Từ Cẩm Chi

Lượt đọc: 40842 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289
Tiến »
Chương 63
bóng tối.

❊ ❊ ❊

Châu Ngưng Nguyệt nhìn thấy mẫu thân ngã ngồi trên đất, thất thanh kêu lên: “Mẫu thân, người làm sao vậy?”

Nàng nhanh chóng chạy tới, sắc mặt tái nhợt: “Mẫu thân, người bị thương sao? Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

Châu đại nhân cau mặt, trách mắng con gái: “Nửa đêm nửa hôm đừng có la lối, để hàng xóm nghe thấy thì người ta sẽ nghĩ gì?”

“Nhưng mà mẫu thân bị thương rồi.” Châu Ngưng Nguyệt hạ thấp giọng, giọng nói nghẹn ngào.

Châu phu nhân nhờ con gái đỡ đứng dậy, dịu dàng an ủi: “Mẫu thân không sao, chỉ hơi rát thôi, thoa chút thuốc mát là được.”

Châu đại nhân nhìn qua bọn hạ nhân bị kinh động, trầm giọng nói: “Xuân Nha, dọn dẹp chỗ này đi. Những người khác về ngủ đi, không có việc gì đâu.”

Châu gia có ít người hầu, chỉ có một người gác cổng, một nữ đầu bếp, một tiểu nha hoàn, cùng một bà tử làm việc nặng. Xuân Nha là tiểu nha hoàn duy nhất, nghe chủ nhân dặn dò liền bắt tay vào thu dọn, ba người kia không dám hỏi han gì thêm, lẳng lặng trở về phòng.

“Nguyệt nhi, con cũng về phòng nghỉ đi.” Châu đại nhân nhìn Châu Ngưng Nguyệt đang ngấn lệ.

Châu Ngưng Nguyệt không động đậy: “Con giúp mẫu thân bôi thuốc rồi sẽ ngủ.”

“Không cần, đi ngủ đi.” Châu phu nhân dùng tay chưa bị thương vuốt tóc con gái, giọng dịu dàng: “Nghe lời.”

Châu Ngưng Nguyệt nhìn mẫu thân đang nén đau, lại nhìn phụ thân cau mày, cuối cùng gật đầu, bước về phía Tây sương phòng.

“Vào đi.” Trong màn đêm tựa như mực, giọng nói lành lạnh của Châu đại nhân vang lên.

Sân dần trở nên tĩnh lặng.

Bên đống củi, Tân Diệu đứng bất động, trong lòng như nổi sóng.

Châu đại nhân và Châu phu nhân đang nói gì?

Châu phu nhân nói bà đã gây ra cái c.h.ế.t của Tân hoàng hậu, giấy tiền kia là đốt cho Tân hoàng hậu.

Tân hoàng hậu... Tân Diệu...

Dù suy đoán đó kinh khủng đến mức nào, nhưng khi gom hết mọi thông tin lại, sự thật tự nhiên hiện ra.

Mẫu thân của nàng dường như chính là Tân hoàng hậu mà Châu phu nhân đã nhắc đến...

Tân Diệu không kịp tiêu hóa những cảm xúc cuồn cuộn, nhẹ nhàng di chuyển tới dưới cửa sổ của chính phòng phía Đông, nhờ bóng cây chuối che khuất mà nghiêng tai nghe.

Trong Đông phòng đèn còn sáng, thỉnh thoảng có tiếng hít thở của nữ nhân, chắc hẳn Châu phu nhân đang xử lý vết bỏng trên tay. Ngoài ra là sự im lặng.

Mãi đến khi đèn tắt đã lâu, giọng nói của vợ chồng họ mới lại vang lên.

“Ta biết nàng khó chịu, nhưng nàng cũng nên nghĩ đến gia đình chúng ta, nghĩ đến Nguyệt nhi. Dù có khó chịu đến đâu cũng nên giấu kín trong lòng, sau này đừng làm những chuyện như vậy nữa.”

“Châu Thông, chẳng lẽ ngươi không hề thấy áy náy sao?”

Cảm xúc của Châu phu nhân không vì bị thương mà nguôi ngoai: “Ngươi nói rằng người đó bao năm qua không từ bỏ việc tìm kiếm hoàng hậu nương nương, luôn để trống vị trí trung cung là để đợi hoàng hậu trở về. Vậy mà kết cục lại là phái người hại c.h.ế.t hoàng hậu… Nếu biết trước thế này, ta đã không kể cho ngươi về người nữ nhân mà ta gặp trên đường vào kinh, trông rất giống Tân hoàng hậu...”

“Bây giờ nói những chuyện này có ích gì? Ta chỉ là một tiểu bách hộ, làm sao biết trên đó có âm mưu gì. Ta nhận được tin lớn như thế, không báo lên trên được sao? Kẻ có lòng muốn giết là người đó, ra tay hạ sát là Hạ đại nhân, nàng và ta cãi nhau, nếu chuyện gì đó lộ ra, chúng ta có thể có kết cục tốt được sao?”

Châu Thông nói một hơi, rồi giọng mềm xuống: “Tố Tố, dù nàng không nghĩ cho ta, cũng hãy nghĩ cho Nguyệt nhi. Nhà chúng ta tuy không giàu có, nhưng cũng coi Nguyệt nhi như ngọc quý trên tay, lẽ nào nàng nỡ nhìn con chịu khổ, thậm chí là…”

Châu phu nhân dường như bị thuyết phục, không nói thêm gì nữa.

Châu Thông thở dài một tiếng: “Ngủ đi, ngủ một giấc, tỉnh dậy thì quên hết chuyện này đi. Nhà chúng ta ở kinh thành, những ngày tốt lành đang chờ phía trước.”

Châu phu nhân vẫn im lặng.

Sau đó, Châu Thông không nói thêm gì, một lúc sau tiếng ngáy nhỏ vang lên.

Gió thổi lay bóng cây chuối, ngoài tiếng ngáy, dường như còn có tiếng thổn thức mơ hồ.

Mây đen trôi qua che khuất ánh trăng, sân trở nên tối đen không thấy ngón tay.

Tân Diệu từ từ đứng lên, dịch chuyển đôi chân tê dại, loạng choạng bước về phía tường viện.

Nữ tử đứng trong bóng tối hơi ngẩng đầu, lần đầu phát hiện bức tường viện của Châu gia cao đến nhường nào, lần đầu nhảy lên đã rơi xuống, may mắn là không phát ra tiếng động nào.

Tân Diệu hít thở đều, vận dụng toàn bộ sức lực điều khiển đôi tay và đôi chân, lại lần nữa leo lên tường, nhảy ra ngoài.

Con đường dài trống trải, bóng tối kéo dài không thấy cuối, nữ tử mặc áo đen từng bước tiến tới, như thể đang dẫm trên bùn lầy.

Không biết bao lâu sau, đôi mắt đã quen với bóng tối cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng của thư quán Thanh Tùng.

Thư quán đang chìm trong giấc ngủ, không khác gì các gian nhà khác, nhưng lại khiến nữ tử đang đóng băng cảm xúc nhẹ nhàng chớp mắt.

Đèn của Đông viện vẫn để lại một ngọn chờ nàng, Tiểu Liên nghe thấy tiếng gõ cửa liền nhanh chóng mở cửa.

“Tiểu thư …” Nói đến đây, nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Tân Diệu, Tiểu Liên hoảng loạn, “Tiểu thư, người làm sao vậy?”

Nàng chưa từng thấy tiểu thư của mình mất hồn đến vậy!

“Tiểu Liên.” Tân Diệu khẽ gọi.

“Tiểu thư, người nói đi.” Nước mắt Tiểu Liên lấp lánh trong mắt, hai tay run rẩy đổ mồ hôi.

Trong khoảnh khắc này, nàng rõ ràng nhận ra, tiểu thư đã sớm trở thành trụ cột của nàng, là người khiến nàng vững tâm đối diện với mọi việc.

“Tiểu Liên, chuẩn bị cho ta chút nước ấm, ta hơi lạnh, muốn ngâm một lát.”

“Được, được, người chờ chút.”

Tiểu Liên nhanh nhẹn chuẩn bị nước ấm, Tân Diệu ngâm mình trong thùng gỗ lớn, chỉ để lộ phần vai trở lên.

Ánh mắt của Tiểu Liên không tự chủ được mà dừng lại trên vai nàng.

Da vai nàng trắng như tuyết, nốt ruồi đỏ hình giọt nước nổi bật vô cùng.

Đây vốn là lý do để Tiểu Liên xác định rằng người trước mặt không phải tiểu thư của mình, nhưng khoảnh khắc này, nhìn nữ tử đang thu mình trong thùng tắm, nàng lại thấy hình bóng của tiểu thư chồng chéo với hình ảnh ấy.

Hóa ra, khi tiểu thư đau lòng, bất lực, cũng giống như những nữ tử bình thường khác.

“Tiểu Liên, ngươi ra ngoài đi, ta muốn ở một mình.”

Tiểu Liên muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ đáp “vâng”, lẳng lặng lui ra.

Trong căn phòng nhỏ chỉ còn lại một mình, Tân Diệu khẽ chớp mắt, để mặc nước mắt rơi xuống, tan vào làn nước ấm.

Tứ chi đã ấm lại, đầu óc đông cứng dần dần bắt đầu suy nghĩ.

Từ nhỏ nàng đã biết, nàng không có cha.

Mẫu thân nói, cha nàng là một nam tử nghèo khó, họ cùng nhau tạo dựng cơ nghiệp, sau đó hắn trở thành tài chủ, thì thay lòng đổi dạ, lời thề một đời một kiếp một đôi người cuối cùng chỉ là hư không. Khi mẫu thân phát hiện thì hắn đã có con với các tiểu thiếp rồi.

Mẫu thân thất vọng rời đi cùng thị nữ thân cận, sinh ra nàng.

Năm nàng tròn tuổi cập kê, mẫu thân từng hỏi nàng có muốn đi tìm cha không, nếu muốn, mẫu thân sẽ không ngăn cản, nhưng nàng một mực từ chối.

Người cha như vậy, nàng không muốn có.

Giờ đây nàng biết rồi, người mẫu thân đeo khăn mặc áo thô của nàng là hoàng hậu nương nương, còn phụ thân nàng là đương kim thánh thượng.

Cha nàng đã phụ mẫu thân mười mấy năm trước, mười mấy năm sau lại giết mẫu thân.

Và Hạ đại nhân, người nhiều lần giúp đỡ nàng, người thích yên tĩnh đọc sách, lại chính là thanh đao c.h.é.m xuống mẫu thân nàng.

Đây là một sự thật bi thương đến thế nào.

Toàn thân Tân Diệu chìm vào nước, lặng lẽ khóc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289
Tiến »