
Một cái bàn được dựng lên giữa hoa viên. Lãnh chúa Sanada trong trang phục toàn trắng ngồi một bên, khuôn mặt long trọng đúng chất kì thủ. Jack ở phía đối diện, cũng nghiêm nghị chẳng kém, trong lòng thầm cố gắng che giấu hồi hộp. Dù sao đối với vị lãnh chúa kia đây chỉ là một trò chơi, còn với Jack là chuyện sinh tử sống còn.
Ronin và Hana quỳ vòng ngoài dưới sự theo dõi của sáu võ sĩ. Kanesuke sau khi phục vụ trà cho chủ cũng lui ra xa đứng làm trọng tài.
“Ta rất hứng thú với ván cờ này, dù ngắn một chút cũng không sao”, Lãnh chúa Sanada hớp một ngụm trà nói. “Ngươi biết đấy, không phải lúc nào cũng có dịp xem dân ngoại quốc chơi cờ vây”.
Jack không thể tin nổi người đàn ông này lại điên rồ tới mức đem sinh mạng người khác ra chơi đùa để thỏa mãn trí tò mò của mình như vậy.
“Đây là ván cờ chính thức đầu tiên của ngươi nên để công bằng ta cho ngươi được phép cầm quân đen, và đi trước bốn quân”.
Jack nhìn Ronin chờ lời giải thích.
“Ý của ngài ấy là cậu được đặt bốn quân ở bốn góc, chiếm lợi thế...”
“Đủ rồi!”, Lãnh chúa Sanada giơ tay cắt ngang. “Giải thích thì không cấm, nhưng giờ học kết thúc rồi!”
Jack đặt bốn quân cờ xuống, đúng cách cầm bằng ngón trỏ và ngón giữa như Ronin đã chỉ. Lãnh chúa Sanada gật đầu đồng tình rồi cũng lịch thiệp đặt quân cờ đầu tiên của mình xuống góc bên trái.
“Bắt đầu thôi”.
Trong khoảng hơn chục nước đầu, Jack nghiêm chỉnh làm theo đúng kế hoạch đã bàn trước với Ronin. Nó cố tạo ảnh hưởng ở khu vực phía dưới bên phải, bỏ mặc khu vực phía trên bên trái cho đối phương. Bước tiếp theo sẽ là bao vây tiêu diệt quân trắng, nhưng vị lãnh chúa thích màu trắng kia đã nhanh chóng phản công bắt gọn một quân cờ đơn độc, rồi thuận đà chiếm đất khiến Jack phải vội vàng tụ quân gia cố hàng phòng ngự.
Trận đấu cứ tiếp tục như vậy, mỗi đấu thủ đều tranh thủ tạo dựng lãnh địa khắp bàn cờ, thỉnh thoảng đe dọa bắt giữ vài tù binh.
Lãnh chúa Sanada mãn nguyện thở dài. “Cờ vây quả là một bộ môn nghệ thuật. Hai quân trắng đen di chuyển thật nhiệm màu. Ta nói đúng chứ?” Rồi không đợi Jack trả lời, ông đã nói tiếp, “Dòng chảy suy tư và chiến thuật của người chơi tựa như âm nhạc cho tâm hồn”.
Ông đánh mạnh quân cờ tiếp ngay sau đó cạch lên bàn như để chứng minh cho lập luận của mình. Nước đi này khá táo bạo, cắt giữa hai cánh quân của Jack, mục đích nhằm phá hoại khu vực kiểm soát của quân đen phía góc dưới. Đám quân nhỏ hơn đã bị cô lập, Jack biết sẽ phải thật thận trọng nếu không muốn toàn bộ bị bắt. Tình cảnh tương tự từng diễn ra trong một ván đấu thử với Ronin, lần đó nó lao vào phòng ngự, và lập tức bị võ sĩ nghiện rượu trách mắng. Điều cần phải làm lúc này là lấy công bù thủ. Nghĩ vậy, Jack lập tức bủa vây quân trắng ở góc trên.
“Ái chà”, Lãnh chúa Sanada ngạc nhiên trước chiến thuật của Jack. “Ngươi cũng có cốt cách đấy chứ, ngoại quốc”.
Với việc quân trắng buộc phải quay về phòng ngự, Jack liền tận dụng cơ hội gia cố nhóm quân kém thế của mình và nhân tiện trói luôn ba quân của đối phương ở giữa.
Lãnh chúa Sanada cẩn thận quan sát tình hình. “Hừm... ngươi có khiếu hướng dẫn đấy, Ronin. Ta cũng phải nghiêm túc hơn thôi”.
“Tạm ngừng”, Kanesuke tuyên bố sau khi nhận được cái gật đầu của chủ nhân.
Ông ta nhìn bàn cờ một lần nữa rồi chậm rãi đi bộ quanh vườn suy tính nước tiếp theo. Dù chưa biết sự tồn tại của luật nghỉ giữa chừng này nhưng Jack cũng thầm cảm ơn Chúa. Đầu nó đang đau như búa bổ sau khi phải tập trung suy nghĩ suốt một thời gian dài. Jack đứng dậy duỗi chân rồi lại gần chỗ Ronin và Hana.
“Thật không thể tin được!”. Ronin phấn khích. “Đúng là cùng đường gặp may!”
“Nhưng ông ấy chiếm được toàn bộ vùng phía trên rồi”, Jack chán nản.
Ronin lắc đầu. “Cục diện của trận đấu này sẽ được định đoạt bởi số phận của ba quân trắng đó”, ông giải thích. “Nếu cậu có thể giết chúng thì đối phương sẽ mất quyền kiểm soát ở những khu vực khác, và nhất định sẽ thua. Còn nếu chúng sống sót thì vô phương cứu chữa”.
Jack liếc nhìn bàn cờ. Ba quân cờ trắng tượng trưng cho sinh mạng của ba người bọn họ, áp lực thực sự rất lớn. Đến giờ phút này nó vẫn chỉ làm theo hướng dẫn của Ronin, nhưng giờ đây đã vào đến giai đoạn trung bàn chiến, mọi thứ sẽ phải dựa vào năng lực bản thân.
Lãnh chúa Sanada trở về sau khi tạm nghỉ. Ông ngồi xuống rồi ra hiệu bảo Jack tiếp tục.
“Chúc may mắn!”, Hana không giấu được đau khổ.
Jack hít sâu một hơi cố nở nụ cười tự tin nhất cho cô nàng an tâm rồi mới quay về vị trí. Lãnh chúa Sanada tay cầm quân cờ dõng dạc tuyên bố:
“Bây giờ trận chiến mới thực sự bắt đầu”.