Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
VỆ SĨ

❊ ❊ ❊

logo

“Được nhận rồi”, Ronin quay về nhà kho vui vẻ tuyên bố. “Hắn còn trả trước tiền công hôm nay nữa”.

Vị võ sĩ mở túi vải lấy ra vài cái màn thầu bốc khói. Trong lúc Hana và Jack điên cuồng nhai nuốt, ông mở bình rượu vừa uống vừa mô tả kĩ hơn về kế hoạch.

“Để dành hai cái bánh bao nhân đậu đỏ lại sau còn có việc cần”. Ronin nhắc. “Rồi, trở lại vấn đề, tôi vừa tìm hiểu được tên thương gia này thường dọn hàng cuối giờ dậu, sau đó cùng vợ men bờ sông về nhà. Hai đứa sẽ phục sẵn ở lối đi nhỏ thông ra đó”.

“Ông có chắc sẽ thành công không?”, Jack hỏi.

Ronin đứng dậy sửa soạn lại áo quần và cặp kiếm. “Chỉ có một cách để biết thôi”.

“Thấy gì chưa?”, Hana sốt ruột trong lúc cùng Jack đứng nấp trong mương dọc con đường.

“Chưa”, nó đáp, bắt đầu e ngại thương gia cùng vợ đã đi đường khác về nhà.

“Hay có chuyện gì rồi?”

“Mong là không phải”. Jack nói. Mặt trời đã khuất dần sau núi mà vẫn chưa thấy bóng dáng họ... hay Ronin đâu cả. Càng tối thì kế hoạch này sẽ càng thêm phần mạo hiểm.

“Có khi Ronin xỉn rồi cũng nên”.

Jack không nói gì, thà đừng nghĩ đến khả năng đó thì hơn.

Thời gian để thực hiện kế hoạch không còn nhiều, và lòng kiên nhẫn của Hana cũng vậy.

“Thằng cha đó có đáng tin không vậy?”, cô nàng lấy con dao mới được Ronin trả cho lúc sáng vừa cào đất vừa nói. “Dù sao hai người cũng mới quen nhau được vài hôm chứ mấy...”

“Tới rồi!”, Jack ra hiệu, giọng nó không giấu được vui mừng trước diễn biến mới. Mối lo của Hana cũng đã thoáng qua trong tâm trí nó. Ronin là một người rất khó đoán, lai lịch cũng không rõ ràng, nhưng dẫu sao ông vẫn là sự lựa chọn duy nhất của Jack vào lúc này.

Thương gia cùng người vợ trẻ đả xuất hiện trên con đường dọc theo bờ sông dẫn về nhà. Khi họ đi tới gần thì Jack và Hana nhảy xổ ra, tay lăm lăm vũ khí.

“Tôi đến để lấy lại tài sản của mình”, Jack tuyên bố.

Mắt thương gia mở to sững sờ. “Tên võ sĩ ngoại quốc! Thì ra kẻ đột nhập hôm qua chính là ngươi!”

Người vợ vô thức sờ tay lên tóc. “Đừng có mơ. Viên ngọc này là của tao!”

“Trước khi bị người ta lấy đi nó là món quà tôi luôn giữ bên mình”. Jack lên tiếng. “Giờ tôi trân trọng xin hai người vui lòng trả lại”.

Thương gia cười lớn. “Một tên ngoại quốc thì biết gì đến lễ nghĩa mà đòi trân với chả trọng?”

“Ít ra cũng hơn ông!”, Hana xen vào. “Hôm đó chính ông đã lừa gạt tôi về giá trị của nó”.

“Buôn bán là buôn bán. Hơn nữa mày đâu đáng được tôn trọng - một đứa vớ vẩn đầu đường xó chợ”.

Điên tiết trước lời xúc phạm, Hana sấn tới phía người thương gia.

“À mà chúng mày đã gặp vệ sĩ mới của tao chưa nhỉ?”, hắn kiêu ngạo búng ngón tay.

Từ phía sau cặp vợ chồng gian xảo, Ronin lù lù xuất hiện. Jack và Hana thoáng sững sờ, nhưng khuôn mặt vị võ sĩ không hề có chút biểu cảm - chỉ duy nhất cái liếc lạnh lùng chết chóc mà thôi.

“Giết cả hai!”, thương gia ra lệnh.

Hana ngẩng đầu nhìn Ronin rồi nhanh chóng bỏ chạy, lúc này ông trông rất uy nghiêm, hoàn toàn khác hẳn vẻ đờ đẫn ngày thường. Nhưng Jack vẫn đứng im tại chỗ. “Tôi không có ý muốn khiêu khích, mà chỉ đến để lấy lại viên ngọc thôi”.

“Không đến lượt mày lựa chọn”, Ronin tuốt gươm nói.

Nhanh như một tia chớp, vị võ sĩ tung ra một đòn phạt ngang đầu. Dù kịp thời thụp mình xuống tránh nhưng Jack vẫn không khỏi thấy ớn lạnh khi nghe tiếng gió vụt qua. Nó thúc bổng phản công. Ronin dễ dàng né sang bên nhắm thẳng ngực chém xuống. Jack vội vàng nhảy ra, lưỡi đao bén lẹm trượt đi trong gang tấc.

Dù là diễn theo kế hoạch nhưng cái cách mà Ronin chiến đấu quá chân thật.

Chẳng lẽ thương gia đã hứa hẹn điều gì đó rất lớn, hay tiền thưởng triều đình treo trên đầu Jack đã khiến võ sĩ nghiện rượu kia thay lòng? Dù sao thì Jack cũng chỉ có một lựa chọn: đánh hay là chết...

Jack đỡ đòn hiểm vào tim rồi đảo gậy nhắm đầu Ronin quất mạnh. Lợi thế của nó là độ dài cây bổng, nhưng đối thủ lại dày dạn kinh nghiệm hơn rất nhiều. Ông dễ dàng tránh sang bên chấn chuôi kiếm vào tay Jack khiến nó la lên, tuột tay đánh rơi luôn cây bổng, cuối cùng lãnh trọn một đòn giật cùi chỏ vào cằm nối tiếp.

Choáng váng, Jack mất đi thế phòng thủ, Ronin liền phóng kiếm vào hông nó. Khuỵu gối trên đất, tuy Jack không thấy đau, nhưng máu đỏ đã nhuộm màu bộ kimono rách nát.

“Trúng đòn rồi! Trúng đòn rồi!”, vợ thương gia reo lên vừa mừng vừa sợ.

Lúc này Jack đã không còn khả năng chống trả, chỉ biết nắm chặt vết thương mong cầm bớt máu.

“Chặt đầu nó đi!”, thiếu phụ ra lệnh, khuôn mặt xinh đẹp thoáng hiện vẻ lạnh lùng tàn khốc.

“Chỉ có những samurai thực thụ mới xứng đáng được chết theo cách đó”, Ronin đáp.

Jack la lên một tiếng cuối cùng rồi nằm gục xuống đất.

“Nó chết rồi à?”, thương gia liếc qua vai vợ hỏi.

Ronin chọc ngón tay vào thân thể Jack và không thấy phản ứng gì thì đáp lại. “Vâng”, ông vừa đáp vừa lau chỗ máu dính trên gươm của mình.

“Thế thì còn chờ gì nữa mà không về dùng bữa tối?”, vợ thương gia hoan hỉ lên tiếng.

“Dù gì cũng phải xử lí cái xác đã chứ?”, Ronin hơi bất ngờ trước sự vô tình của nguôi đàn bà xinh đẹp này.

“Để sau đi”, thương gia nói chen vào. “Giờ đá tạm nó qua một bên cho quạ rỉa xác một bữa”.

Nghe lệnh, võ sĩ nghiện rượu lăn cơ thể vô hồn của Jack sang đường hào cạnh đó rồi nhanh chóng theo chân ông bà chủ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang