
Jack quỳ trước bệ thờ, nhắm mắt chắp tay khấn. Nó nghĩ đến cha mẹ mình trên thiên đường, lần mò trong trí nhớ từng cái ôm ấm áp của mẹ, từng lời khuyên quý báu của cha. John Fletcher là một người đàn ông can trường, không bao giờ từ bỏ hi vọng ngay cả trong những trận bão tồi tệ nhất.
Biển yên sóng lặng sẽ không thể tạo ra một thủy thủ tốt, ông từng nói như vậy.
Giờ đây ngồi giữa ngôi đền nhỏ rền vang tiếng mưa, Jack cũng muốn có được thứ sức mạnh tinh thần đó. Thế nhưng dù có cố đến mấy thì cảm giác chán chường vẫn bao phủ đầu óc nó. Liệu nó có bao nhiêu phần trăm khả năng lấy lại được hành lí chứ chưa nói đến chuyện sinh tồn. Kí ức rỗng tuếch, chẳng biết ai là kẻ đã tấn công, hay lí do vì sao. Đó có thể là đám lính tuần, hay ăn cướp, như Ronin nghi ngờ. Họ biết thân phận của Jack, hay chỉ tình cờ gặp nó mà thôi? Họ có nhận ra giá trị thật của những món đồ này không? Và quan trọng nhất là, giờ đây chúng đang ở đâu?
Có quá nhiều câu hỏi không thể trả lời. Jack tuyệt vọng đấm xuống sàn, cố vắt óc suy nghĩ... mặt... tên... địa điểm... bất cứ thứ gì!
Đáp lại nó chỉ là một màu đen.
Nhưng dù là ai thì họ cũng không biết nó còn sống. Đây là một lợi thế nho nhỏ, vì Jack Fletcher đã đội mồ sống dậy. Mặt khác, giờ đây nó là một thằng ngoại quốc bị triều đình truy nã, một võ sĩ chẳng có kiếm trong tay, một ninja không thể tự ngụy trang. Quá sức tồi tệ, việc phải nhờ sự trợ giúp của một võ sĩ vô chủ nghiện rượu đã nói lên tất cả. Thách thức trước mắt cứ như rặng núi cao vòi vọi không thể vượt qua.
Xin lỗi em, Jess. Jack ân hận khi nhớ đến đứa em gái mình có trách nhiệm phải chăm sóc. Dù lúc đi cha có gửi con bé cho hàng xóm, bà Winters, nhờ coi sóc, nhưng đó là việc của năm năm về trước, mà lúc đó bà ấy cũng đã già. Nó lo nhất là việc Jess, lúc này mới mười tuổi, phải tự bươn chải một mình - hay tệ hơn là bị cho vào cô nhi viện hay trại tế bần.
Jack cúi gằm mặt, giọt nước mắt lăn dài trên má. Cầu Chúa phù hộ cho em, có lẽ anh không thể quay về được nữa.
“Cá xuôi dòng là cá đã chết”, một giọng già cỗi vang lên.
Jack giật mình quay lại. Ronin vẫn đang mơ màng ở góc đền. Một thân hình tựa như ác quỷ đang dần tiến tới trong cơn mưa khiến tim nó muốn nhảy ra ngoài.
Thế rồi Jack nhận ra đó là một người có cặp mắt lồi, cái đầu trọc bóng loáng, râu ria xồm xoàm. Ông vận bộ áo dài màu đỏ bên ngoài, đai lưng đen, cổ đeo tràng hạt xanh. Có lẽ đây là một vị sơn tăng, nhà sư tu hành trên núi. Hành trang của người này gồm có ba lô vải đeo sau lưng và chiếc ô kết bằng lá cây cầm bên tay phải.
Nhà sư bước đi rất nhẹ nhàng, thậm chí còn tung người nhảy qua các vũng nước. Bằng giọng nói trầm bổng như đang hát, ông hỏi Jack, “Cái gì càng ướt lại càng khô?”
Nói đoạn nhà sư hạ luôn hai chân vào vũng nước trước mặt làm nước bắn tung tóe lên Jack, lúc này đang ngồi ở cổng đền.
“Tẩy uế!”, ông tuyên bố. “Thế đã có câu trả lời chưa? Phải nhanh, mạnh, dứt khoát!” Hoàn toàn bị bất ngờ, Jack chỉ biết bối rối lắc đầu. Hành vi kì quái của vị lữ khách khiến nó kinh ngạc không thốt nên lời. Tiếp đó, vị sơn tăng quyết định bước vào đền, ném cho Jack một cái tặc lưỡi và ánh nhìn chòng chọc.
“Câu này ta bật mí, nhưng lần sau sẽ tính phí”, ông vừa nói vừa liếc nhìn Ronin vẫn còn đang say giấc. “Cái gì càng ướt lại càng khô? Khăn tắm đó!”
Nói đoạn ông ngồi phịch xuống bên cạnh Jack.
“Chú em trông ngộ nhỉ?”, sơn tăng giật phắt một sợi tóc vàng ra khỏi đầu Jack trầm trồ quan sát. “Xin lỗi”, Jack cố gắng trấn tĩnh, “Nhưng ông là ai?”
“Cái tên được đặt ra cho chúng ta, nhưng lại do người khác dùng là chủ yếu. Vậy thì có để làm gì?”
Dứt lời nhà sư xoay về phía bệ thờ lầm bầm khấn những lời cầu nguyện rất khó hiểu. Jack nhanh chóng kết luận người đàn ông này đầu óc không bình thường. Nhưng ngoài ra không có vẻ gì là nguy hiểm, thế nên nó chưa cần đánh thức Ronin dậy. Thế rồi đột nhiên sơn tăng chụp lấy cổ tay Jack.
“Ái chà chà! Thú vị dữ a!”, ông hào hứng nói trong lúc vẽ vẽ ngón trỏ bẩn thỉu của mình lên bàn tay Jack.
Jack cố rút tay lại, nhưng nhà sư này trông vậy mà lại khỏe ngoài sức tưởng tượng.
“Bộ cậu không muốn nghe dự báo tương lai à?”, sơn tăng phật ý hỏi.
Không còn cách nào khác, Jack buộc phải miễn cưỡng để nhà sư quan sát tay mình. Tranh cãi với người tâm thần cũng chẳng để làm gì cả. Trong lúc xem tay Jack, khuôn mặt nhà sư liên tục biến đổi, lúc thì trợn tròn cặp mắt lồi vì kinh ngạc, khi lại thở dài vẻ thương tâm, thậm chí thỉnh thoảng còn cười khúc khích nữa.
“Ông nhìn thấy gì vậy?”, Jack không thể kìm được sự tò mò.
Sơn tăng nhìn lên, khuôn mặt lộ rõ vẻ nghiêm túc. “Cậu đang cố làm việc quá sức mình đấy, chàng trai trẻ à”, ông đáp bằng giọng âm trầm. “Nghe này! Thứ cậu tìm đã mất. Thứ cậu cho sẽ trở lại. Thứ chống lại cậu sẽ biến mất. Và điều cậu muốn là không thể”.
Jack mơ hồ tròn mắt nhìn vị sơn tăng. “Ý của ông là?”
“Những gì ở đằng sau và ở phía trước chúng ta đều là những vấn đề rất nhỏ so với những gì nằm sâu trong chính chúng ta”, nhà sư thả tay Jack đáp. “Tay kia?”
Jack thở dài chìa bàn tay trái đang cầm lá bùa màu xanh ra, thầm mong lần này sẽ nhận được câu trả lời cụ thể hơn.
“Bùa của Đại Phật!”, vị sơn tăng thốt lên. “Bất năng tức diệt định nghiệp”.
Dù chẳng hiểu nhà sư nói gì, Jack vẫn cảm thấy phấn khởi vì dường như ông ta nhận biết được tấm omamori này. “Ông biết nguồn gốc của nó à?”
“Biết chứ! Đại Phật đó”, sơn tăng mỉm cười để lộ ra hàm móm đã rụng hết răng. “Thế Đại Phật đó là ở đâu?”, Jack tiếp tục hỏi.
Nhà sư gật đầu. “Không gần cũng chẳng xa”.
Jack cố gắng giữ bình tĩnh trước thái độ trả lời đánh đố của sơn tăng. “Thế phải đi về hướng nào?”
“Giật lùi lại là Aran đó”.
Hoàn toàn bất lực không thể diễn giải, Jack chỉ còn cách cố gắng thêm lần nữa, “Ông có thể dẫn tôi đến đó không?”
Đến đây nhà sư bất ngờ đứng bật dậy xoay vòng tại chỗ rồi giương chiếc ô kết bằng lá cây của mình ra. “Không dẫn kẻ đi theo, không theo kẻ đi trước”.
Jack biết sẽ là cực kì vô ích nếu cố dây dưa với ông lão tâm thần này. “Ít ra thì xin ông cho tôi một manh mối với”.
Nhà sư cười lớn. “Ta có một câu hỏi, chàng trai trẻ! Cái gì tốt hơn thần, ác hơn quỷ? Người nghèo có nó, người giàu muốn nó, ai ăn nó phải đổi bằng mạng. Nếu cậu trả lời được thì ta sẽ cho cậu manh mối”.
Jack vắt óc suy nghĩ. Khi ở trường Nhị Thiên Nhất Lưu, thiền sư Yamada vẫn thường đưa ra các câu đố kiểu này trong các giờ giảng - nhằm thử thách tinh thần của học sinh khi thiền định. Nhưng dù đã khá quen thuộc với cách thức hóa giải, môn học này chưa bao giờ là mặt mạnh của Jack. Giá mà lúc này có Yori ở đây thì hay quá. Không có câu đố nào làm khó được anh chàng đó cả. Lúc này đầu óc Jack quá mịt mờ để có thể tập trung suy nghĩ.
“Tôi không biết”, Jack chán nản đáp.
“Ha ha, đừng vội bỏ cuộc! Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau!”
Nói xong, vị sơn tăng lại cất bước ra đi giữa cơn mưa nặng hạt.