Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2
VÂY BẮT

❊ ❊ ❊

logo

Jack bước loạng choạng ra khỏi chuồng bò, vì quá gắng sức nên nó ngã nhào xuống bùn. Mặc kệ cho nước mưa làm trôi những lấm bẩn trên khuôn mặt, hồi lâu sau nó mới tiếp tục thử đứng lên.

Khu chuồng này đấu lưng vào một căn nhà bằng gỗ lợp mái tranh khá đơn giản. Cánh cửa duy nhất dẫn vào chuồng chính là mục tiêu của Jack. Sau khi gắng hết sức đứng dậy, nó đi mà người cứ chúi về phía trước. Mãi rồi nỗ lực của Jack cũng giúp nó bám được vào khung cửa giấy. Nó thở phào nhẹ nhõm.

Sao mình lại yếu đến mức độ này? Jack băn khoăn tự hỏi.

Bên trong nhà có một khu bếp nhỏ, trên bếp lửa đang đun nồi súp cá. Nơi này thông với một lối đi có rủ màn che. Nhìn qua đó, Jack nhận ra đây là một quán nước ven đường được bài trí bằng đệm rơm và bàn gỗ, cũng như trà và rượu chất đầy trong quầy phía trước chỗ nó đứng. Tuy tươm tất nhưng khá giản đơn. Mặt tiền quán để hở, chỉ che lại bởi tấm bạt tương đối to. Gió cứ thế thốc từng hồi vào bên trong.

Jack nhìn thấy đằng xa có một người đàn ông trung niên đeo tạp dề, có vẻ như là chủ. Chưởng quầy dáng người tầm thước, tóc thưa thớt đang đôi co qua lại với khách quan. Trang phục kimono đen có đính gia huy hoa trà trắng chứng tỏ thân phận cao quý của nhân vật râu ria lởm chởm, tóc bù xù, mắt đỏ lừ này. Bên cạnh hắn là một chiếc mũ rơm cùng hai thanh kiếm cũ kĩ - kiếm dài katana và kiếm ngắn wakizashi, cặp song kiếm tượng trưng cho quyền lực của võ sĩ.

“Xin ngài làm ơn thanh toán và rời đi cho!”, chủ quán quả quyết nói, dù vậy, đôi bàn tay ướt sũng mồ hôi hoàn toàn cho thấy ông ta đang sợ chết khiếp. Đương nhiên rồi - võ sĩ đường đường là tầng lớp thống trị ở Nhật Bản, còn chủ quán nước chẳng qua chỉ là thường dân quèn, dám đắc tội thì chỉ có con đường chết.

Vị samurai kia vẫn mặc kệ, nâng bát rượu lên hớp một hớp lớn.

“Tôi sẽ gọi quan phủ đến đấy”, chủ quán đe dọa.

Lần này vị võ sĩ lầm bầm gì đó không rõ ràng rồi đập một đồng tiền lên bàn.

“E rằng... vẫn chưa đủ thưa ngài”, chưởng quầy đáp bằng giọng run run của người đang cố thu hết can đảm. “Hôm qua ngài uống đến những ba bình sake!”

Vị samurai cau có lục trong tay áo mãi mới lấy ra được thêm hai đồng tiền, nhưng lại lỡ tay làm chúng rơi ra sàn nhà. Chủ quán vội vàng chạy đi nhặt rồi hướng về phía người khách nói. “Vậy xin ngài hãy rời đi”.

Võ sĩ say rượu lập tức gầm lên, “Tiền... đã trả rồi”. Nói đoạn ông nâng bát rượu lên ngực làu bàu, “Đương nhiên... phải uống cho hết chứ”.

Chưởng quầy tỏ ý không hài lòng, tuy nhiên cái nhìn dữ tợn của samurai nọ khiến ông dù muốn cũng chẳng dám nói thêm tiếng nào, vội vàng lui đi phục vụ vị khách duy nhất còn lại, một người đàn ông có ria mép.

Jack đang đắn đo tìm cách thu hút sự chú ý của chủ quán thì bất chợt nghe thấy tiếng thở hắt. Một cô gái, thoạt nhìn khoảng tầm mười bốn tuổi đang đứng sau quầy nhìn nó bằng cặp mắt mở to kinh ngạc. Cô bé có khuôn mặt mảnh mai cùng mái tóc búi đen nhánh hoang mang đến độ làm rung cả khay đựng tách cầm trên tay. Jack biết ngoại hình của nó khác biệt thế nào nên cũng muốn mỉm cười trấn an, ngặt nỗi giờ việc nhoẻn miệng cũng là một cực hình đầy đau đớn đối với nó.

Cô gái nhanh chóng lấy lại bình tĩnh đặt khay xuống đất rồi chỉ tay ra hiệu Jack ngồi xuống chiếc bàn gần đó. Jack hơi lưỡng lự, hành động này có thể gây chú ý cho tay samurai kia, nhưng cô gái vẫn cứ kiên trì dắt nó đến tận nơi rồi mới lui vào sau bếp. Lo lắng vừa rồi quả thật quá dư thừa, vị võ sĩ đã say mèm đến mức không thể ngẩng mặt lên nữa. Tuy người khách còn lại có sững sờ đôi chút trước cặp mắt xanh và mái tóc vàng của Jack, nhưng ông ta chỉ gật đầu rồi tiếp tục trò chuyện với chủ quán, phong cách rất thường thấy của người Nhật Bản.

Lát sau cô gái trở lại với một bát mì bốc khói. Dù mới nôn thốc nôn tháo nhưng Jack thật sự thấy đói, bụng nó không ngừng kêu gào đòi thức ăn hòng cung cấp năng lượng cho cơ thể.

“Arigato gozaimasu!” [1] , Jack nghiêng mình hành lễ cảm ơn.

Cô gái há hốc mồm kinh ngạc: “Cậu biết nói tiếng Nhật à?”

Jack khẽ gật đầu. Năng lực này của nó phần nhiều đều nhờ công cô bạn thân Akiko. Sau khi lưu lạc đến hòn đảo xa xôi này, người đầu tiên dạy nó ngôn ngữ bản địa là cha Lucius, vị tu sĩ người Bồ Đào Nha. Nhưng chẳng bao lâu sau thì ông qua đời, Akiko chính thức thay cha Lucius. Jack nhớ hai đứa đã ngồi nhiều giờ liền dưới gốc cây anh đào trong khu vườn của mẹ Akiko ở Toba để tìm hiểu về phong cách sống của người Nhật. Tuy rằng lúc này đầu óc của nó rất lộn xộn, nhưng những kí ức đã ăn sâu vào tiềm thức thì không dễ gì mất đi - và Akiko là một trong số đó.

Jack nhìn bát mì đặt trước mặt rồi cất giọng phân trần, “Xin lỗi, nhưng hiện anh không có tiền”.

“Không sao”, cô gái vừa nói vừa đặt một chiếc thìa gỗ lên bàn.

“Vậy thì xin cảm ơn”, Jack đáp và hít hà mùi thơm khó cưỡng đang xộc lên mũi.

Khi cô gái xoay người định đi thì nó lập tức ngăn lại.

“Khoan đã”. Jack gọi, quá nhiều câu hỏi cùng lúc hiện lên trong đầu, “Em là người để bình nước kia cho anh phải không?”

Cô gái mỉm cười gật đầu.

“Em thật tốt. Có thể cho anh biết đây là đâu được chứ?”

“Kamo”, cô đáp, nói đoạn cô tiếp tục giải thích sau khi thấy biểu cảm khó coi trên khuôn mặt Jack. “Một ngôi làng nhỏ trên bờ sông Kizu. Từ đây ra thị trấn Kizu cũng không xa lắm”.

“Nơi này vẫn nằm trong địa hạt Iga?”

“Không, chúng ta đang ở tỉnh Yamashiro, Iga cách đây hơn hai ngày đường về phía đông”.

Chí ít thì Jack cũng biết được mình đã tiến thêm chút ít trên con đường về nhà. “Khi em tìm thấy, anh đã như thế này rồi à?”, Jack hỏi, ý chỉ những vết thương trên người.

“À không, là cha em”, cô gái đáp, hướng về phía chủ quán, lúc này đang đứng ở sau quầy. Người khách có ria mép đã rời khỏi được một lúc.

“Sáng qua, ông ấy thấy anh nằm bên bờ sông trong tình trạng hấp hối”.

Cô bé nhìn con mắt bị sưng cùng bờ môi rớm máu của Jack ra chiều quan ngại.

“Anh vẫn ổn”, Jack cố gắng biểu hiện can đảm, một phần cũng vì người đối diện. “Cha em có thấy hành lí gì khác không?” Cô gái lắc đầu tiếc nuối. “Chỉ có mỗi anh thôi”.

“Junko!”, người cha gắt. “Súp sôi sùng sục rồi kìa”.

Junko vội vàng cúi đầu mỉm cười với Jack. “Anh cũng may mắn lắm mới sống sót được đấy”, cô nói rồi lại lui xuống bếp.

Ừ thì sống sót, nhưng chẳng biết được bao lâu. Jack buồn lo.

Nó chẳng còn gì cả. Không tiền bạc mua lương thực, không quần áo che thân, không bạn bè trợ giúp, không phương pháp trốn tránh, thậm chí đến thanh kiếm để tự vệ cũng không nốt. Cha con chủ quán cùng lắm giúp được vài hôm, xong rồi thì chẳng biết tính sao.

Jack vừa húp súp vừa cau mày khổ sở với cái môi. May mà thức ăn nóng cũng bắt đầu công dụng đôi chút, nó cảm thấy khỏe hơn, sức lực cũng phần nào trở lại.

Nghỉ ngơi thêm một lát có khi mình sẽ nhớ lại được mọi chuyện, Jack thầm nghĩ.

Mối lo lớn nhất của Jack lúc này chính là việc làm mất món bảo vật quý báu nhất của cha, bản hải đồ. Những quyển sổ tay đường biển là phương tiện duy nhất có thể giúp tàu bè qua lại một cách an toàn vì thế luôn có giá trị rất lớn. Bản hải đồ của cha lại là bản hiếm hoi đạt đến độ chính xác cao, tầm quan trọng đã vượt quá mức độ thông thường. Quốc gia nào nắm được vật này trong tay thì gần như sẽ trở thành bá chủ hàng hải, khống chế toàn bộ con đường hàng hóa huyết mạch. Cha Jack, thuyền trưởng tàu Alexandria, lúc sinh thời đã dặn nó tuyệt đối không được để tâm huyết của ông lọt vào tay kẻ xấu. Suốt ba năm qua Jack đã dùng cả sinh mạng của mình để giữ bản hải đồ ấy. Hải đồ đã từng mất đi rồi lại lấy về được, nhưng phải trả bằng cái giá quá lớn - Yamato, người bạn, người anh em của Jack đã ngã xuống để đánh bại tên ninja tàn bạo Độc Nhãn Long. Thế nên dù là chuyện gì đã xảy ra thì kẻ đang giữ hải đồ nhất định chẳng tốt đẹp gì. Vấn đề là kẻ nào mà thôi.

Manh mối duy nhất nằm ở tấm omamori. Jack đã nghiên cứu lá bùa màu xanh này khá kĩ, nhưng hình dáng hoa văn chẳng gợi lên điều gì, còn Hán tự thì mặc dù Akiko đã dạy cho kha khá, nhưng đầu óc nó bây giờ quá mờ mịt để có thể hiểu ra.

Junko lại mang lên một bát súp. Jack cẩn thận chén sạch sẽ phần thức ăn rồi quyết định hỏi cô bé về lá bùa. Đây có thể là do Junko hoặc chủ quán cho nó để cầu an trong quá trình hồi phục. Còn nếu không phải thì không chừng họ lại biết nguồn gốc, qua đó có thêm hi vọng tìm lại đồ đạc và bản hải đồ đã mất.

Thế nhưng nó chưa kịp hành động thì tấm bạt thông quán nước với đường chính đã bị kéo ra, mở đường cho bốn người đàn ông vận võ phục tiến vào. Theo sau họ chính là người khách có ria mép ban nãy. Những người này đều vận áo khoác ngoài màu đen, quần bó sát, đi tất xanh đậm, đầu vấn khăn, hông đeo kiếm, tay cầm jutte - loại dùi cui đặc trưng của bảo an Nhật Bản thời Edo.

Thường thì buôn bán chẳng ai thích phiền hà với nhà nước, nhưng chủ quán lại rất hài lòng khi thấy họ. “Tôi còn tưởng các ngài không đến chứ, thời tiết tệ thế cơ mà”, ông quay sang nói với con gái, rồi trỏ vào người khách say xỉn nọ, “Chính là hắn”.

“Bọn tao không rảnh rỗi bắt nó”, tên cầm đầu rít lên sau khi liếc sơ vị samurai đang nằm dài trên bàn. Nói đoạn hắn hướng về phía Jack tuyên bố, “Mà là thằng ngoại quốc kia kìa!”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang