Theo ông thì bọn người đã cướp của tôi là võ sĩ hay kẻ cướp?”, Jack cố tình né tránh câu hỏi của Ronin.
“Không thể đoán chắc được”, Ronin đáp. “Manzo rõ ràng tự xem mình là một tay kiếm, nhưng lại hành xử như kẻ cắp. Không có Chúa để thờ thì samurai rất dễ sa vào con đường tội lỗi nhằm sinh tồn. Sau chiến tranh con số này lại càng tăng đáng kể”.
“Cứ tìm được họ sẽ rõ thôi. Anh thợ mộc bảo màn tỉ thí chỉ mới vừa diễn ra hôm qua, hai người đó chưa đi xa được đâu”.
“Bên này”, Ronin chỉ chiếc cầu phía bắc phản đối, “chúng ta có địa điểm, tên người, kèm theo manh mối rõ ràng”. Nói đoạn lại chỉ về phía nam. “Bên kia thì chẳng có gì cả. Tất cả chỉ dựa theo phán đoán mà thôi. Hai người kia hình dạng ra sao cậu có biết không? Cậu khẳng định được lá bùa kia có quan hệ với họ không?”
Jack không thể chối cãi lập luận này. “Nhưng tìm được Matagoro Araki rồi sao nữa? Bảo ông ta ngoan ngoãn trả kiếm chắc?”
“Dám lắm chứ. Hắn thuộc dạng samurai ưa danh vọng”, Ronin trả lời. “Muốn giữ uy tín hay nghe thiên hạ bàn tán rằng mình đi ăn cướp kiếm của kẻ khác đây? Hơn nữa, một người chỉ có thể đeo theo một cặp song kiếm thôi!”
Jack lắc đầu lo ngại. “Đến Kyoto thật sự quá mạo hiểm”.
“Cậu tự xưng là võ sĩ, xin lỗi chứ võ sĩ chẳng là gì khi không có kiếm”, Ronin vừa nói vừa hùng hổ siết thanh katana của mình thêm phần sức nặng. “Hơn nữa, cậu sẽ có nhiều cơ hội đòi lại hành lí hơn nếu có vũ khí thích hợp trong tay”.
Cá xuôi dòng là cá đã chết. Vấn đề là Jack không thể biết đâu mới là dòng chảy, lựa chọn sai có thể dẫn đến kết cục rất thảm khốc.
“Thôi có người quyết định giùm chú mày rồi”, Ronin vừa nói vừa hất đầu về hướng nam. Lúc này trên con đường hướng đến Nara là hai tên lính đang tra xét người qua lại.
“Nên nhanh chân thì hơn”, Ronin nói rồi bước thẳng theo phía đối diện hướng về Kyoto. Jack chỉ còn cách bước theo. Cơn mưa to ngày hôm trước tạo thành dòng chảy dọc theo các ngọn núi, nước sông Kizu cuồn cuộn và chảy rất mạnh. Xen lẫn giữa đoàn người du hành, hai người bước thật nhanh đến khi ra khỏi thị trấn.
“Liệu bọn chúng có phát hiện ra mình chưa nhỉ?”, Jack nhìn về phía sau lo lắng hỏi. Con đường khá nhộn nhịp, thoạt nhìn khó nhận ra bộ trang phục đặc trưng của quân sĩ. “Chẳng biết được”. Ronin trả lời. “Nhưng đừng ngừng lại thì hơn”.
Thời gian dần trôi, càng rời xa Kizu lượng khách qua đường càng ít lại. Đến chạng vạng tối thì chẳng còn ai cả. Jack theo sau Ronin tiến sâu vào rừng.
“Hôm nay cắm trại ở đây”, Ronin ngồi xuống một khúc cây gãy nói.
Jack cũng đến bên cạnh nhìn vị võ sĩ nốc liền ba ngụm rượu. Nó tự hỏi chẳng lẽ đêm nào ông ta cũng say khướt như vậy ư? Quá khứ của người khác không phải thứ có thể tùy tiện hỏi. Nghĩ bụng, Jack lấy hai chiếc màn thầu để dành ra chia cho Ronin một chiếc.
“Ông ăn đi”, vị võ sĩ phẩy tay từ chối.
Jack không nói gì nhưng vẫn quyết định để lại cho ông ta dùng sáng hôm sau. Nó cắn bánh của mình và không khỏi ngạc nhiên bởi vị ngọt như đường của màn thầu nhân đậu đỏ. Tuy không đến mức nhỏ dãi như bánh nhân thịt, nhưng dù sao Jack cũng xử lí phần ăn rất nhanh chóng.
Xong xuôi, nó chợt thấy rờn rợn như kiến bò sau cổ. Những bài học nhẫn thuật của Soke đã dạy cho Jack biết tuyệt đối không thể bỏ qua linh cảm dạng này. Nó làm bộ như đang thả lỏng, rồi lợi dụng cơ hội quan sát kĩ xung quanh. Thoạt nhìn thì chẳng thấy ai, nhưng Jack biết có kẻ đang ẩn nấp trong các bụi rậm.
Nó bình tĩnh xoay sang phía Ronin thì thầm nói, “Chúng ta bị theo dõi”.