
Nó không khỏi giật mình ngạc nhiên. Miyuki đứng ngay trước mặt nó, đầu cúi thấp tỏ lòng thành. Cô nàng tìm thấy Jack ở cạnh hồ chứa nước, lúc nó đang nghỉ ngơi hồi sức và tĩnh tâm suy nghĩ sau cuộc họp bất thường của hội đồng làng. Câu hỏi về kẻ đã phản bội vẫn chưa có lời đáp. Tuy có vẻ tình hình nghiêng về gian kế của Gemnan nhiều hon, nhưng Jack vẫn là một võ sĩ, trong thâm tâm, nó chưa thể hoàn toàn tin vào việc các ninja sẽ trọng lễ nghĩa với mình. Dù họ tuân thủ tinh thần nhẫn nhục, nhưng đó không phải hệ thống đạo đức cụ thể như kiểu võ sĩ đạo.
Lúc thấy Miyuki bước đến, nó đã sẵn sàng cho một cuộc đụng độ. Nhưng thái độ hối hận lần này của cô nàng hoàn toàn nằm ngoài dự kiến.
“Xin lỗi á?” Jack hỏi ngay.
Cô nàng ngẩng đầu lên, cặp mắt đen láy ngày nào còn chứa đầy lòng thù hận dường như đã nguôi ngoai.
“Tôi đã sai,” Miyuki thừa nhận. “Lòng hận thù vì số phận của gia đình đã khiến tôi đánh giá sai lầm về anh”.
Jack lắng nghe mà không nói nên lời. Đây có phải là cái người đã quăng nó vào hố phân? Đánh bất tỉnh trong giờ thể thuật? Rồi hai lần dí dao vào cổ?
Miyuki tiếp tục. “Soke từng nói một cành cây không thể làm nên cả khu rừng. Nhưng tôi vẫn ngỡ mọi võ sĩ đều được mọc ra từ cùng một cái gốc. Anh đã cho tôi thấy mình hoàn toàn sai lầm. Tinh thần nhẫn nhục hiện hữu rất rõ ràng ở anh.”
Nói đoạn cô nàng đặt một tay lên ngực nó. “Jack, anh sở hữu trái tim thuần khiết của ninja. Thà chết cũng không phản bội làng. Trong mắt tôi, anh đã là một ninja chân chính.” Nói đoạn, cô nàng cúi thật thấp, và giữ nguyên như vậy.
“Liệu anh có thể tha thứ cho tôi hay không?” cô nàng nói bằng giọng run run.
Jack biết người Nhật rất xem trọng lời xin lỗi. Mọi lỗi lầm đều có thể được tha thứ nếu người kia thực sự thành tâm. Nó cũng biết Miyuki đã phải rất dũng cảm mới dám thừa nhận sai lầm của mình, nhất là với thái độ thù địch giữa hai đứa suốt thời gian qua. Jack cũng không phải người hay để bụng. Hơn nữa, nó cũng có lỗi khi thành kiến với bọn họ cơ mà. Trừ phi Miyuki là người cực kì xảo quyệt, xem ra cô nàng không có khả năng phản bội nó. Từ chối lòng thành của người ta cũng chẳng lợi lộc gì. Thôi thì cứ đánh liều tin tưởng một lần xem sao.
“Tất nhiên rồi,” Jack đáp. “Nhưng với điều kiện cô phải chấp nhận lời xin lỗi đã làm vỡ cái bình đất nung dạo trước cơ.”
“Vâng,” cô nàng tươi tắn mỉm cười với nó.
Tối đó, Shonin tổ chức một buổi lễ chính thức công nhận Jack trở thành ninja. Ông tổ chức thết đãi bữa tối ở dinh thự của mình và cho mời tất cả trưởng tộc trong làng, ngoài ra còn có Tenzen, Miyuki và Hanzo. Jack bất ngờ nhất là Miyuki lại chọn ghế ngay bên cạnh nó.
“Được chứ?” Miyuki định rót trà vào cốc cho Jack.
Nó hơi chần chừ. Sau tất cả những chuyện đã qua, nó vẫn chưa quen với việc được cô nàng đối xử thân tình như thế này. Nhất là câu trả lời đáng sợ trong bài giảng Thủy tố ngày nào vẫn còn đang ám ảnh.
“Không có độc đâu, cậu nghi ngờ đấy à?” cô nàng tươi cười.
“Không, làm gì có,” Jack đáp, nói đoạn nghĩ ngay một cái lí do cho hợp lí rồi nói thêm vào, “Chỉ là, ở Anh Quốc đàn ông thường tự rót nước cho mình.”
“Nhưng cậu đang ở Nhật Bản mà,” Miyuki nói trong lúc rót đầy cốc cho Jack.
“Anh Quốc là nơi như thế nào nhỉ?” Hanzo, lúc này đang ngồi phía bên kia Jack lên tiếng hỏi.
Jack ngẫm nghĩ một lúc. Đột nhiên nó thấy nhớ nhà kinh khủng. Nào là bãi cỏ xanh, đường phố bẩn thỉu, hải cảng sầm uất, mùi thơm bánh mì, mùi hôi xưởng thuộc da, rồi tiếng chuông nhà thờ mỗi dịp Chủ Nhật, nhất là giọng cười của Jess. Thế nhưng những mảng kí ức này càng lúc càng mờ nhạt dần đi như con thuyền trong màn sương. Nó đã xa nhà quá lâu, thật sự quá lâu.
“Rất khác biệt so với Nhật Bản,” Jack đáp, ánh mắt như hướng về nơi xa xăm. “Nhưng cũng có đôi chỗ tương đồng. Quê hương anh cũng là một đảo quốc. Ở đó có các tòa thành, nông trại, nhưng bọn anh trồng lúa mì chứ không phải lúa nước. Mọi người không uống trà, cá thì vẫn ăn, nhưng không phải chế biến giống ở đây.” Jack cầm đũa gắp một miếng cá hồi sống cho vào miệng.
“Thế ở đó có samurai và ninja không?” Hanzo hào hứng hỏi.
“Không,” Jack đáp, không khỏi mỉm cười trước ý tưởng kì lạ này. “Nhưng cũng có những hiệp sĩ chiến đấu vì Đức Vua. Họ tôn thờ tinh thần nghĩa hiệp, cũng gần giống võ sĩ đạo của samurai vậy.”
“Nhưng nếu ở đó không có trà, gạo, hay ninja, thì anh còn về mà làm gì?” Hanzo nhíu mày vẻ khó hiểu.
Jack suýt nữa đã phì cười trước suy nghĩ trẻ con của Hanzo, và chỉ ngưng lại vì một cảm giác lo lắng nhói lên trong tim.
“Jess... Con bé đang chờ anh.”
“Jess?” Miyuki nhắc lại.” “Đó là...?”
“Em gái tôi,” Jack đáp. “Con bé được gửi cho cụ hàng xóm chăm sóc. Nhưng tôi đã đi quá lâu rồi, chỉ sợ Jess chẳng còn nơi nương tựa, có khi còn bị gửi đến xưởng làm việc.”
“Đừng lo quá,” Miyuki an ủi khi thấy vẻ băn khoăn trong giọng nói của Jack. “Chỉ cần con bé sở hữu được phân nửa quyết tâm của anh thì nó sẽ tìm được cách sống sót thôi.”
Jack cúi đầu cảm kích ý tốt của Miyuki, nhưng một phần cũng là để che giấu những giọt nước mắt đang đọng lại trên khóe mắt nữa. Lúc nó cùng cha rời khỏi Anh Quốc, Jess mới có năm tuổi, ngây thơ và mỏng manh. Đó vẫn là hình ảnh duy nhất Jack hình dung về Jess; là anh trai, cũng như người thân duy nhất còn sống, nó có trách nhiệm chăm sóc con bé. Nó phải tiếp tục hành trình đến Nagasaki để lên tàu trở về nhà.
Jack cố tạm gác những lo toan lại phía sau. Nó lo cho Jess như thế nào thì Akiko cũng mong ngóng Kiyoshi như vậy. Thế nên, Jack thề sẽ tìm cách để hai người được đoàn viên.
Hanzo đang còn rất nhỏ, hồn nhiên chẳng hay biết đến thoáng buồn trong tâm trí Jack. Thằng bé và thêm một vốc cơm đầy rồi hỏi, “Thiên cẩu, kể cho em nghe vụ chạy trốn lần nữa đi. Anh có chắc là không dùng pháp thuật hay cánh để bay đi đấy chứ?”
Jack quay sang định kể lại màn đào tẩu của mình thêm lần thứ một chục nữa thì trưởng làng vỗ tay kêu gọi mọi người tập trung.
“Bữa tiệc tối nay vừa là để ăn mừng, vừa là để khiển trách,” ông phát biểu. “Ta đã sai lầm khi cử Jack tham gia nhiệm vụ lần này. Ông Momochi, xin nhận lời tạ lỗi. Nhưng mọi người biết đấy, đến con khỉ cũng có ngày rơi khỏi cây mà.”
Một vài người phá lên cười trước câu nói bông đùa của Shonin, riêng ông Momochi có vẻ rất hài lòng khi ý kiến của mình được ghi nhận, cũng như công bố rộng rãi trước cả làng.
“Nhưng ta lại chính xác,” trưởng làng tiếp tục, “trong việc nhận lời để tổ sư gia đào tạo Jack trở thành một ninja.”
Mọi người hướng nhìn về phía Jack khiến nó không khỏi xấu hổ. Bù vào đó, đã có Hanzo ưỡn ngực hãnh diện thế vai.
“Người bạn đến từ phương xa của chúng ta đã chứng tỏ rất rõ ràng lòng trung thành đối với nhẫn tộc. Hơn nữa, màn đào tẩu ngoạn mục thể hiện đầy đủ từng phẩm chất nhẫn thuật - cũng như quá trình đào tạo tuyệt vời của tổ sư gia.”
Mọi người thì thầm đồng tình, Soke cũng cúi đầu khiêm tốn.
“Ta biết nhiều người trong các vị sẽ hoài nghi về việc Jack để bị bắt. Nhưng chính kinh nghiệm của cậu ta đã dạy cho những người còn lại một bài học quý báu.”
Ông dừng lại để đảm bảo mọi người vần tập trung lắng nghe.
“Samurai đang ngày càng cảnh giác hơn với ninja. Họ thậm chí còn nhận biết được các phương pháp hóa trang. Điều này gióng lên hồi chuông cảnh báo đòi hỏi trong tương lai mọi người phải thật cẩn trọng. Như chúng ta đều biết, Lãnh chúa Akechi đang toan tính mưu đồ tấn công lên dãy Iga một lần nữa. Và nhờ có Jack, chúng ta cũng biết thêm rằng người này làm vậy vì tư thù cá nhân, bên cạnh đó, anh Zenjubo cũng khẳng định thêm Lãnh chúa Akechi hoàn toàn không nhận được hậu thuẫn từ chính quyền Shogun Kamakura.”
Những người dự tiệc thì thầm bàn tán sôi nổi. Shonin chờ đến khi tình hình lắng xuống rồi mới tiếp tục. “Những thông tin thu thập về đang được sử dụng để đem lại lợi thế cho làng. Ông Momochi đã cử đặc phái viên đến gặp chính quyền đại tướng quân ở Edo. Những người này sẽ âm thầm phao tin Lãnh chúa Akechi chiêu binh mãi mã là nhằm xâm chiếm đất sắc phong. Ngoài ra đây cũng là nhằm nhắc nhở quan quân triều đình về những đóng góp của shinobi trong cuộc nội chiến, đòi hỏi món nợ đó phải được đền đáp xứng đáng. Nếu may mắn, Shogun sẽ ra chỉ thị buộc Lãnh chúa Akechi phải chấm dứt mưu đồ của mình mà không có trận giao tranh nào xảy ra.”
Một tràng pháo tay hồ hởi tán thành chiến thuật của trưởng làng. Ông vui vẻ mỉm cười, rõ ràng rất hài lòng khi được mọi người ủng hộ nhiệt liệt. Jack nhớ lại ngày trước tổ sư gia có nói ninja chỉ chiến đấu nếu đó là giải pháp cuối cùng, luôn ưu tiên tình báo hơn giao tranh tổng lực. Và đây là minh chứng không thể cụ thể hơn.
“Nhưng thôi chúng ta hãy tạm tác những chuyện không vui lại; vì bây giờ là lúc đón nhận Jack gia nhập nhẫn tộc,” Shonin tuyên bố. “Không có bóng chim sẻ trên đất chúa sơn lâm.”
Ngay lập tức tất cả đều đứng thẳng dậy. Ngoại trừ Jack.
“Đứng lên nào,” Miyuki thì thầm. “Đó là mật khẩu của nhẫn tộc chúng ta đấy. Ai không đứng lên tức là kẻ thù giấu mặt.”
Trưởng làng giơ cốc tiếp tục nói. “Jack đã sống lại từ cõi chết. Bỏ lối cũ theo con đường nhẫn đạo chân chính.”
Nói đoạn ông cùng các trưởng tộc trong làng nâng cốc chúc mừng Jack.
“Ninja Jack Fletcher! Mong Ngũ Đại sẽ đưa lối cho cậu!”