
“Ối chà, chẳng phải là chàng võ sĩ ngoại quốc danh tiếng lẫy lừng đây sao!” Lãnh chúa Akechi vừa vuốt bộ ria mép được chăm bẵm kĩ càng của mình vừa nói giọng kinh ngạc. “Hay nên gọi là ninja mới đúng nhỉ?” ông ta cười lớn.
Jack vẫn giữ im lặng, quỳ gối cúi gầm mặt dưới chân nhân vật quyền lực nhất trong vùng. Hai lính canh kẹp sát hai bên nách nó. Thêm bốn người nữa đứng thành hàng phía bức tường sau lưng. Tất cả đều sẵn sàng chờ lệnh lãnh chúa là ngay lập tức ra tay hành quyết.
Bên ngoài, chim muông vẫn tung tăng bay lượn giữa ánh nắng mùa hè rực rỡ, hoàn toàn trái ngược với tình cảnh hiểm nghèo của Jack. Lúc bị phát hiện, tên gác cổng suýt chút nữa đã làm rơi cả kiếm khi thấy khuôn mặt châu Âu của nó lộ ra đằng sau cái rổ. Những tên khác thì nhanh chóng nhảy bổ đến, chỉ trong vài giây đã hoàn toàn bao giây Jack. Tranh thủ lúc hỗn loạn, Miyuki biến mất chẳng thấy đâu nữa, còn nó thì bị giải đến tầng bốn tòa thành giao nộp cho thủ lĩnh.
Lãnh chúa Akechi ăn mặc chỉn chu trong bộ trang phục toàn đen bao gồm quần hakama và áo khoác xẻ tay kataginu, tấm gia huy hình rồng bằng vải vàng thêu ở vị trí trang trọng trên ngực áo. Một người đàn ông phong độ, đạo mạo, tóc búi củ hành sức dầu bóng thơm phức. Ông ta có vẻ thích khoe mẽ, cứ nhìn bức tranh lụa khổng lồ ca ngợi cuộc đời và chiến tích của mình thì biết.
“Chỉ có bọn ninja mới nghĩ ra cách ngụy trang khéo léo đến như vậy,” Lãnh chúa Akechi chỉ vào bộ trang phục hư vô tăng của Jack nói. “Ta thật sự tò mò muốn biết vì sao bọn chúng lại giúp đỡ ngươi đấy.”
“Bọn sát thủ ấy là kẻ thù của tôi, thưa ngài Akechi,” Jack càng ra sức cúi sát đất nói.
“Nếu vậy thì thời gian qua ngươi sống sót bằng cách nào? Ấn nấp nơi đâu? Lính canh của ta đã đi tuần khắp các khu thung lũng, rừng rậm, làng mạc trong địa phận này rồi.”
“Tôi trốn sâu trong rừng rú, may mắn qua mắt được tất cả.”
“Ta không phải kẻ đần độn đâu,” Lãnh chúa Akechi thở dài. “Ngươi quá béo tốt so với người đã phải sống hoang dã kiểu đó hàng mấy tháng trời. Thôi, khai thật đi, vị trí ngôi làng đã cưu mang ngươi là ở đâu?”
“Tôi... không thể nói được,” Jack đáp.
“Không thể hay không muốn?”
Nói đoạn ông ta tiếp tục đưa mắt quan sát nó một lúc.
“Ta cũng không phải hạng không biết lí lẽ,” Lãnh chúa Akechi nở nụ cười ngọt như đường mật. “Chúng ta làm một cuộc trao đổi nhé. Chỉ cần chịu nói ra vị trí ngôi làng bọn ninja, ta sẽ đảm bảo an toàn cho ngươi.”
Jack không tin tưởng con người này. Lời hứa của ông ta cũng chẳng khác gì bức tranh khoác lác treo trên tường kia. “Thế còn mệnh lệnh của đại tướng quân Kamakura thì sao?”
“Ta sẽ gửi thư cho ngài ấy bảo ngươi đã lập được công trạng ở đây. Nói chung chừng nào còn ở trong địa phận này, ngươi sẽ không hề hấn gì cả.”
Jack suy nghĩ kĩ lưỡng rồi mới trả lời. “Tôi không nói được. Lúc dẫn về đó họ bịt mắt tôi mà.”
Lãnh chúa Akechi nghi ngờ nhíu mày.
“Đây là câu hỏi về lòng trung thành đấy, cậu Fletcher, nhớ lại lời thề võ sĩ đạo của mình đi!” ông ta chuyển sang kiểu nói chuyện lễ độ hơn. “Cậu là samurai... hay ninja?”
Đến Jack còn chẳng xác định nổi câu trả lời. Nếu là vài tháng trước lẽ dĩ nhiên nó là một samurai. Nhưng bây giờ thì...
“Ta đã nghe kể nhiều điều tốt đẹp về cậu,” Lãnh chúa Akechi tiếp tục, bất ngờ chuyển sang dụ dỗ Jack. “Lãnh chúa Takatomi của vùng Kyoto cũng cho rằng cậu là người có tài. Nghe nói còn cứu được ông ấy một mạng từ trong tay sát thủ Độc Nhãn Long? Và hình như chính hắn cũng là kẻ đã giết cha cậu đúng không?”
“Đúng vậy,” Jack nghiến răng, cố nén cho cảm xúc không làm ảnh hưởng đến óc phán đoán.
“Thế thì việc gì cậu phải che giấu cho bọn chúng chứ?”
“Độc Nhãn Long đã chết. Và tôi chỉ muốn được trở về nhà thôi,” Jack cố tình lảng tránh.
“Đừng có ngu như vậy! Hắn là một phần của bọn chúng. Ninja nào cũng như nhau. Xấu xa, ti tiện! Đó chình là lí do lũ ninja chả bao giờ dám để lộ mặt cả.”
Nói đoạn Lãnh chúa Akechi đứng thẳng dậy, mặt lộ vẻ u buồn.
“Cha ta cũng qua đời dưới bàn tay chúng,” người đàn ông quyền uy cố tình hạ thấp giọng như thể đang tiết lộ bí mật động trời với Jack vậy. “Có khác chăng là ta không biết đích xác kẻ nào đã làm chuyện đó. Và vì thế đã thề sẽ quét sạch bọn chúng rửa hận cho gia tộc mình.”
Jack nhận ra ngay ánh mắt cay độc này. Lãnh chúa Akechi cũng bị lòng hận thù làm mờ mắt, hệt như Độc Nhãn Long vậy.
“Ta muốn bắt đến tên ninja cuối cùng, đốt trụi làng mạc chúng thành tro, xóa vĩnh viễn kí ức về con đường tà đạo đó một lần và mãi mãi. Nghĩ mà xem, cậu Fletcher. Không còn ninja, không còn một tên kẻ thù nào trên quả đất này nữa.”
Đến lúc này thì Jack hạ quyết tâm, nó sẽ không bao giờ để con người này biết bí mật của ngôi làng. Nhất định ông ta sẽ giết sạch hết tất cả những người vô tội, phụ nữ, thậm chí là trẻ em trong làng. Câu chuyện tàn nhẫn ngày trước xảy ra với Miyuki sẽ lại tái hiện. Bất kể Jack trung thành với phe nào, thì nó cũng không cho phép việc đó diễn ra, nhất là với Hanzo - hay Kiyoshi, một thành viên trong đại gia đình ấy.
“Một cành cây không thể làm nên cả khu rừng,” Jack lên tiếng.
“Gì cơ?”
“Không phải ninja nào cũng như nhau. Nhiều người trong số họ chỉ là nông dân chân lấm tay bùn, mong sao sống no đủ qua ngày là được...”
Lãnh chúa Akechi lập tức cắt lời nó bằng một cái phẩy tay. “Rõ ràng ngươi đã ở lại đó quá lâu, đến nỗi bị chúng dùng bùa mê làm cho lú lẫn rồi.”
Nói đoạn ông ta búng ngón tay ra hiệu cho hai tên lính canh kéo xồng xộc Jack lại sát chân mình.
“Có lẽ ngươi cần thêm thời gian suy nghĩ về việc nên đặt lòng trung thành ở đâu, ngoại quốc nhỉ?” Lãnh chúa Akechi gằn giọng, vẻ cuốn hút ban nãy hoàn toàn thay bằng sự thất vọng lộ ra mặt. “Gemnan!” ông ta lớn tiếng gọi.
Một người đàn ông mặt choắt, da tái nhợt, mắt ti hí bước qua cánh cửa giấy vào trong phòng, bước lê đến chỗ chủ nhân, còng lưng quỳ phục xuống.
“Thằng nhóc ngoại quốc, ta cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng nữa,” Lãnh chúa Akechi tuyên bố. “Nếu đến sáng ngày mai mà chưa chịu khai ra vị trí ngôi làng, Gemnan đây sẽ khiến ngươi buộc phải nhớ lại. Nói trước là hắn hết sức thuyết phục đấy nhé.”
Cặp môi Gemnan mở ra để lộ nụ cười tàn ác, khiến Jack ngay lập tức liên tưởng đến hình ảnh rắn rình mồi. Nó thấy ớn lạnh sống lưng. Dù người này định dùng cách gì để thuyết phục thì, có một điều chắc chắn sẽ là sẽ chẳng dễ chịu... hay êm ái một chút nào cả.