
Tiếng quan quân đuổi theo ngày một gần hon. Jack gần như cảm nhận được cả hơi thở của bọn ngựa phả lên cổ mình.
Nó chết mất.
Bằng nỗ lực cuối cùng, Jack lao tới phía trước, may thay được bụi cây bên dưới bao lấy. Trượt qua lớp thực vật, vượt nốt một cành cây gãy, cuối cùng nó cũng đến được khu rừng. Jack lẩn trốn trong các thân cây, dựa vào tán lá và bóng đêm để ẩn nấp.
Khi dám chắc bọn võ sĩ đã mất dấu, nó mới dám giảm tốc độ. Nó tạm dừng ở một góc quang đãng, vừa thở hồng hộc lấy hơi vừa xác định phương hướng. Tuy lúc này trong rừng trời tối đen như mực nhưng Jack vẫn lờ mờ nhìn thấy sao Bắc Đẩu thông qua khe hở trên tán lá, nhờ đó tính toán ra đường quay về.
Bất thình lình nó bị ai đó khống chế từ phía sau vật sấp ra đất, chưa kịp phản ứng gì dao đã kề sát bên cổ.
Jack mỉm cười. “Miyuki,” chưa bao giờ nó cảm thấy mừng rỡ khi gặp lại cô nàng hơn lúc này.
“Anh đã trốn thoát bằng cách nào?” Miyuki nghi ngờ, dao vẫn dí sát cổ Jack.
“Tôi cũng rất vui được gặp lại cô,” Jack đáp, thầm nghĩ liệu đây có phải kẻ phản bội Gemnan nhắc đến chăng. “Tôi đánh ngất lính canh chạy ra đấy.”
“Chỉ một tên thôi hả?” Miyuki hỏi vặn.
Jack gật đầu. “Tôi dùng một trong số chiêu thể thuật cô đã dạy. Bất Động Quyền. Sau đó trốn những tên còn lại.”
Miyuki miễn cưỡng buông nó ra.
“Những người còn lại đâu rồi?” Jack lên tiếng hỏi.
“Shiro quay về làng báo cho Shonin biết tin cậu bị bắt, Tenzen cũng đi cùng. Chú Zenjubo thì quay lại thành dò la tin tức. Mà, nhanh đi thôi,” cô nàng vừa nói vừa quảy hành lí lên vai.
“Mình không chờ chú ấy à?”
Miyuki lắc đầu. “Zenjubo sẽ biết tự lo liệu.”
Nói đoạn đứng dậy hướng về phía bắc.
“Ủa, nhưng làng ở hướng này cơ mà?” Jack trỏ về phương đông hỏi.
Miyuki trừng trừng lườm nó. “Bỏ cái thói suy nghĩ của bọn võ sĩ đi. Chúng ta là ninja. Bộ cậu muốn dẫn toàn bộ quân truy bắt về làng hay sao? Mà hỏi thật, bộ cậu nghĩ có thể dễ dàng trốn thoát như vậy à?”
“Dễ dàng? Tôi bị giam trong lồng sắt. Phải cạy khóa, trèo tường, trốn trong chum nước, chạy như điên như dại đấy!”
“Lãnh chúa Akechi không phải kẻ ngốc. Chỉ cử duy nhất một tên lính gác nhân vật đại tướng quân hạ lệnh truy nã đặt biệt ấy á? Hắn cố tình để cho cậu chạy thoát thì có.”
Cô nàng nhìn thẳng vào mắt Jack như muốn dò xét tâm can nó vậy. “Cậu đã thỏa thuận với hắn để đổi lấy tự do phải không?”
Jack hãi hùng nhìn Miyuki. “Tôi chả phản bội ai cả!” nó phủ nhận.
“Cái đó còn phải để xem.”
Trưởng làng, ông Momochi, cùng tổ sư gia chủ trì buổi họp khẩn cấp. Jack quỳ gối dưới chân họ trong phòng khách ở dinh Shonin. Miyuki, Shiro, và Tenzen đều đã hoàn thành phần báo cáo của mình, nay ngồi phía sau nghe Jack thuật lại câu chuyện về cuộc đào tẩu của nó. Chú Zenjubo vẫn chưa thấy trở về.
“Cậu không tiết lộ vị trí của ngôi làng thật ư?” Shonin hỏi.
“Vâng,” Jack đáp.
“Dối trá cả thôi,” ông Momochi nói chen vào. “Làm sao có thể tin một mình nó hạ được lính canh rồi thoát ra khỏi lồng sắt được? Chắc chắn nó phản bội làng rồi.”
“KHÔNG ĐÚNG!” Jack nhấn mạnh. “Nếu có người bị phản bội, thì đó là tôi mới đúng.”
“Ý cậu là sao?” trưởng làng xua tay bác ý kiến của ông Momochi đi.
Jack ngưng lại vài giây để trấn tĩnh. Nãy giờ ông Momochi cứ tìm cách vặn vẹo Jack, không nằm ngoài mục tiêu đưa ra hành quyết. Đây là thời cơ để lật ngược tình thế, cũng như biết rõ chân tướng, ông Momochi phản bội, hay Gemnan nói dối.
“Tên quản ngục nói đã có một ninja,” Jack cố tình nhìn thẳng về hướng ông Momochi, “khai báo với hắn về sự hiện diện của tôi.”
Không khí yên lặng bao trùm ba nhân vật chủ chốt của làng. Tổ sư gia quay sang nhìn ông Momochi chờ đợi lời giải thích.
“Nếu tính cáo buộc,” ông ta bắt đầu cãi lại, “thì làm ơn suy nghĩ cho kĩ càng một chút. Tuy tôi luôn thể hiện rõ quan điểm của mình, nhưng động đến việc làm ảnh hưởng đến an nguy của làng thì không bao giờ nhé. Nên nhớ, cả nhà tôi đều ở đây. Thưa trưởng làng, tôi luôn tôn trọng ngài, cho dù có ý định làm chuyện đó, tôi cũng không bao giờ che giấu ngài.”
Jack gần như bị thuyết phục vào những lời lẽ của ông Momochi. Và có vẻ trưởng làng cũng thế. Vậy thì chỉ còn Miyuki thôi. Nhưng cô ta đã ở bên nó suốt cả nhiệm vụ cơ mà. Khoan đã, không hoàn toàn như thế, Jack chợt nhớ lại. Lúc ở chùa, Miyuki đã tách nhóm để hỏi thăm các nhà sư - chí ít thì cô ta nói với nó như thế.
“Cũng có khi là người khác,” Jack liếc nhìn về phía Miyuki gợi ý.
“Vớ vẩn!” ông Momochi vặt lại. “Một ninja trong làng sẽ hiểu rõ hơn ai hết việc này sẽ gây ra nguy hiểm không cần thiết. Rõ ràng tên võ sĩ Gemnan đó chỉ tìm cách moi thông tin. Và tôi nghĩ hắn đã thành công rồi không biết chừng!”
“Không đúng. Tôi đã mạo hiểm cả tính mạng để bảo vệ bí mật cho ngôi làng này đấy,” Jack tuyên bố.
“Ta tin con, Jack,” tổ sư gia lên tiếng.
“Biết ngay mà!” ông Momochi bực tức vặt lại. “Nhưng khả năng nhìn người của ông đã bị đặt câu hỏi kể từ cái lần...”
“Đủ rồi!” trưởng làng cắt ngang khi thấy tổ sư gia có vẻ đau lòng khi nhớ lại chuyện cũ. “Ta đã hiểu ý kiến của hai vị, cũng như nghe Jack trình bày. Bây giờ việc cần làm là đưa ra phán quyết cuối cùng. Zenjubo đâu rồi?”
Miyuki cúi đầu thi lễ rồi lên tiếng nói. “Chú ấy quay lại thành. Vốn định giải cứu - hoặc đảm bảo cậu ta không tiết lộ được bí mật về làng ạ.”
Jack hiểu rõ ngụ ý lạnh lùng trong câu nói vừa rồi của Miyuki. Nếu không thoát được, có thể nó đã bị hành thích bởi ninja của làng rồi.
“Thưa Shonin,” một ninja gọi vào từ phía cửa. “Zenjubo đã về đến sân làng rồi ạ.”
Chỉ một lúc sau, chú Zenjubo đã bước vào phòng, trông bẩn thỉu và rách rưới vì phải di chuyển đường dài. Ông bước qua cúi đầu trước hội đồng rồi báo cáo mà không hề nhìn mặt Jack.
Trưởng làng im lặng lắng nghe, cuối cùng mới lên tiếng hỏi, “đã có tổn hại gì xảy ra cho làng chưa?”
Chú Zenjubo lắc đầu. “Thằng nhóc không khai báo gì cả.”
“Tôi nợ anh một lời xin lỗi,” Miyuki nói với Jack.