
“Đ ể tôi đãi”, một vị võ sĩ say rượu đột nhiên ngồi xuống bàn Jack tại một quán trọ nhỏ bên cạnh con đường núi.
“Cảm ơn, nhưng người xuất gia không thể uống rượu”. Jack đang giả trang trong vỏ bọc hư vô tăng, với chiếc giỏ rất to trên đầu đủ để che khuất thân phận người nước ngoài. Nó không hề muốn lọt vào tầm mắt của bất kì ai, đặc biệt là võ sĩ.
“Ngại gì”. Người nọ vẫy tay gọi chủ quán. “Một cho tôi, và một cho nhà sư đây...”
“Trà xanh thôi”, Jack cắt ngang. Từ chối có thể sẽ khiến võ sĩ nọ nổi giận, và điều đó không tốt cho việc cải trang chút nào. Ngay cạnh đó còn có ba võ sĩ khác cười nói rôm rả. Một trong số đó nổi bật với vết sẹo trên cằm và giọng cười vang dội - từ đầu những người này vẫn luôn quan sát Jack, nó định bụng phải tránh xung đột tối đa có thể.
Chủ quán trọ nhanh chóng lui ra sau khi làm xong yêu cầu của khách.
“Tôi là Ronin... còn thầy?”
“Takeshi”, Jack đáp, dùng tên của chính người cha nuôi Masamoto của mình.
“Rất hân hạnh”, Ronin lắc lư đầu thi lễ. Ông ta với tay chỉ vào mũ của Jack. “Các thầy đội giỏ trên đầu làm gì vậy?”
“Dấu hiệu của việc cắt đứt liên hệ với thế giới”, Jack vừa giải thích vừa chỉnh trang lại cho chắc chắn.
“Thật kì khi giấu mặt kiểu đó”.
Chủ quán mang nước đến, và Jack phải thở phào nhẹ nhõm vì may mắn là Ronin không hỏi thêm gì nữa.
“Để tôi rót cho”, Ronin lấy bình trà run run rót ra bát rồi đưa sang chỗ Jack.
“Cạn ly!”, ông cụng bát rượu của mình vào bát trà của Jack.
Jack uống một ngụm. Món trà này vừa đắng vừa kém chất lượng. Ronin thì vừa uống rượu vừa hít hà sảng khoái. Ông lên tiếng sau khi nhìn thấy cây shakuhashi Jack đang đặt trên bàn.
“Chà, tôi tò mò món này lâu rồi nha”, Ronin nhặt cây sáo dài lên, một vật dụng khác của hư vô tăng. Ông đặt môi lên cây sáo và thổi mạnh. Một âm thanh nghẹn bứ phát ra.
“Chắc hỏng rồi”, ông ngờ vực quan sát một hồi rồi trả lại cho Jack. “Mà anh định đi đâu đấy?”
“Phía nam”, Jack nhanh chóng uống nốt chỗ trà và đáp. Cuộc nói chuyện lại bắt đầu dẫn đến chỗ nguy hiểm.
Ronin huýt sáo. “Quá nguy hiểm. Rất nhiều toán cướp”.
“Cảm ơn đã chiêu đãi”, Jack chỉnh trang hành lí rồi cầm kiếm - vốn được quấn kín bằng vài để tránh gây chú ý.
“Nghe này, tôi quyết định làm hộ vệ cho thầy Takeshi”.
“Không cần đâu”.
“Thầy đừng từ chối”, Ronin loạng choạng đứng dậy nói. “Ai lại để tăng ni gặp phiền phức được?”
Jack cố gắng đi nhanh ra khỏi thị trấn trở lại đường núi.
“Thầy vội đến giờ lễ Phật?”, Ronin bình luận khi đuổi kịp Jack tại chỗ rừng tuyết tùng. “May mà tôi biết lối tắt!”
Nói đoạn ông ta kéo Jack khỏi đường chính vào một lối mòn nhỏ xuyên qua hẻm núi bất chấp nó phản đối. Thế nhưng chưa đi được bao lâu thì Jack đột nhiên thấy choáng váng.
Thấy tình trạng của nó, Ronin nói, “Thầy ngồi xuống nghỉ chút đi”.
Không đủ sức tranh cãi, Jack bèn tựa vào thân cây ngồi xuống. Tứ chi nó rã rời, trời đất quay cuồng dữ dội, Jack chỉ muốn nhắm mắt chống lại cơn buồn ngủ…