
Jack hít mạnh một hơi khi nhìn thấy thủ đô của nước Nhật, nơi cư ngụ của hoàng gia, thành Nijo, trường Nhị Thiên Nhất Lưu, cùng vô số kỉ niệm... vui có buồn có.
Nó hồi tưởng lại mình đã ấn tượng như thế nào khi lần đầu đặt chân đến đây ba năm về trước. Cảm giác ấy vẫn vẹn tròn không thay đổi. Từ bình nguyên phía nam bước tới, Jack có thể thấy núi Hiei sừng sững chọc xuyên mây ở đằng xa. Tọa lạc tại nơi này là tàn tích Duyên Lịch Tự, nơi bốn mươi năm trước từng bị thiêu rụi bởi samurai vĩ đại Nobunaga. Có điều bên trong đó vẫn thắp sáng một ngọn lửa vĩnh hằng, Jack biết điều này vì đó là nơi nó trải qua các bài tập cùng vị võ sư mù lòa Kano. Kí ức trong đầu Jack cũng bắt đầu bùng cháy như vậy.
Jack nhớ năm trước cùng Akiko ở tại ngọn núi này đón bình minh đầu tiên của năm mới, lúc đó cô bé còn tựa đầu lên vai nó.
Tiến gần hơn đến địa phận thành phố, Jack nhìn thấy đỉnh tháp Thanh Thủy Tự, nơi nó từng tranh thanh ngọc kiếm với Yamato, qua đó bước đầu gắn kết được tình cảm.
Một làn sóng bi ai tràn qua khi Jack nhớ đến cậu em nuôi trung thành và dũng cảm đã hi sinh tính mạng bảo vệ bạn bè khỏi nanh vuốt tên ninja Độc Nhãn Long.
Đến cây cầu gỗ hướng vào thành, Ronin, đặc biệt tỉnh táo hơn bình thường, đi trước dẫn đường cả đoàn xuyên qua sông Kizugawa. Loáng thoáng nghe thấy tiếng cười đùa của một gia đình đang cắm trại dưới rừng anh đào, Jack chợt nhớ đến buổi hanami - tiệc ngắm hoa thường niên - cùng Akiko ngày trước.
Ba người bước trên đường phố Kyoto, bỏ lại phía sau vô số những đền thờ Thần Đạo và chùa chiền Phật Giáo, cũng như những khu vườn xinh đẹp, cửa hiệu buôn bán sầm uất, quán trọ chật kín người. Jack càng lúc càng đắm chìm trong hồi tưởng. Nào là lá phong chùa Vĩnh Quan; cửa hàng bán okonomiyaki, bánh trứng rán mà thằng bạn Saburo của nó rất thích; những quầy bán mặt nạ giấy cả bọn từng đeo vào đêm hội Gion; rồi cả ngõ nhỏ dẫn vào Long An Tự, ngôi chùa nơi nhà sư với bàn tay như dao găm bí mật dạy Akiko các bài học về nhẫn thuật.
Quá nhiều kí ức, quá nhiều kỉ niệm, tất cả đều tựa như một giấc mơ. Thành phố này giờ đây không chào đón sự hiện diện của Jack nữa.
Nó cảm thấy đặc biệt hồi hộp khi vào đến khu chợ trung tâm. Đành rằng có thể trốn vào đám đông, nhưng càng nhiều người thì khả năng bị phát hiện sẽ càng cao. Nghĩ vậy, Jack càng cúi sát đầu cho chiếc mũ rộng vành che phủ cả khuôn mặt.
Ronin đi trước mở lối băng qua vô số những tiểu thương, người đi chợ, võ sĩ, và cả khách vãng lai. Họ tiến vào con đường nhỏ dẫn đến một khu vực yên tĩnh hơn rất nhiều.
“Ở yên đây”, Ronin ra lệnh lúc cả ba bước đến quán nước trong góc. “Tôi sẽ đi hỏi thăm thông tin tên Araki đó”.
Nói đoạn ông gọi một ấm trà xanh cho Jack và Hana, trả tiền cho cô phục vụ rồi quay ra bắt đầu công cuộc truy tìm võ sĩ đang giữ cặp song kiếm của Jack.
“Anh nghĩ bao lâu ông ta sẽ trở lại?”, Hana vừa hỏi vừa rót trà cho Jack.
“Hi vọng là sẽ không lâu”.
Cảm giác quay về Kyoto khiến Jack thật sự thấy bất an. Nó ước gì mình đã không mạo hiểm như vậy. Giờ thì chẳng khác nào tự chui vào hang cọp. Chỉ mong sao nhịp sống hối hả sẽ khiến người dân bỏ qua tên khách vô hại mặc áo kimono xanh đầu đội mũ rơm này.
Hana hào hứng nhìn xung quanh. “Tôi cũng không hình dung ra Kyoto lại như thế này đấy!”
Jack nhâm nhi trà trong lúc cô nàng mô tả chi tiết cảm nhận về những thứ mình nhìn thấy - các cô gái geisha mặt trắng, võ sĩ dáng đi bệ vệ, tượng kì lân trước cổng chùa, cửa hàng bán chim ưng.
Một lúc sau chủ quán trà bước đến bàn của họ. “Quý khách dùng thêm trà không ạ?”
Jack nhìn Hana lắc đầu.
“Không ạ, cảm ơn”, cô nàng đáp.
“Hai người từ xa đến thì phải”, ông ta đánh giá.
Hana mỉm cười ngọt ngào. “Chúng tôi cùng chủ nhân đi tu hành qua đây”, cô nàng nói đúng như kế hoạch đã định sẵn.
“Ra vậy”, chủ quán khẽ liếc nhìn Jack nhưng không hỏi gì thêm. “Một lời khuyên chân thành, nơi này không thích hợp cho khách vãng lai. Nhất là một số người không còn được chào đón như trước nữa”.
Jack không dám hó hé.
“Có vẻ hai người đang bị chú ý đấy”.
“Ý ông là sao?”, Hana hỏi.
“Có vị metsuke bên kia đường”.
Hana nhìn chủ quán vẻ không hiểu. Ông ta cúi lại gần, ra vẻ như đang lau bàn.
“Một lính do thám, chuyên thu thập thông tin cho Tướng Quân”.