
Jack tỉnh dậy, đau đớn đến tột cùng, tựa hồ như có ai dùng sắt nung dí vào người. Nó mở to mắt ra. Ngay bên cạnh không ai khác chính là Akiko, cô bé vừa đỡ nó vừa tỏ ra vô cùng lo lắng.
Cơn đau dữ dội lại nhói lên từ phía vai trái. Chú Zenjubo dùng tay nắm chặt mũi tên rút mạnh ra. Jack oằn người la lớn.
“Được rồi!” chú Zenjubo vui mừng cầm thân tên kiểm tra lại. “Sạch sẽ.”
Miyuki, tay cầm sẵn vải, cố gắng ấn mạnh vào hai bên vết thương cầm máu. Jack lại la lên lần thứ hai.
“Đừng có trẻ con như vậy,” Miyuki trách móc. “Vừa nãy tôi còn bị đâm cả mũi kích vào vai đấy. Nghe này, cậu là một ninja, không phải bọn võ sĩ nhu nhược đâu nhé.”
Jack nhận thấy cô đã được băng bó, dù vậy vết máu vẫn rỉ qua lớp vải. Nó xuýt xoa tìm cách dịch vào vị trí thoải mái hơn. Một cơn đau thứ hai xuất phát từ phần đùi. Jack nhăn mặt nhưng vẫn im lặng. Thì ra cái phi tiêu nó dùng để bẻ khóa lúc trước đã đâm xuyên qua túi, chọc thẳng vào đùi.
Lúc này, mọi người đang cùng ở tại một khu rừng thưa nhỏ, Jack nghĩ có lẽ nó đã được cõng tới đây. Ngay gần đó, Tenzen tựa vào thân cây, máu ướt đỏ cả miếng vải anh dùng để bịt vết cắt trên trán. Những ninja còn lại tranh thủ chữa thương, cũng như lấy lại bình tĩnh sau màn đào tẩu điên rồ vừa rồi. Trưởng làng chăm sóc vết thương trên đùi của tổ sư gia. Hanzo cầm tay Soke, hứa hẹn sau khi trở về nhà sẽ chăm sóc ông thật tốt.
“Máu thì đã cầm rồi,” Miyuki giải thích với Jack. “Nhưng sẽ cần thêm chút thời gian để chăm sóc vết thương.”
Nói đoạn cô thực hiện động tác Tại tự, đặt tay gần chỗ mũi tên xuyên thấu vào da thịt Jack rồi bắt đầu niệm chú, “On haya baishiraman taya sowaka ...”
Cơn đau qua đi, thay vào đó là cảm giác ngưa ngứa ấm áp.
Xác định được Jack đã không còn nguy hiểm gì, Akiko thở phào nhẹ nhõm lên tiếng. “Có lẽ đã đến lúc tớ giải thích chuyện này với Kiyoshi và tổ sư gia rồi.”
Jack nhìn Akiko rụt rè bước đến chỗ hai ông cháu. Câu chuyện đưa đẩy khiến khuôn mặt Hanzo đi từ sắc thái bất ngờ sang vui mừng, đến buồn rầu, rồi cuối cùng là hoang mang, tựa hồ trải qua cả bốn mùa trong một ngày vậy.
“Em không phải samurai, em là ninja cơ mà!” thằng nhóc phản đối, quay mặt tìm kiếm sự khẳng định từ phía tổ sư gia.
Khi nhận thấy ông cụ không có vẻ gì muốn phủ nhận câu chuyện, Hanzo đành buồn bã chấp nhận sự thật. Thằng bé chẳng biết nên khóc hay nên cười nữa.
Akiko bèn cúi xuống thì thầm điều gì đó vào tai nó.
“Thật không chị?” Hanzo mở to mắt kinh ngạc. “Em có thể làm cả hai ư?”
Akiko gật đầu.
“Vậy là giống kiểu anh tengu rồi!” thằng nhóc thốt lên. “Em sẽ được mang trường kiếm chứ ạ?”
Akiko mỉm cười. “Tất nhiên.”
“Em thích có người chị samurai lắm,” Hanzo ôm chầm lấy Akiko.
“Chị cũng mừng được gặp lại em, chuồn chuồn bé ạ,” cô bé nức nở siết chặt như thể sẽ không bao giờ buông Kiyoshi ra lần nào nữa.
Lúc Jack đang theo dõi cuộc hội ngộ cảm động đó thì ông Momochi bước đến, khuôn mặt phồng rộp, tối đen vì những vết thương.
“Sao, sống được không?” ông ta càu nhàu.
Jack gật đầu, sẵn sàng tinh thần đối phó với những lời thóa mạ tiếp theo của ông này.
“Tốt. Chứ nếu để ta tạ lỗi với một người đã chết thì còn có ý nghĩa gì nữa,” ông Momochi cúi đầu tỏ lòng ăn năn. “Tổ sư gia đã hoàn toàn chính xác. Cậu sở hữu trái tim thuần khiết của một ninja chân chính.”
Bất ngờ đến không nói nên lời, Jack chỉ biết cúi đầu thi lễ. Hành động này khiến nó nhăn mặt lại vì vết thương lại há miệng ra.
Miyuki lập tức giữ chặt vai Jack lại. “Đừng có cục cựa,” cô nàng gắt và lại xé vải cầm máu cho vết thương.
“Momochi!” trưởng làng cất tiếng gọi, một vài ninja vận áo đen bó sát vừa xuất hiện từ sau các bụi cây. “Kajiya về rồi. Tập trung mọi người lại cho tôi đi.”
“Kajiya, mấy người còn lại trong đội của anh đâu rồi?” Shonin hỏi tiếp.
Bác thợ rèn buồn bã lắc đầu. “Chỉ còn tôi và Danjo sống sót thôi. Kato chết trên đường quay về, những người khác thì đều bị giết trong cuộc tập kích vào làng hôm trước.”
Bầu không khí buồn bã bao trùm lên tất cả.
“Lúc khác chúng ta sẽ tưởng niệm những người đã ngã xuống. Còn đêm nay tạm thời vẫn phải tìm cách thoát thân trước,” trưởng làng nói với chất giọng nghiêm trang. “Trước tiên, cứ quay trở về làng. Mặc dù Lãnh chúa Akechi sẽ sớm mang quân truy bắt, nhưng ít nhất từ giờ đến lúc đấy vẫn kịp thu thập vũ khí, lương thực, từ đó rút lên cứ điểm cuối cùng ở vùng đồi núi phía bắc. Zenjubo, phiền anh dẫn theo mấy người nhanh nhẹn chạy đến báo tin cho nhóm phụ nữ và trẻ em, bảo họ chuẩn bị lên đường. Chúng ta sẽ...”
“Thưa Shonin?” Jack lên tiếng trong lúc Miyuki buộc chặt phần băng quanh vai.
“Sao vậy?” Shonin tỏ vẻ khó chịu vì không quen với việc bị cắt ngang giữa chừng.
“Xin lỗi. Nhưng không có bóng chim sẻ trên đất chúa sơn lâm.”
Mọi người đều đúng dậy - ngoại trừ một tên.
Nhận ra sai lầm của mình, hắn lập tức rút dao lao về phía trưởng làng. Hành động quá đỗi bất ngờ này khiến các shinobi khác không kịp phản ứng. Nhưng Jack vốn đã sẵn sàng từ trước. Nó vung tay ném chiếc phi tiêu bay đi.
Và sượt qua cánh tay đang duỗi thẳng của tên sát thủ. Hắn la lên đau đớn, suýt chút nữa đã làm rơi cả con dao. Dẫu vậy, hắn vẫn cắn răng tiếp tục xông lên.
Nhưng vị thủ lĩnh nhẫn tộc đã lăn mình tránh đi từ lâu. Tên đóng giả phóng theo, và bị chú Zenjubo nhảy vào chặn đường. Hắn cố gắng giằng co giành quyền kiểm soát con dao. Nhờ vào lợi thế trong kinh nghiệm chiến đấu tay không nên cuối cùng chú Zenjubo bẻ gãy được cổ tay tên sát thủ, vặn ngược trở về phía hắn. Kẻ lạ mặt càng thêm đau đớn khi bị chính lưỡi dao của mình xuyên thủng.
Hắn đổ gục, khuỵu chân thả con dao đẫm máu rơi xuống đất. Chú Zenjubo lột luôn cái mạng trùm đầu ra.
Máu không ngừng trào khỏi miệng Lãnh chúa Akechi, hắn điên cuồng trừng mắt trút hơi thở cuối cùng. “Không bao giờ tin bọn ninja...”