Samurai Trẻ Tuổi

Lượt đọc: 10910 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
XÁC CHẾT

❊ ❊ ❊

logo

Jack đuổi đến phía sau tiệm mộc. Đó là một cái sân đầy những gỗ, thùng làm dở và quan tài chưa đóng nắp. Tiếng búa đã dừng hẳn, thay vào đó là sự yên tĩnh đến rợn người. Ronin đứng cạnh một xác chết đầy máu.

“KHÔNG!”, Jack hoảng hốt chạy tới.

Ronin nhìn nó thách thức.

“Tại sao ông lại có thể giết người chỉ vì họ làm ồn cơ chứ...”

Điều làm Jack thực sợ kinh tởm là vị võ sĩ lại cười rất hững hờ.

Nó chợt nhận ra mình đã sai lầm thế nào khi quyết định đi cùng kẻ giết người máu lạnh tâm tính bất định này. Jack cúi đầu nhìn xác chết. Người đàn ông này vận bộ kimono xanh đơn giản, thoạt nhìn tầm đôi mươi, nhưng tuổi thanh xuân đã hoàn toàn biến mất trên khuôn mặt tím tái vì mất máu, miệng vẫn há rộng như đang kêu gào đau đớn. Nó chẳng thể nào tưởng tượng nổi lại có người tàn nhẫn như Ronin.

“Ông...”

“Thành thật xin lỗi”, một giọng nói bất ngờ vang lên. Người đàn ông gầy gò, tứ chi như xương gà xuất hiện từ trong túp lều. Anh ta mang đến cho Ronin một bát sứ nhỏ. “Rượu này ngon nhất tỉnh đấy!”

Vị võ sĩ nốc cạn chỉ trong một hớp, liếm láp vẻ thèm thuồng. “Ngon đấy, thợ mộc. Thôi tha cho anh”.

Anh chàng thợ mộc nhoẻn miệng cười để lộ ra hai cái răng cửa duy nhất, trông như bia mộ trong nghĩa trang trống rỗng. Jack ngơ ngác nhìn Ronin rồi lại nhìn cái xác.

“Nếu anh ta là thợ mộc, vậy thì người này là?”. Jack trỏ tay hỏi.

“Không biết”, Ronin đáp, nói đoạn cười cười trả bát lại cho anh thợ mộc. “Chắc kiểu samurai qua đường”.

“Tên của anh ta là - hay từng là - Manzo”, thợ mộc hài hước tiết lộ. “Quyết đấu cũng hay đó - nhưng mà nhanh gọn quá”.

“Tỉ thí đàng hoàng hay ẩu đả thông thường?”, Ronin thắc mắc.

“Nghe nói”, thợ mộc đáp, “người này ôm thanh kiếm mới đi khắp nơi khoe mẽ rằng mình sẽ là thiên hạ vô địch. Một võ sĩ tu hành qua đây đã thách đấu với anh ta. Hôm qua cả thị trấn còn kéo đến xem trò vui”.

Giờ thì Jack có thể khẳng định nãy giờ nó đã bị Ronin đùa giỡn như cá mắc cạn. Gã nghiện rượu này rõ ràng có trí khôi hài lệch lạc. Ông ta hoàn toàn không phải kẻ sát nhân. Xác chết bị giết bởi một samurai trên đường tu tập.

“Chỉ có cái chết mới chữa được bệnh ngu”. Ronin lầm bầm ném cho xác chết ánh nhìn khinh bỉ. “Võ sĩ làm nên kiếm, chứ kiếm đâu làm nên võ sĩ”.

“Quá chính xác”, thợ mộc đồng tình. “Nhưng phải công nhận rằng cặp kiếm đó đẹp thật, tuyệt tác của bậc thầy Shizu cơ mà!”

Tai Jack giật lên với thông tin vừa ghi nhận. “Trông chúng như thế nào?”

Anh chàng thợ mộc dừng lại suy nghĩ trong giày lát. “Hừm... vỏ kiếm màu đen chỉ vàng, khảm ngọc... thì phải. Không nhớ lắm, nhưng mà chuôi kiếm thì đỏ thẫm rất ấn tượng!”

“Chúng là kiếm của tôi!”, Jack khẳng định.

Thợ mộc nhìn nó đầy nghi hoặc.

“Giờ thì hết rồi”, anh ta vặn lại, đến giờ mới chú ý đến thằng nhóc nghèo hèn đi theo Ronin.

Jack khuỵu gối nhìn kĩ hơn xác chết.

“Nhận ra hắn không?”, Ronin hỏi.

Jack quan sát khuôn mặt - lông mày rậm, mũi tẹt, cằm nhô - nó lắc đầu, chẳng nhớ lại được điều gì.

Ronin vuốt râu trầm ngâm rồi cũng cúi xuống cái xác. “Trông quen quen, nhưng quần áo chẳng có gia huy, không thể lần ra nguồn gốc được...”

“Khoan đã”, Jack cắt ngang, dường như phát hiện được vết rách hình ngôi sao trên cổ áo. “Bộ kimono này cũng là của tôi ! Trước đây tôi từng xuyên cành cây qua vải áo nên mới tạo thành lỗ như thế”. Nó hạ thấp giọng hết mức để chỉ mình Ronin nghe được. “Tôi thường mặc trang phục không gia huy để tránh bị người khác phát hiện từng tham gia quân đội chống lại Shogun”.

“Máu me hỏng hết cả rồi, tiếc thật”, Ronin nhận xét, cố tình nói lớn khi nhận thấy anh thợ mộc đang nhích tới nghe ngóng. Nói đoạn lột luôn đôi dép rơm của xác chết đưa cho Jack. “Nhưng ít ra thứ này còn dùng được”.

Jack đứng dậy xoay mặt tránh cho anh thợ mộc nhìn thấy rồi xỏ chân vào dép. Một cảm giác lạnh lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng giờ không phải là lúc có thể chọn lựa.

“Vậy là đã tìm thấy thủ phạm”, Ronin nhận định, “chưa kể hắn cũng bị trừng trị thích đáng luôn”. Ông cẩn thận đưa ngón tay dọc theo vết cắt trên ngực xác chết. “Có thể khẳng định đối thủ là một tay kiếm rất cừ. Đòn chém này tuyệt thật”.

Anh thợ mộc nhướn mày tò mò nhìn Jack, “Cậu nhóc này là ai...”

“Này, ai trả tiền cho anh đóng quan tài?”, Ronin ngắt lời hỏi ngược lại.

“Một trong hai tên bạn hờ”, thợ mộc vừa đáp vừa vỗ vỗ lên thành phẩm của mình vẻ tự hào. “Họ đi từ hôm qua rồi - thậm chí còn chẳng thèm ở lại dự tang lễ nữa”.

“Chúng có nói là đi đâu không?”, Jack lên tiếng.

Thợ mộc lắc đầu. “Nhưng tôi biết chỗ mà ai rồi cũng sẽ đến”. Anh ta im lặng một lúc cho hồi hộp rồi chỉ ngón tay xương xẩu của mình xuống đất cười lớn.

Ronin bắt đầu lục soát xác chết.

“Không còn đồng nào đâu”, thợ mộc nói. “Bọn bạn lấy hết rồi... chỉ có cặp kiếm và chiếc inro này là ngoại lệ thôi”.

Nói đoạn ông gỡ hộp gỗ đang đeo ở thắt lưng ra.

“Của cậu?”, Ronin hỏi Jack.

Jack buồn bã lắc đầu. Inro trước mặt trang trí rất tầm thường.

“Không, của tôi có khắc họa tiết anh đào, dây móc đầu sư tử”.

Ronin quay lại phía anh thợ mộc. “Thế cặp kiếm giờ ở đâu?”

“Samurai kia thu làm chiến lợi phẩm rồi”.

“Hắn có để lại tên không?”

“Ô có chứ. Huênh hoang với mọi người nữa là khác. Đang muốn gây dựng tên tuổi mà, còn khoe đây là trận quyết chiến cuối cùng trên đường tu hành - kết quả bách chiến bách thắng”, thợ mộc vừa nói vừa đặt chiếc hòm đã đóng xong bên cạnh tử thi. “Matagoro Araki”.

“Thế hắn có nói gì về điểm dừng chân tiếp theo không?”, Jack bám vào hi vọng sẽ tìm được manh mối từ vị võ sĩ này.

Anh chàng thợ mộc cúi xuống nhìn xác chết đẫm máu rồi lại ngẩng lên nhìn Jack.

“Muốn được như tên này thì xin mời tới Kyoto”.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang