Từ Cẩm Chi

Lượt đọc: 40580 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289
Tiến »
Chương 21
thu hải đường.

❊ ❊ ❊

Đoạn Vân Uyển như chim sợ cành cong, xuất hiện trước mặt Tân Diệu.

“Biểu muội tìm ta rốt cuộc có chuyện gì?”

Tân Diệu ra hiệu cho Tiểu Liên lui xuống, đưa qua một chén trà: “Uyển biểu tỷ uống trà đi.”

Đoạn Vân Uyển cầm chén trà lên, ngón tay vô thức siết chặt: “Biểu muội có thể nói rồi chứ?”

Tân Diệu thong thả nhấp một ngụm trà, thái độ nhàn nhã, nhưng lời nói ra lại như sét đánh ngang tai: “Ta thấy dạo này biểu tỷ tâm thần bất định, có phải lo lắng ta nhớ lại chuyện hôm đó rơi xuống vực không?”

Đoạn Vân Uyển run tay, trà đổ ra ngoài, nhưng nàng không để ý, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tân Diệu: “Biểu muội nói vậy là ý gì?”

Tân Diệu hơi nghiêng người, nhìn thẳng vào mắt đối phương: “Ta đã nhớ lại rồi, biểu tỷ hà tất phải giả vờ ngây ngô. Nếu không phải trong lòng lo sợ, thì sao dưới mắt xanh biếc kia phấn son cũng không che nổi? Hại người, e rằng chẳng ngủ yên được, phải không?”

“Ta không có, ngươi nói bậy, ngươi…” Đoạn Vân Uyển rối bời, nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm như soi thấu lòng người kia, bao lời biện bạch bị nghẹn lại, cuối cùng chỉ bật ra một câu, “Ngươi... ngươi muốn gì?”

Tân Diệu mỉm cười: “Ta vốn định đến gặp ngoại tổ mẫu tố cáo biểu tỷ hại ta, nhưng suy nghĩ lại, ta và biểu tỷ không thù không oán, hơn nữa sau khi đến Thiếu Khanh phủ, biểu tỷ cũng coi như chiếu cố ta, chẳng có lý do gì muốn giết ta cả...”

Đoạn Vân Uyển im lặng nghe Tân Diệu nói, nước mắt rơi xuống.

“Mỗi lần gặp Hoa biểu tỷ, ta đều cảm thấy tỷ ấy không vui với ta. Ta đã hỏi Tiểu Liên, thì ra tỷ ấy sợ ta sẽ kết hôn với đại biểu ca. Đại cữu mẫu là người trọng thể diện, nếu bà ấy đồng ý với hôn sự này, nhất định sẽ răn dạy Hoa biểu tỷ. Cho nên ta nghĩ, người phản đối hôn sự này nhất chính là đại cữu mẫu, đó cũng là động cơ bà ấy sai biểu tỷ hại ta, đúng không?”

“Ngươi làm sao biết được!” Đoạn Vân Uyển mở to mắt, như thể lần đầu thấy rõ con người trước mặt.

Tân Diệu cúi mắt uống trà, nhẹ giọng nói: “Nếu ta quên sạch mọi chuyện, tất nhiên sẽ không biết gì, giờ nhớ lại đôi điều, suy ra cũng không khó.”

Đoạn Vân Uyển sững sờ hồi lâu, bỗng dùng hai tay che mặt: “Ta không muốn đâu, nhưng ta không có cách nào khác! Mẫu thân dùng hôn sự ép buộc ta, ta không dám trái lời bà ấy.”

Nàng nắm c.h.ặ.t tay Tân Diệu, ánh mắt đầy vẻ cầu xin: “Biểu muội, xin đừng nói ra, cho ta một con đường sống. Ta chỉ muốn thuận lợi gả đi, không phải dựa vào ai cả…”

Tân Diệu để nàng giữ lấy cổ tay mình, giọng lạnh dần: “Biểu tỷ là người thông minh, chẳng lẽ không hiểu, người thực sự không để lại cho tỷ con đường sống không phải là ta.”

Đoạn Vân Uyển đờ đẫn, như chẳng nghe thấy gì.

“Tin đồn bên ngoài, biểu tỷ biết chăng?”

Đoạn Vân Uyển lắc đầu.

Dạo này nàng tâm thần hoảng loạn, ngay cả chuyện trong nhà cũng không bận tâm, huống chi là bên ngoài.

“Có tin đồn rằng, ta rơi xuống vực và bị ngựa kinh hoàng đều do người dàn xếp, phủ Thiếu Khanh muốn chiếm đoạt gia sản của ta…”

Đoạn Vân Uyển kinh ngạc hít một hơi.

Khi đích mẫu bảo nàng hại biểu muội, nàng cũng đã nghĩ đến lý do, nhưng nàng kinh hoàng vì sao lại có tin đồn như vậy.

Tân Diệu nhìn Đoạn Vân Uyển, nói chắc nịch: “Có tin đồn như vậy, đại cữu mẫu sợ ta hồi phục trí nhớ, biểu tỷ nghĩ bà ấy sẽ làm gì?”

Đoạn Vân Uyển há miệng, trong đầu trống rỗng.

Giọng Tân Diệu điềm tĩnh, nói ra phỏng đoán tàn nhẫn: “Bà ta có thể vì tài sản mà hại mạng ta, thì cũng có thể vì giữ danh tiếng mà giết người diệt khẩu. Biểu tỷ, ngươi có biết ngươi đang trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc không?”

“Ta... ta phải làm sao?” Đoạn Vân Uyển mặt cắt không còn giọt máu, vô thức hỏi.

“Trước mặt mọi người, vạch trần tội ác của đại phu nhân. Biểu tỷ bị ép buộc, nói ra sự thật dù có bị phạt, cũng hơn là mất mạng.”

“Không được!” Đoạn Vân Uyển mạnh mẽ lắc đầu, không thể chấp nhận việc tự thú, vì quá gấp đứng dậy mà loạng choạng, hai tay phải chống lên bàn mới đứng vững.

“Ta... ta cáo từ…”

Đoạn Vân Uyển bước ra với đôi chân run rẩy, Tân Diệu nhìn bóng lưng nàng xiêu vẹo mà không nói thêm lời nào.

Tiễn nàng đi rồi, Tiểu Liên bước vào, vừa lau bàn vừa hỏi: “Tiểu thư, đại tiểu thư không muốn vạch trần đại phu nhân, tiếp theo chúng ta làm sao đây?”

Tân Diệu cười nhẹ: “Có kẻ vẫn ôm hi vọng, không thấy quan tài không đổ lệ. Đoạn Vân Uyển phản ứng như vậy cũng không ngoài dự đoán. Tiểu Liên, mỗi sáng cứ để ý đến bà tử làm việc nặng trong viện của đại phu nhân, báo cáo lại trang phục của bà ta cho ta.”

“Dạ.” Tiểu Liên khẽ cử động môi, tò mò tại sao phải để ý trang phục của một bà tử thô xử, nhưng cuối cùng không hỏi.

Rốt cuộc, nàng ta không cùng lớn lên với tiểu thư, nàng ta tôn trọng, ngưỡng mộ tiểu thư nhưng không đến mức không còn gì không nói như người nhà.

Mà Tân Diệu cũng không có ý định thân thiết với Tiểu Liên.

Những người từng thân thiết với nàng ta đều không còn nữa. Được như hiện tại, đôi bên có thể tin tưởng lẫn nhau, thế là đủ rồi.

Hai ngày sau, trên đường đến Như Ý Đường vấn an, Tiểu Liên thấp giọng báo lại trang phục của bà tử họ Triệu kia.

“Chắc chắn bà ta có đeo một cây trâm bạc đầu như ý?”

“Chắc chắn. Nô tỳ đã nhìn kỹ.”

Nghĩ lại, may mắn là tiểu thư bảo nàng theo dõi một bà tử thô xử.

Bà ta dù ở viện của đại phu nhân nhưng không ở Nhã Hinh Viện mà ở cùng những kẻ hầu hạ thấp kém trong nhà kho phía sau, nếu là kẻ có chút mặt mũi sống trong viện chính của đại phu nhân thì muốn theo dõi cũng không dễ như vậy.

Trâm bạc đầu như ý—

Tân Diệu thầm nhẩm, khi đến Như Ý Đường thì ánh mắt thoáng liếc về phía Đoạn Vân Uyển.

Hôm nay, Đoạn Vân Uyển mặc chiếc váy xếp ly màu hạnh nhạt, dường như để tăng thêm sức sống mà trên tóc còn cài hai bông hải đường màu hồng, trông có vẻ tinh thần hơn mấy ngày trước.

Như cảm nhận ánh mắt của Tân Diệu, Đoạn Vân Uyển hơi nghiêng đầu, tránh tiếp xúc ánh nhìn.

Tân Diệu thu hồi ánh mắt, trong lòng thở dài.

Xem ra, chính là hôm nay rồi.

Hôm ấy, khi hiện ra trước mắt nàng là hình ảnh Đoạn Vân Uyển gặp họa, nàng đã cho người đi theo dõi trong vườn hai ngày rồi cảm thấy như vậy quá ngốc nghếch, cũng quá bị động.

Nàng hồi tưởng kỹ cảnh tượng đã thấy, cuối cùng nghĩ ra cách xác định ngày xảy ra sự việc.

Trong cảnh tượng, nàng thấy được người bị hại, cũng thấy rõ kẻ gây họa, chỉ cần có một ngày người bị hại và kẻ đó ăn mặc giống hệt trong cảnh tượng, thì có thể xác định đó là ngày hôm ấy.

Tân Diệu nhắm mắt lại, trong đầu dần hiện ra khung cảnh.

Cá chép hoảng loạn bơi đi, khuôn mặt nổi lên mặt nước, cùng với những cánh hoa hải đường rơi lả tả.

Trở về Vãn Tình Cư, Tân Diệu dặn dò Tiểu Liên: “Giúp ta hẹn tam tiểu thư một chút.”

Sau buổi trưa, Tân Diệu chờ sau giàn hoa trong vườn, Đoạn Vân Linh đúng hẹn mà đến.

“Biểu tỷ tìm ta vào giờ này, không biết có chuyện gì?” Khi Tiểu Liên và tỳ nữ Ngưng Thúy của Đoạn Vân Linh lui ra ngoài, Đoạn Vân Linh khẽ hỏi.

Qua phản ứng của Đoạn Vân Linh, Tân Diệu thấy rõ rằng lời mời bất ngờ này đã khiến nàng ấy rất bất an, càng khẳng định suy đoán của mình.

Đoạn Vân Linh quả nhiên là người biết chuyện.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289
Tiến »