Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57
CHIA LI TRONG HẠNH PHÚC

❊ ❊ ❊

logo

Akiko và Jack chậm rãi bước trong ngôi làng đổ nát tan hoang. Lúa trên ruộng phần nhiều đã bị dẫm nát không thể thu hoạch được nữa. May mà dân làng vẫn còn nguồn dự trữ sẵn từ năm ngoái cất kín dưới ngôi chùa đầu làng. Mùi gỗ cháy lan tỏa trong không khí, đã hơn năm ngày rồi mà dinh trưởng làng vẫn âm ỉ cháy. Vài ngôi nhà khác cũng cùng chung số phận, nhưng hầu hết chỉ bị lục soát cướp gạo và tài sản mà thôi.

May cho Jack là nhà của tổ sư gia nằm trong nhóm thứ hai. Nó tìm thấy cái túi của mình vẫn an toàn trong ngăn bí mật ở phòng bếp. Cuốn hải đồ còn y nguyên dưới lớp giấy dầu bảo vệ. Tổ sư gia cẩn thận để lại cho Jack một vài hộp cơm và quần áo mặc thay đổi.

Jack thay đồ rồi bước ra chỗ Akiko đứng chờ ngoài sân. Nó không khỏi chạnh lòng khi ngôi làng hiền hòa, vui tươi ngày trước giờ đây chẳng còn chút sinh khí, chừng nào Akiko còn ở lại đây thì cô bé sẽ gặp nguy hiểm. Bọn võ sĩ có thể ập tới bất kì lúc nào.

Từ lúc chia tay em trai đến giờ, cô bé vẫn chưa hé môi nói một lời nào.

“Tớ rất tiếc,” Jack mở lời. “Khi cậu lại phải xa em như thế.”

“Không đâu,” Akiko đáp bằng giọng khe khẽ nhưng rất cương quyết. “Kiyoshi... Hanzo đang ở nơi mà nó thuộc về. Trong nhẫn tộc, cùng với bạn bè. Bây giờ họ mới là gia đình thật sự của thằng bé.”

“Nhưng còn cậu thì sao?” Jack hỏi ngay. “Chẳng phải cậu đã phải hi sinh rất nhiều trong suốt năm năm qua để tìm nó hay sao?”

Akiko gật đầu. “Cuối cùng cậu đã giúp tớ hoàn thành tâm nguyện. Chuồn chuồn bé vẫn an toàn, lại nhận được tình thương từ tổ sư gia. Tớ chỉ cần có vậy mà thôi. Đó là một cuộc chia li trong hạnh phúc.”

Cô bé ngước lên nhìn Jack, khuôn mặt đã có ít nhiều vui tươi hơn.

“Soke cũng hứa sẽ dẫn Hanzo về thăm Toba ngay khi ổn định tình hình nhẫn tộc. Thằng bé háo hức được gặp mẹ lắm.”

Nói đoạn Akiko đưa tay chạm vào Jack. “Tớ nợ cậu rất nhiều.”

“Người phải nói câu đó là tớ mới phải,” Jack nhẹ nhàng cầm tay cô bé đáp. “Sau tất cả những việc cậu đã làm thì đây là chuyện đương nhiên thôi.”

Hai đứa nhìn thẳng vào mắt nhau, sợi dây liên kết càng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lần giã biệt thứ hai này còn khó khăn hơn trước gấp nhiều lần. Bởi lẽ Jack đã biết cảm giác không có Akiko ở bên là như thế nào.

“Tớ phải đi đây,” Akiko buông tay nói. “Mẹ vẫn ngày đêm chờ tin ở Toba.”

“Hay là đi với tớ đi,” Jack gợi ý, mặc dù nó hiểu rất rõ con đường hai đứa sắp đi hoàn toàn ngược hướng nhau.

Akiko buồn bã lắc đầu. “Tớ phải kể cho mẹ biết về Kiyoshi. Phải ở bên bà ấy. Đó là bổn phận người làm con.”

“Tớ hiểu,” Jack biết yêu cầu của mình là không thể chấp nhận được.

Akiko cúi sát lại nhẹ nhàng hôn lên má nó.

“Mãi mãi bên nhau,” cô bé thì thầm vào tai nó. Sau đó, cô quay người bước đi về hướng mặt trời mọc.

Jack không nói nên lời, chỉ biết đứng đó nhìn bóng Akiko lướt đi trên con đường, ra đến khu sân làng tan hoang, vòng qua hồ nước rồi mờ dần. Nó chợt nhận ra cảm giác của Akiko hôm nó bỏ ở lại Toba. Hay là lên tiếng gọi? Nhưng biết nói gì bây giờ. Chúng chẳng khác gì lá cây trên hai dòng chảy khác nhau.

Cho đến lúc Akiko khuất hẳn khỏi tầm mắt, Jack vẫn đứng im nhìn theo, tay đặt trên chỗ cô bé vừa hôn. Nó muốn được nhìn khuôn mặt ấy một lần nữa.

Nhưng Akiko đã đi mất rồi.

Một lần nữa, Jack chỉ còn lại một mình. Có lẽ được trang bị tốt hơn cho hành trình đầy khó khăn - nhưng còn cô đơn hơn trước. Nó lại mất Akiko thêm lần nữa. Thế rồi Jack tự nhắc mình rằng, cũng như Akiko, nó phải đặt gia đình mình lên trên hết. Tình yêu nó dành cho Jess, tuy nằm ở một góc độ khác, nhưng cũng nồng nàn chẳng kém, và từng giờ từng phút, con bé vẫn đợi chờ anh trai trở về Anh Quốc.

Nghĩ vậy, Jack thu dọn hành lí, cẩn thận nhét cuốn hải đồ quý giá dưới hai tấm áo kimono. Ngay bên trên nó đặt cái tráp đựng con hạc giấy của Yori cùng viên ngọc Akiko tặng ngày trước, vài xâu tiền xu, cùng những hộp cơm nguội. Cuối cùng, Jack cất luôn vò đựng nước và năm chiếc phi tiêu của Tenzen vào rồi buộc lại. Không quên giắt lá bùa bình an của thầy Yamada lên. Nó xoa xoa túi gấm, lẩm nhẩm cầu nguyện rồi xốc hành lí lên vai phải.

Kiểm tra kĩ càng cặp trường đoản nhị kiếm bên hông, Jack cảm thấy mình vẫn là một samurai như trước.

Nhưng cầm nốt chỗ trang bị cuối cùng lên, nó lại thấy mình chẳng khác gì một ninja.

Hạ quyết tâm không để bị bắt nữa, nó đội cái rổ đặc trưng của hư vô tăng lên đầu, tay cầm ống sáo nhẹ nhàng thổi. Giai điệu bài “Lộc Vĩnh Âm” vang vọng khắp cả thung lũng, Jack trở lại trên hành trình cô độc đến cảng Nagasaki, mỗi bước chân lại gần nhà thêm một chút.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »