
Lúc bình minh đến thì Jack đã ngồi cạnh ngôi chùa nhìn xuống thung lũng. Mặt trời dần mọc lên trên rặng núi, báo hiệu ngày mới đã đến, dân làng cũng lục tục thức dậy sau những hồi gà trống gáy vang. Ánh lửa đỏ từ lò rèn của bác Kajiya bùng lên, một vài nông dân ra khỏi nhà tập vài động tác buổi sớm chuẩn bị cho ngày làm việc vất vả.
Jack chờ đợi, đó là việc nó đều đặn làm mỗi ngày suốt những tuần qua. Trong quãng thời gian đó, lúa đã chuyển từ màu xanh non sang nâu nhạt, ruộng dần cạn nước, hạt gạo nặng trĩu thân. Dưới ánh nắng sớm, khung cảnh tựa như ánh sáng vàng chiếu lên lấp lánh rất lộng lẫy.
Jack thở dài, nó dần nghiêng về suy nghĩ rằng Akiko sẽ không bao giờ đến. Có thể cô bé chưa nhận được thư, không dò ra mật mã, hoặc lạc đường gì đấy nữa. Nếu vài ngày sắp đến Akiko vẫn bặt vô âm tín thì Jack sẽ buộc phải tìm gặp cho bằng được cô bé. Nó không thể ôm theo bí mật này rời khỏi Nhật Bản, đây là điều cực kì quan trọng đối với người bạn tâm giao của mình. Dù chẳng thích cái viễn cảnh phải dò đường về lại Shono, nhưng cũng không còn cách nào khác.
“Gần đây cậu hay lên lễ Phật nhỉ?”
Jack quay lại và mừng thầm khi nhận ra Miyuki. Nó cứ sợ Shiro sẽ quay lại rình mò, từ hôm viết thư đến giờ cậu ta đã xuất hiện bất ngờ vài lần như vậy. Không hiểu tại sao tên này lại cứ thắc mắc về võ sĩ cũng như cuộc sống của họ. Cho đến tận bây giờ. Jack vẫn không ưa con người này. Nhưng dẫu sao thì có vẻ Shiro chưa nói chuyện gì với ông Momochi cả. Về điểm này, nó nên thấy cảm kích thì hơn.
Miyuki vận bộ yukata trắng đơn giản, tay cầm chiếc mũ rơm rộng vành dùng để che nắng. Nhìn qua cũng biết hôm nay cô nàng không luyện tập nhẫn thuật mà sẽ ra ruộng làm việc cùng những người khác.
“Tôi đến cầu nguyện cho em gái ấy mà,” Jack đáp.
Đây hoàn toàn là sự thật, mỗi buổi sáng nó ở lại đây chờ Akiko là Jess lại phải đấu tranh sinh tồn thêm một ngày. Vậy nên Jack vẫn cầu nguyện đều đặn, xin cha mẹ trên thiên đường phù hộ cho con bé, cũng như nó trên con đường quay về nhà.
Miyuki gật đầu vẻ cảm thông, rồi ngồi xuống bên cạnh. “Tôi cũng thường đến đây phúng viếng cho mọi người,” cô nàng tiết lộ.
“Kia là mộ phần của họ à?” Jack liếc mắt về phía bia đá nhỏ gần đó hỏi.
“Không, là tôi tự dựng lên để tưởng nhớ thôi.”
Giờ lại đến phiên Jack gật đầu thương cảm.
Hai đứa cùng lặng yên, trầm ngâm phóng tầm mắt xuống thung lũng bên dưới.
“Tôi nhớ... mọi người lắm,” Miyuki thì thầm bằng giọng thỏ thẻ đầy cảm xúc.
Jack biết, dù bề ngoài tỏ ra mạnh mẽ nhưng thật ra Miyuki luôn cảm thấy đau đớn trong lòng. Hơn ai hết nó hiểu rõ cảm giác trống rỗng trong tim này. “Tôi cũng nhớ cha mẹ lắm,” Jack thừa nhận.
Miyuki ngẩng đầu lên nhìn nó bằng cặp mắt đẫm lệ.
“Ít ra thì kẻ giết cha cậu cũng đã chết. Thù cũng báo xong. Còn tôi chẳng có gì cả,” cô nàng đấm mạnh tay xuống đùi nói. “Nhưng xin thề, sẽ có ngày bọn võ sĩ phải đền tội.”
Jack nhìn thấy ngọn lửa hận thù lóe lên trong mắt Miyuki. Lần này không phải hướng về phía Jack nữa, nhưng rõ ràng cô nàng đang phải gánh chịu nỗi khổ hệt như nó ngày trước.
“Hận thù không giải quyết được gì đâu. Nó sẽ ăn dần ăn mòn con người ta cho đến khi chẳng còn lại gì nữa,” Jack nhớ lại lời thầy Yamada đã nói khi biết ý định giết Độc Nhãn Long của nó. “Hắn không phải do chính tay tôi giết, mà là do một cậu bạn thân thiết như đứa em trai ruột thịt của tôi đã đánh đổi bằng cả tính mạng của mình. Cái chết của Độc Nhãn Long chẳng mang đến cho tôi chút xíu thanh thản nào. Tôi vẫn khổ sở mỗi lần nghĩ đến cái chết của cha. Thế nên, thay vì nghĩ đến chuyện chém giết, cô hãy cố gắng vui vẻ sống cuộc đời của mình đi.”
“Bằng cách nào? Khi mà đêm nằm xuống là lại nhớ tới cảnh mẹ chết ngay trước mắt mình...” Miyuki lại im lặng một lần nữa. Cô nàng run run như còn có điều muốn nói nhưng không thể cất lời.
“Cô có muốn kể cho tôi biết chuyện đã xảy ra hôm đó không?” Jack gợi ý, nó biết Miyuki đang cần người có thể trút bầu tâm sự. Biết đâu chừng vì e sợ bị mọi người cho rằng yếu đuối, không đủ bản lĩnh làm ninja mà từ đó đến giờ cô nàng chưa chia sẻ được chuyện này với ai.
Một lúc sau, cuối cùng Miyuki cũng thu được can đảm.
“Năm đó tôi mới lên tám. Jun, em trai tôi đang chơi với cha ở ngoài vườn. Còn tôi ở trong giúp mẹ làm việc nhà. Bọn võ sĩ đến tấn công không một lời cảnh báo. Chúng điên cuồng cày nát cả ngôi làng. Giết... giết hết tất cả mọi người...” Miyuki rùng mình khi nhớ lại tấn bi kịch thời thơ ấu. “Cha tôi la hét bảo mọi người chạy trốn. Mẹ tôi nghe tiếng ông ấy rú lên trong đau đớn, liền đẩy tôi xuống gầm nhà. Jun chạy vào, thét lên nức nở. Mẹ cố che chở cơ thể nhỏ bé của nó, nhưng bọn samurai đã đạp bà ấy sang bên để chém Jun. Nó chỉ là một đứa bé mới lên năm. Liệu có thể gây hại gì cho chúng được cơ chứ?”
Nói đến đây, Miyuki bắt đầu sụt sịt khóc. “Mẹ tôi đổ gục ngay phía trên chỗ tôi nấp. Có lẽ bà ấy đã cố tình làm như thế, để ngăn bọn chúng không thể phát hiện. Bà ấy không hề kháng cự, vậy mà chúng vẫn không một chút thương xót. Tôi còn tận mắt nhìn đường kiếm xuyên qua!”
Jack không thể không tìm cách an ủi Miyuki. Chính nó cùng đã phải chứng kiến cha mình bị người ta kết liễu. Mảng kí ức khủng khiếp vẫn ngày đêm đốt cháy linh hồn nó. Jack vòng tay qua vai Miyuki. Cô nàng cứng đờ người, nhưng rồi cũng chấp nhận gục mặt vào vai nó khóc nức nở.
“Mẹ cô là người rất dũng cảm,” Jack nói. “Cũng như cha tôi, bà ấy quyết định hi sinh mạng sống cho con gái mình. Đó cũng chính là lí do cô nên từ bỏ mong muốn báo thù. Bà ấy sẽ không vui vẻ gì nếu cô phải sống cả đời này trong ngọn lửa căm hờn đâu.”
“Nhưng bọn chúng còn đứng đó xem bà ấy hấp hối nữa! Đến giờ tôi vẫn không quên được vẻ hoan hỉ trên khuôn mặt tên đốn mạt đó. Thậm chí máu bà ấy đã nhỏ từng giọt lên người tôi!”
Jack cũng không nghĩ ra lời gì để an ủi Miyuki nữa. Nó quyết định để cô bé khóc thỏa thích, từng giọt nước mắt chảy dài trên đôi gò má. Cuối cùng, Miyuki nhận ra Jack đang ôm vai mình nên vội vàng quẹt nước mắt rồi ngồi thẳng lên.
“Đến mùa gặt lúa rồi,” Miyuki đứng dậy tuyên bố. “Chúng ta cũng nên ra giúp mọi người thôi.”
Jack gật đầu đồng ý.
“Cậu sẽ cần đến nó đấy,” cô chìa chiếc mũ rơm cầm trên tay cho nó.
“Cảm ơn nhé,” Jack đáp rồi đội lên đầu. “Vừa vặn lắm.”